"Đoàng" một tiếng, súng nổ!
Viên đạn rời nòng găm thẳng vào tim người công nhân cao lớn, máu phun ra như mũi tên, bắn lên mình con chiến mã cao to trước mặt, kích thích nó hí lên đầy hoảng loạn.
Tiếng súng khiến khung cảnh hỗn loạn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ!
Tất cả mọi người đều không thể tin vào mắt mình, chỉ thấy người công nhân cao lớn kia ôm lấy ngực, trong mắt lộ vẻ không cam tâm, hai đầu gối mềm nhũn quỵ xuống đất, rồi cả người đổ về phía trước, "bịch" một tiếng ngã sấp xuống.
Đám cảnh sát xung quanh cũng ngẩn ngơ, họ nhìn họng súng vẫn còn bốc khói, không thể tin nổi mà hét lên: "Anh điên rồi à? Ai ra lệnh cho anh nổ súng? Lệnh của cấp trên là cấm chúng ta dùng súng, nếu tình hình nguy cấp chỉ được dùng dùi cui!"
"Chết tiệt, đến cả mã tấu tôi còn không dám dùng, sao anh lại dám nổ súng?"
Đúng lúc này, tất cả công nhân tại hiện trường đều trở nên phẫn nộ! Những cảnh tượng trấn áp đẫm máu tàn khốc bao năm qua lại hiện lên trước mắt.
Kể từ sau Cách mạng Pháp đến nay, trong mấy chục năm qua, giai cấp công nhân đã vô số lần khởi nghĩa đòi quyền lợi, nhưng những quân vương và quý tộc kia lại hết lần này đến lần khác dùng thủ đoạn tàn độc đẫm máu để trấn áp.
Biết bao tiền bối đã ngã xuống trên con đường cách mạng, con đường trải đầy máu tươi ấy đã truyền cảm hứng cho thế hệ này đến thế hệ khác!
Cuộc đại diễu hành quy mô 25 vạn người hôm nay, chính là thành quả mà vô số công nhân đã đánh đổi bằng máu và mạng sống mới có được!
Vốn dĩ cuộc diễu hành hòa bình sáng nay đã khiến mọi người nhìn thấy hy vọng!
Ai nấy đều tưởng rằng Napoléon III thực sự đã cúi đầu, sự nhượng bộ của đám cảnh sát khiến họ nhìn thấy hy vọng về một cuộc đàm phán hòa bình!
Thế nhưng tiếng súng này đã đập tan ảo mộng của tất cả mọi người. Hóa ra giai cấp thống trị vẫn luôn giữ bộ mặt đó, khi xung đột xảy ra, chúng vẫn sẽ giết người như thường!
Trong đám đông đột nhiên bùng lên một tiếng hét thê lương, âm thanh sắc nhọn xé toạc bầu trời: "Giết người rồi! Napoléon III lại ra lệnh giết người rồi! Nợ máu phải trả bằng máu, anh em ơi, nợ máu phải trả bằng máu!"
Giây phút này, mọi người đã quên mất nguyên nhân dẫn đến xung đột, trong đầu họ đã bị lấp đầy bởi những mối thù hận lâu đời. Những người công nhân phát điên lên, lao vào phản công đám cảnh sát.
Đừng tưởng các thủ lĩnh công đoàn nói không được mang vũ khí thì họ sẽ không mang thật. Những công nhân từng chứng kiến bộ mặt xấu xí của cảnh sát Paris từ lâu đã không còn tin vào đám đạo đức giả này nữa.
Hơn một nửa số công nhân đều giấu vũ khí trong túi áo hoặc trong ủng da. Có dao găm sắc bén, búa sắt nặng trịch, thậm chí cả những chiếc cờ-lê dầu mỡ trong nhà máy cũng được lén lút mang theo.
Vừa rồi mọi người chỉ dùng nắm đấm chứ chưa động đến vũ khí, nhưng giờ đây cảnh sát lại dám nổ súng trước, họ chẳng còn gì phải kiêng dè nữa.
Trong chớp mắt, hiện trường xung đột lóe lên ánh sáng của vô số vũ khí lạnh, những con dao găm sắc bén đâm mạnh vào cổ chiến mã.
Những con ngựa hí lên thảm thiết, phun máu gục xuống đất, kỵ binh trên lưng bị ngựa đè gãy cả xương đùi, nằm dưới đất kêu gào thảm thiết.
"Ta đại diện cho giai cấp công nhân kết liễu mạng sống của ngươi!" Một chiếc búa sắt nặng nề đập mạnh xuống đỉnh đầu viên cảnh sát kỵ binh, óc đã văng ra ngoài.
"Bao vây, bao vây lại! Bao vây hết đám cảnh sát chết tiệt này lại, ra tay đi! Không được tha một tên nào!"
Bản năng khát máu nguyên thủy của con người đã bị kích hoạt hoàn toàn. Trong xung đột, chỉ cần nhìn thấy máu là tất cả mọi người sẽ mất đi lý trí, nhìn bạn bè mình nằm trong vũng máu, ngọn lửa phục thù sẽ bùng cháy trong lồng ngực.
