Lịch sử vào khoảnh khắc này va chạm vào nhau, hai trăm năm không gian thời gian dường như đột ngột xếp chồng lên. Tổ tiên người Nữ Chân của người Mãn, những người từng từ vùng Bạch Sơn Hắc Thủy tiến vào quan ải năm xưa, hôm nay lại đang chém giết cùng con cháu mình.
Đám quân Quan Ngoại do Hồn Xuân dẫn đầu giống như tổ tiên người Nữ Chân sống lại từ hai trăm năm trước, đang đích thân dạy cho lũ con cháu phá gia chi tử này biết thế nào mới là chiến binh thực thụ!
Tất cả đám tử đệ Bát Kỳ trong quân phản loạn đều đã sợ đến mất mật. Họ đang đối mặt trực diện với linh hồn tổ tiên mình, ánh đao họ nhìn thấy chính là sự hung hãn của thời điểm nhập quan hai trăm năm trước!
Khi đó, ánh đao của tổ tiên họ chém vào giang sơn Đại Minh, mà hôm nay lại chém lên chính thân mình Đại Thanh!
Trong giây phút hoảng hốt, thời không thật sự chồng lấp lên nhau. Một điểm của hai trăm năm trước đã trùng khớp với hôm nay, cơn ác mộng từng có của người Hán nay lại giáng thẳng xuống đầu người Mãn!
Văn minh nhân loại mấy ngàn năm, không thoát khỏi vấn đề dân tộc, xung đột giữa văn minh và dã man vĩnh viễn không bao giờ dừng lại!
Gió ấm phú quý của xã hội văn minh thổi mềm xương cốt con người, những kẻ này thỉnh thoảng cần phải được đám man tộc vùng hàn đới gõ cho vài cái, nếu không dòng máu huyết dũng trong người e rằng sẽ vĩnh viễn biến mất!
Hồn Xuân và đám mãnh sĩ Quan Ngoại dưới quyền đã lấy ra sự hung hãn huyết dũng của tổ tiên người Mãn năm xưa, cuồng bạo dám đánh, tiến không lùi bước. Cái chết trong mắt những người này chỉ như một cơn say mèm mà thôi!
Bộ binh cầm lưỡi lê dám phản xung phong đối đầu với kỵ binh, đây là điều người trong quan ải dám nghĩ tới sao?
Thân xác phàm nhân đối đầu trực diện với chiến mã đang xung phong tốc độ cao mà khí thế không hề giảm, đây là điều người của văn minh nông nghiệp có thể làm được sao?
Người không lớn lên trong môi trường khắc nghiệt, lạnh lẽo thấu xương thì vĩnh viễn không bao giờ có được sự dã man này!
"A... vỡ rồi, vỡ rồi... mẹ kiếp..." Y Tư Cáp vừa mới chạy tới chiến trường, cảnh tượng trước mắt đã khiến hắn sợ đến mức suýt chút nữa ngã ngựa.
Hắn tận mắt chứng kiến kỵ binh vừa xông lên, trong chớp mắt đã bị một đám bộ binh chặn đứng. Hai bên giằng co chém giết, cuối cùng lại là một đám bộ binh ép kỵ binh đánh.
Kỵ binh của mình đang rút lui?
Mắt đã hoa rồi sao? Chiến mã xông lên hất văng binh lính địch lên không trung, nếu theo kinh nghiệm chiến tranh trước đây, bộ binh xung quanh sớm đã sợ đến hồn bay phách lạc!
Thế nhưng lũ điên này thì không, chúng đã đỏ ngầu mắt vì sát khí. Dù thấy chiến mã cao lớn hất văng đồng đội mình, chúng cũng không lùi nửa bước, ngược lại đồng loạt đâm lưỡi lê ra, chọc thủng trên thân chiến mã mười mấy lỗ máu.
Quân Quan Ngoại xông lên, lưỡi đao sắc bén lóe lên, đầu của kỵ binh trên lưng ngựa lăn lông lốc xuống đất, máu phun ra như tên bắn.
Mà người lính Quan Ngoại bị hất văng kia vẫn chưa chết, toàn thân xương cốt gãy vụn, tay vẫn nắm chặt quả lựu đạn đang bốc khói bò về phía trước!
Ầm... một tiếng nổ lớn, người lính dù xương cốt đã nát nhừ vẫn kéo theo hơn mười tên phản quân cùng xuống địa ngục!
Đây không còn là một mạng đổi một mạng nữa, mà là một mạng đổi ba mạng, thậm chí là mười mạng!
"Mẹ kiếp... đây là cái trận đánh chó má gì thế? Kỵ binh lại để đám bộ binh hai chân ép cho rút lui, không thấy xấu hổ à?"
"Khai pháo... mẹ nó, chúng ta có pháo mà!"
Chiến mã kéo xe pháo, hai bánh xe bơm hơi kéo theo khẩu pháo 88 cuối cùng cũng tới nơi. Không nhiều, tổng cộng chỉ có hai khẩu đại bác, nhưng khi đại bác khai hỏa, cục diện chiến trường lập tức đảo ngược.
Ầm ầm... tiếng pháo gầm vang, trong đêm tối chẳng có độ chuẩn xác nào, một viên đạn pháo bay qua đỉnh đầu trận hình quân Hồn Xuân, rơi xuống ruộng đất nổ tung một mảng bùn đất.
