"Ghi nhớ cho kỹ, lát nữa gặp Thái hậu thì phải giữ quy củ một chút. Đừng tưởng có Lão tổ tông tiến cử là ngươi muốn làm gì thì làm. Bảo cho ngươi biết, phải nhớ rõ thân phận của mình, nô tài thì phải ra dáng nô tài... Ôi cái mệnh khổ của ta, ngươi chưa từng học qua quy củ mà ta đã dẫn ngươi đi gặp Thái hậu thế này, nếu có sơ suất gì thì cái mạng nhỏ của ta cũng không giữ được..."
Trên đường tới Trữ Tú cung, An Đức Hải với giọng vịt đực đang ưỡn ngực đi phía trước, theo sau là Vụ Ẩn Tiểu Quỷ đang bước đi cẩn trọng. Hai tên thái giám nhỏ cầm đèn lồng soi đường phía trước, sau lưng còn có bốn tên thái giám vạm vỡ có lẽ đóng vai trò hộ vệ.
Theo lý mà nói, mật thám cấp bậc như Vụ Ẩn Tiểu Quỷ không có tư cách diện kiến Hoàng đế hay Thái hậu. Nếu không phải nàng mang theo mật lệnh của Lão tổ tông, thì đừng nói là Từ Hi, ngay cả An Đức Hải nàng cũng đừng hòng gặp mặt.
Tử Cấm Thành là nơi có quy củ, một con nhóc nhà quê ngoại quốc như Vụ Ẩn Tiểu Quỷ, có thể nhìn ngắm mái hiên chạm trổ vài cái đã là tổ tiên phù hộ lắm rồi.
Dọc đường đi, An Đức Hải không ít lần dùng lời lẽ châm chọc, Vụ Ẩn Tiểu Quỷ cũng hiểu rõ, tên chó má này là đang đòi hối lộ.
"Tổng quản vất vả rồi, nô tỳ cũng chẳng có tâm ý gì đặc biệt, gần đây có thu được một chiếc bình hít thuốc lá khá tốt, có người nói là tác phẩm của Hòa Thân vương, đệ đệ ruột của Cao Hoàng đế... Nô tỳ kiến thức nông cạn, không hiểu mấy món này, để trong tay nô tỳ cũng là uổng phí..." Vụ Ẩn Tiểu Quỷ mỉm cười, "Hay là nhờ Tổng quản đại nhân xem giúp."
Lời còn chưa dứt, An Đức Hải đã nhanh như chớp chộp lấy: "Ha ha, cô nói gì vậy, gia là người tính tốt, hôm nay sẽ giúp cô xem qua... Ha ha, ha ha, đồ chết tiệt kia, mang đèn lồng lại đây! Đồ không có mắt, thật đúng là không biết hầu hạ người khác."
Dưới ánh nến, An Đức Hải liếc mắt một cái là biết ngay đồ thật, bởi món bảo vật này hắn từng nhìn thấy, chẳng phải là vật trân quý trong phủ Lễ Thân vương sao? Sao lại rơi vào tay người đàn bà này?
Phải nói rằng, ở kinh thành nếu chơi bình hít thuốc lá, đứng đầu đương nhiên là Cổ Nguyệt Hiên của hoàng gia, nhưng có một ngoại lệ, đó chính là đệ đệ ruột của Càn Long Hoàng đế - Hòa Thân vương Hoằng Trú. Vị Vương gia hoang đường này, sử sách ghi chép ông ta từng hai lần tự tổ chức tang lễ cho chính mình, tuyên bố với bên ngoài là đã chết, nhưng khi khách khứa đến nơi thì thấy gã này đang khoanh chân ngồi trên bàn thờ ăn đồ cúng của mình. Chưa hết, ông ta còn dắt một đàn chó đi ăn quán, ăn đậu phụ hoa mà dùng vàng thanh toán, những chuyện hoang đường không kể xiết khiến anh trai ông là Càn Long cũng phải dở khóc dở cười.