"Rút ra, anh em của chúng ta mau rút ra!" Viên cảnh sát già ở vòng ngoài gào thét, lôi từng người đồng nghiệp đang sa lầy trong vòng vây ra ngoài!
Đám kỵ binh trong đám đông quay đầu ngựa, cố gắng chen ra ngoài, nhưng chiến mã rơi vào vòng vây làm sao linh hoạt được? Rất nhanh sau đó, từng tên kỵ binh đều bị kéo xuống ngựa, bị đấm đá đến mức biến thành bùn nhão.
"Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Mày là đồ khốn nạn, ai cho phép mày nổ súng? Mày nhìn xem hiện trường bây giờ đã loạn đến mức nào rồi!" Viên cảnh sát già quát tháo tên cảnh sát vừa nổ súng.
"Khoan đã, mày là ai? Mày thuộc đồn cảnh sát nào? Tại sao tao chưa bao giờ thấy mày?" Viên cảnh sát già kinh nghiệm dày dặn, ông lập tức phát hiện ra vấn đề.
Ông đã làm việc trong ngành cảnh sát Paris gần 30 năm, có thể nói tất cả cảnh sát trong khu vực này, bao gồm cả các khu vực lân cận, không ai là ông không biết.
Thế nhưng tên cảnh sát vừa nổ súng kia ông lại chưa từng gặp, đó là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
"Tao không biết mày! Rốt cuộc mày thuộc đồn cảnh sát nào..." Đáng tiếc, lời chất vấn của viên cảnh sát già còn chưa dứt, hơn trăm người công nhân điên cuồng đã bao vây lấy ông.
"Không được để bọn chúng chạy thoát! Nợ máu phải trả bằng máu!" Tiếng gầm thét giận dữ của hơn trăm người đã át cả lời chất vấn của viên cảnh sát già.
"Lạy Chúa! Các người đừng làm thế, chúng ta trúng kế rồi, tôi biết đã xảy ra chuyện gì..."
Đáng tiếc, ông chưa kịp nói hết câu thì một con dao găm đã đâm mạnh vào sườn trái. Cơn đau thấu xương cắt ngang lời nói, ông đau đớn ôm lấy xương sườn, máu tươi đỏ thẫm từ từ chảy ra qua kẽ tay.
Trong lúc hấp hối, ông nhìn thấy tên cảnh sát nổ súng kia đang rảo bước chạy trốn vào con hẻm nhỏ, vừa chạy vừa quay đầu lại cười gằn.
Viên cảnh sát già nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của tên sát thủ, cuối cùng ông cũng hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, nhưng tất cả đã quá muộn. Trước mắt ông tối sầm lại, thi thể đổ ập xuống đất.
Ngay lúc này, tên "Mũ Lưỡi Trai" đi cầu viện cuối cùng cũng dẫn theo đại quân quay trở lại.
Hơn 300 công nhân chạy theo sau hắn, tất cả đều vô cùng phẫn nộ.
"Mọi người nhìn xem, nhìn xem kìa! Đám cảnh sát này đang tàn sát công nhân của chúng ta, đám kỵ binh kia còn vung cả mã tấu, mọi người nghe tiếng súng đi, có cảnh sát đang nổ súng!"
Lúc này đám cảnh sát đã không còn bận tâm đến lệnh cấm nữa, để giữ mạng sống, kỵ binh rút mã tấu, cảnh sát có súng rút súng ngắn ra.
Trong tiếng súng "đoàng đoàng đoàng", từng người công nhân lần lượt ngã xuống đất!
Cuộc tàn sát không hề khiến giai cấp công nhân lùi bước, ngược lại họ còn ưỡn ngực, lao lên một cách dũng mãnh hơn!
"Cái chết không bao giờ đánh bại được lòng dũng cảm của chúng ta! Trên con đường cách mạng, ta nguyện làm con thiêu thân lao vào lửa. Các đồng chí! Tiến lên! Xông lên, trả thù cho anh em chúng ta..."
Người công nhân bị trúng đạn vào bụng cố hết sức chống đỡ thân mình, tay trái giơ cao, như móng vuốt hổ cố vươn về phía trước, dù bị trúng đạn anh vẫn muốn tiếp tục chiến đấu!
"Trả thù! Các đồng chí thân yêu, đừng quan tâm đến tôi... Tiến lên... Xông lên, trả thù đi!"
Lưỡi mã tấu sáng loáng xé gió lao tới, một nhát cắt ngang cổ họng anh, máu phun tung tóe trên mặt đất, đỏ thẫm chói mắt, cảnh tượng bi tráng này đã kích động hoàn toàn những đồng đội công nhân vừa đến tiếp viện!
"Trả thù! Trả thù! Trả thù... Giết sạch lũ chó đẻ này!" "Mũ Lưỡi Trai" dẫn theo đám công nhân phát điên lao lên, hai bên nhanh chóng giáp lá cà, nhấn chìm hơn 40 tên cảnh sát còn lại.
Như những con sóng lớn đổ ập xuống bãi cát, đám cảnh sát kia thậm chí còn chẳng kịp sủi bọt đã nhanh chóng hóa thành vài đóa hoa máu nhỏ nhoi giữa biển người.