Viên đạn còn lại nổ gần đầu máy xe lửa, một nhóm quân Quan Ngoại bị sóng xung kích quét ngã một loạt!
Pháo là thần chiến tranh, nó đã lên tiếng thì mọi sự huyết dũng nguyên thủy đều sẽ tan thành mây khói!
Quân Quan Ngoại dù có hung hãn đến đâu cũng bất lực trước hỏa lực tầm xa này. Trong tiếng pháo gầm, từng nhóm quân Quan Ngoại bị nổ tung xác!
Đến lúc này Tải Đồ mới như sống lại, hắn ngẩng cao đầu đắc ý hét lớn: "Khai hỏa... nổ chết Hồn Xuân đi, cái thứ ngoan cố không biết điều, cho mặt mũi mà không cần!"
"Tiêu diệt sạch đám quân Quan Ngoại này... mau báo tiệp cho Bệ hạ!"
Hồn Xuân vừa bị sóng xung kích của vụ nổ hất ngã xuống đất, hắn lắc lắc đầu, đưa tay gạt bụi đất trên mặt, phủi bùn trên đỉnh đầu.
Màng nhĩ ong ong dữ dội, xung quanh toàn là tiếng hò hét giết chóc. Dưới ánh đuốc, quân phản loạn như những con quỷ nhỏ đang nhảy nhót xông lên, còn bên cạnh hắn chẳng còn mấy người anh em có thể đứng dậy được nữa!
"Ha ha... đời ta thế là đến tận cùng rồi sao? Cái mạng này phải bỏ lại trên chiến trường này rồi..."
Hồn Xuân lật người, đầu gối lên thi thể anh em, vậy mà lại tự rút ra một điếu thuốc. Chiếc bật lửa bằng bạc được quẹt sáng, Hồn Xuân nằm ngửa giữa địa ngục chém giết này, thản nhiên hút thuốc.
Hắn rít một hơi thật sâu, để vị nicotine lan tỏa trong phổi, sự kích thích cay nồng khiến tinh thần chấn động, hắn đưa tay rút ra quả lựu đạn cuối cùng.
"Viên đạn vinh quang à, viên đạn vinh quang! Mày phải cố gắng lên đấy, lát nữa phải kéo theo mấy tên khốn kiếp, mày phải để tao kiếm lời thêm vài mạng chứ, phải không?"
"A... nếu như có thêm ngụm rượu nữa thì tốt biết mấy, ha ha ha..."
Hồn Xuân thậm chí còn đưa tay vỗ vỗ vào mông người anh em đã tử trận bên cạnh: "Anh em tốt ơi! Đừng đi xa quá, đợi tao một lát... tao, Hồn Xuân vô dụng, khiến các anh em phải chịu thất bại rồi!"
"Mẹ kiếp... kiếp sau tao làm trâu ngựa, làm tá điền cho các cậu! Tao nợ các cậu, tao sẽ trả..."
Hồn Xuân đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cái chết, nhìn lũ quỷ nhỏ đang nhảy nhót xông lên, hắn bắt đầu ước lượng khoảng cách để chuẩn bị rút chốt.
Thế nhưng ngay lúc này, khi Hồn Xuân không hề hay biết, không chút phòng bị, hai cổ chân hắn đột nhiên bị nắm chặt, như thể có Thổ Hành Tôn nào đó bất ngờ thò tay ra vậy.
Một sức mạnh khổng lồ kéo mạnh hắn đi, tàn thuốc trên môi rơi cả vào lỗ mũi!
"Ai..." Hồn Xuân theo phản xạ muốn rút chốt, nhưng lại có một bàn tay khác nắm chặt lấy ngón tay hắn.
"Đừng nói gì cả... chúng tôi là người của Viễn Đông Vương, tướng quân đi theo chúng tôi..."
Trong đêm tối mù mịt, Hồn Xuân không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy hai chân bị bàn tay sắt nắm chặt, sức mạnh to lớn kéo lê hắn lướt trên mặt đất, vèo vèo lao nhanh về phía trước.
Thật quá quỷ dị, trước mặt Hồn Xuân căn bản không có ai đứng cả, kẻ kéo mình chẳng lẽ là quỷ? Hay là có người có thể vừa bò trên mặt đất vừa kéo mình lướt đi?
Nhưng không còn thời gian để hỏi, người vừa cướp lấy viên đạn vinh quang kia đưa tay bịt miệng hắn lại.
"Tướng quân... chúng tôi là người của Tinh Võ Anh Hùng Hội, có nói với ngài cũng không rõ ràng... tóm lại chúng tôi đều là môn hạ của Viễn Đông Vương..."
"Cái giới giang hồ Thiên Tân Vệ này... đều do Viễn Đông Vương quyết định cả đấy!"
"Tướng quân cứ an tâm rút lui, hai vị sư phụ đưa ngài đi, một vị là sư phụ môn Địa Đang Quyền của Sơn Đông, vị còn lại là cao đồ của Túy Bát Tiên..."
"Đều là những người đi theo lối đánh sát đất, đảm bảo quân phản loạn không thể phát hiện ra..."
"A... ngươi là ai?" Hồn Xuân hạ thấp giọng hỏi.
Trong đêm tối, có người cười lộ ra hàm răng trắng bóng: "Thương Châu... Mê Tung Quyền... Hoắc Nguyên Giáp! Tướng quân đừng nói nữa, tôi và các chú sẽ đi dẫn dụ lũ phản tặc này..."