Thế nhưng hoang đường thì hoang đường, vị Vương gia này lại rất tinh tế, những thứ hay ho ở kinh thành ông ta học một biết mười, từ nuôi chim họa mi, chọi dế, thả diều, nuôi chó lớn cho đến đánh bài cửu, cái gì cũng tinh thông. Trong đó nổi tiếng nhất chính là tranh vẽ bên trong bình hít thuốc lá, tay nghề của gã này không hề thua kém chuyên gia, cộng thêm thân phận cao quý, những chiếc bình hít thuốc lá do Hòa Thân vương để lại thực sự trở thành báu vật của đất kinh thành.
An Đức Hải mân mê chiếc bình hít bằng ngọc trắng mỡ dê, thích thú đến mức không biết đặt vào đâu, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ừ ừ ừ, đồ thật, đây đúng là đồ thật..."
Ôi, đã biết là đồ thật thì trả lại cho người ta đi chứ, cứ nắm chặt trong tay thế là sao? Vụ Ẩn Tiểu Quỷ chỉ bảo hắn xem qua chứ có nói là tặng đâu.
Trong lòng Vụ Ẩn Tiểu Quỷ cười lạnh, thầm nghĩ: "Cái nhà Mãn Thanh này thực sự sắp tiêu đời rồi. Trước đây các đại danh trong nước đều chê bai Mạc phủ Đức Xuyên hủ bại lạc hậu, nhưng dù có hủ bại thế nào cũng chưa từng nghe nói phải hối lộ cho ninja. Ngươi cũng không nghĩ xem, những thứ chúng ta truyền đạt chẳng phải đều là quân cơ đại sự sao? Ngay cả tin mật cũng muốn chặn lại thu phí qua đường."
Ai... Nữ ninja thở dài một tiếng trong lòng, trên mặt lại nở nụ cười tươi rói: "Tổng quản đại nhân thích thì cứ giữ lấy, nô tỳ cũng không hút thuốc lá, để đây cũng là lãng phí..."
"Tốt tốt tốt, vẫn là cô biết lý lẽ, không tầm thường, gia nhận cô làm muội muội này, sau này trong Tử Cấm Thành cứ nhắc tên ta..." Nói xong, tên thái giám ghê tởm kia còn dùng ngón cái và ngón trỏ vuốt ve mặt Vụ Ẩn Tiểu Quỷ, miệng đầy vẻ dâm tà.
Khóe mắt Vụ Ẩn Tiểu Quỷ giật giật, suýt chút nữa đã rút phi tiêu ra đâm cho hắn một nhát, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn.
Chẳng bao lâu sau đã tới Trữ Tú cung, đây là nơi Từ Hi sinh ra Đồng Trị Hoàng đế, cũng là cung điện bà ta yêu thích nhất ngoài Di Hòa Viên. Lúc này đã quá nửa đêm, Từ Hi vẫn chưa ngủ, bà ta dựa vào giường, một cung nữ nhỏ đang nhẹ nhàng đấm bóp chân cho bà ta, không biết trong lòng đang ủ mưu tính kế gì.
"Thái hậu lão Phật gia... Người vẫn chưa nghỉ ngơi ạ. Lão tổ tông phái tới một người phụ nữ, nói là có tin tức quan trọng muốn bẩm báo với người..." An Đức Hải như một con chuột nhỏ thì thầm bên cạnh.
Một lúc lâu sau, Từ Hi mới mở mắt: "Ai... Đêm hôm khuya khoắt vẫn không để ta yên, có chuyện gì thì nói đi."
Vụ Ẩn Tiểu Quỷ cung kính quỳ trước giường, không dám nói lời thừa thãi, đem những yêu cầu của sĩ quan tình báo Pháp thuật lại nguyên văn, ngoại trừ việc giấu đi tin tức Tiêu Nhạc Thiên còn sống và việc mình đang tranh giành lợi ích cho Mạc phủ Đức Xuyên, những thứ còn lại đều nói ra hết.
"Lão tổ tông nói, trong Tử Cấm Thành này cũng chỉ có Thái hậu người là có khí phách, có gan dạ, gánh vác được cả bầu trời này... Cho nên tin tức này nô tỳ chỉ đưa tới chỗ người, những người khác hoàn toàn không biết gì..."
"Ồ, Lão tổ tông nói vậy sao? Ha ha ha... Con nhóc nhỏ, đây là lời trong lòng ngươi thì có." Từ Hi là kẻ tinh quái, mấy trò mèo của Vụ Ẩn Tiểu Quỷ sao qua mắt được bà ta.
Từ Hi phất tay cho cung nữ thái giám lui ra hết, trong phòng chỉ còn lại bà ta, An Đức Hải và Vụ Ẩn Tiểu Quỷ. Từ Hi ánh mắt sắc lẹm cười lạnh: "Con nhóc à, khi ta bày mưu tính kế thì ngươi còn đang bú sữa đấy, tốt nhất là nói thật với ta... Hơn nữa, ta thấy ngươi không giống người Trung Quốc, nhìn cái tư thế quỳ của ngươi kìa, sao lại có chút dáng dấp của người Nhật Bản vậy."
Vụ Ẩn Tiểu Quỷ không chút do dự, dập đầu một cái rồi khẽ nói: "Thái hậu minh giám, nô tỳ đúng là người Nhật Bản, nô tỳ từng được Mạc phủ Đức Xuyên thuê làm ninja, anh trai nô tỳ cũng giống như nô tỳ..."
Trong lời kể của Vụ Ẩn Tiểu Quỷ, Tiêu Nhạc Thiên trở thành hung thủ sát hại anh trai nàng là Vụ Ẩn Đại Quỷ. Hơn nữa ở Lưu Cầu, Tiêu Nhạc Thiên cũng làm đủ mọi điều ác, thậm chí còn làm loạn cả cung đình, phụ nữ của Thượng Thái vương đều bị Tiêu Nhạc Thiên ngủ sạch.
"Thái hậu ơi, Tiêu Nhạc Thiên đó chính là Tào Tháo, Tào Tháo sống đấy ạ... Không không, còn không bằng Tào Tháo, hắn chính là Đổng Trác, hậu cung Lưu Cầu đã thành nhà của hắn rồi... Hu hu hu..." Vừa nói, Vụ Ẩn Tiểu Quỷ vừa khóc nức nở.
"Nô tỳ và Tiêu Nhạc Thiên không chỉ có thù nước mà còn có hận nhà, đáng thương cho đảo quốc nhỏ bé của nô tỳ thực sự không phải là đối thủ của tên cẩu tặc này. Nô tỳ trôi dạt trên biển hơn mười ngày, dựa vào ăn thịt chuột uống nước mưa mới trôi dạt tới Đại Thanh... Nô tỳ chỉ một lòng muốn báo thù, không còn nguyện vọng nào khác..."
Chà, đoạn trải nghiệm thê thảm này thực sự là lời nói ra từ máu và nước mắt, đến cuối cùng ngay cả Từ Hi và An Đức Hải cũng cảm động. Đặc biệt là khi nghe thấy hai chữ "làm loạn hậu cung", Từ Hi rõ ràng đã xoa nhẹ lên đùi mình, không biết bà ta đang nghĩ gì.
Trong Trữ Tú cung đột nhiên tĩnh lặng lại, thời gian trôi qua từng giây từng phút, hồi lâu sau Từ Hi mới lên tiếng: "Ai... Con thật đáng thương, nghe mà lòng ta cũng thấy xót xa, tên Tiêu Nhạc Thiên này thật đúng là không ra gì..."
"Nhưng đứa ngốc à, trong Tử Cấm Thành này không phải do ta làm chủ đâu..." Từ Hi hất cằm về phía Đông, "Phật thật ở phía bên kia kìa, ngươi cầu ta cũng chẳng ích gì... Hơn nữa, hiện nay tình hình các nước chưa rõ ràng, triều đình cũng sợ lấy lòng Pháp rồi lại đắc tội với một đống nước khác, đó là việc làm lỗ vốn..."
Vụ Ẩn Tiểu Quỷ như thể đã đoán trước Từ Hi sẽ nói câu này, nàng cười vén tóc: "Thái hậu cứ yên tâm, nô tỳ còn một tin tốt nữa muốn báo với người... Tên Tiêu Nhạc Thiên đó đã chết rồi, chết không thể chết hơn được nữa."
"Cái gì?" Từ Hi lập tức ngồi bật dậy từ trên giường, cúc áo trên chiếc áo nhỏ cũng chưa cài kỹ, tấm thân trắng nõn lộ ra hết cả.
"Sao ngươi biết? Ngươi lấy gì để đảm bảo?" Từ Hi hoàn toàn không màng tới việc mình đang hớ hênh, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Vụ Ẩn Tiểu Quỷ.
Nữ ninja đỏ mặt, từ trong ngực lấy ra một chiếc bình hít thuốc lá khác: "Thái hậu... Đây là xuân dược bí chế của gia tộc ninja chúng nô tỳ, chỉ cần một móng tay thôi, dù là trinh nữ liệt nữ hay cử nhân nho nhã, đều phải hồn xiêu phách lạc, đến lúc đó tin tức gì mà chẳng lấy được."
"Nô tỳ cam chịu để lũ quỷ Tây kia chiếm chút lợi lộc, chẳng phải cũng đã moi được tin tức ra rồi sao."
Xì... Từ Hi và An Đức Hải hít một hơi lạnh, thầm nghĩ người đàn bà này trông nhỏ nhắn thế mà chịu được sự chà đạp của người Tây, không sợ bị hành hạ tới chết sao?
Chưa đợi Từ Hi và An Đức Hải tiếp tục hỏi, Vụ Ẩn Tiểu Quỷ đột nhiên nhìn chằm chằm vào An Đức Hải bằng ánh mắt lạnh lùng: "Thái hậu, người này có đáng tin không?"
"To gan..." An Đức Hải tức giận định mắng người, nhưng Từ Hi giơ tay ngăn lại, khóe miệng nhếch lên: "Tiểu An Tử là cánh tay phải của ta, chuyện gì cũng có thể nói trước mặt nó."
Vụ Ẩn Tiểu Quỷ gật đầu: "Vậy thì tốt, nô tỳ hôm nay xin mạo muội một lần... Thái hậu, chỉ cần người tạo cho nô tỳ chút điều kiện, nô tỳ có đủ cách khiến Đông cung Thái hậu chết không ai hay biết..." Ánh mắt nữ ninja sắc như điện, bàn tay thực hiện một động tác chém ngang cổ.
"A!" Lời lẽ đầy sát khí này làm Từ Hi và An Đức Hải đều sững sờ. Hai người thầm nghĩ, con lùn Nhật Bản này thật độc ác, nói chuyện giết Thái hậu mà mặt không đổi sắc.
"Thái hậu, Tổng quản... Trong Tử Cấm Thành này, cao thủ có thể theo dõi hành tung của nô tỳ chỉ có bốn người, Lão tổ tông tính là một, ngoài ra còn có ba đại đệ tử của lão... Chỉ cần Thái hậu có thể sai bốn người đó rời cung làm việc gì đó, thì nô tỳ có thể biến thành một bóng ma trong Tử Cấm Thành, hạ chút thuốc gì đó mà không ai hay biết, thật dễ như trở bàn tay..."
"Thái hậu muốn bà ta chết thế nào? Đau đầu mà chết hay đau bụng mà chết? Nếu không được, nô tỳ có thể hạ liều cao, đến lúc đó chúng ta thậm chí có thể hủy hoại cả danh tiết của bà ta, thế còn sướng hơn là giết bà ta nhiều..."
Ôi trời ơi, lần này ngay cả Từ Hi cũng không nghe nổi nữa, người đàn bà này thật biến thái... Thế nhưng, tại sao Từ Hi đột nhiên cảm thấy một ngọn lửa trong lòng mình bị châm ngòi, hơn nữa vùng bụng dưới cứ co thắt liên hồi.
"Cần phải tính toán lâu dài... Vẫn là nên tính toán lâu dài, ngươi lui xuống trước đi, có việc gì ta sẽ để Tiểu An Tử gọi ngươi..." Từ Hi đau đớn phất phất tay.
Vụ Ẩn Tiểu Quỷ biết mục đích đã đạt được, cười hành lễ chuẩn bị rời đi, nhưng vừa đứng dậy, Từ Hi đang nhắm mắt dưỡng thần đã lên tiếng:
"Để lại lọ thuốc tổn hại thiên hòa đó đi, ta không thể để ngươi mang đi hại người được..." An Đức Hải vừa nghe thấy liền vội vàng cúi người đưa tay lấy lọ xuân dược nhét vào ngực.
"Dạ... Tuân theo ý chỉ của Lão Phật gia."