"Báo cáo Nguyên thủ! Tin tức từ Paris, bốn giờ rưỡi chiều, bạo động toàn thành đã lắng xuống! Thật sự đã lắng xuống rồi!"
Trong bộ chỉ huy bí mật tại dinh Thủ tướng ở Berlin, mọi người xôn xao bàn tán! Các tướng lĩnh cao cấp và sĩ quan tình báo vây quanh Tiêu Lạc Thiên đều nhìn nhau, không ai tin vào tai mình.
"Đùa gì thế? Chỉ mới kéo dài vài tiếng đồng hồ, cuộc bạo động của 25 vạn người mà lại kết thúc như vậy sao?"
"Đánh rắm còn lâu hơn thế! Điều này hoàn toàn khác với suy đoán trước đó của chúng ta! Chúng ta đã từng diễn tập trên bàn cờ quân sự, ngay cả khi Napoleon III phái quân đội xuống đường trấn áp, cuộc bạo loạn này cũng phải kéo dài ít nhất 12 tiếng!"
"Mới năm sáu tiếng mà bạo động đã kết thúc rồi? Từ bao giờ bọn bạo đồ trở nên lý trí thế kia? Hai bên đều đã đổ máu, sao có thể nhanh chóng vứt bỏ thù hận mà gương vỡ lại lành như vậy?"
"Không thể sai được, chắc chắn là vậy! Điện báo hiển thị rõ ràng, vào thời điểm mấu chốt nhất, Napoleon III đã phái con trai mình là Hoàng tử Eugène Bonaparte đích thân tới đại lộ Champs-Élysées để đàm phán với những người lãnh đạo công nhân!"
"Không biết vị thái tử trẻ tuổi này đã nói những gì mà lại thuyết phục được Varlin, Duval cùng hàng loạt thủ lĩnh công nhân khác. Cậu ta thực sự đã xoa dịu được cơn giận của công nhân khắp thành phố! Hai bên đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn!"
Tư Mã Vân nghe đến đây không thể ngồi yên được nữa, anh lao tới giật lấy tờ điện báo, quay đầu nói với Vương Hoài Viễn: "Đi! Hai chúng ta đi gặp Nguyên thủ!"
Vương Hoài Viễn và Tư Mã Vân sải bước đi trong hành lang dinh Thủ tướng. Dọc đường, các quan chức Đức gặp họ đều nhường lối hành lễ, nhiều sĩ quan Đức thậm chí còn đứng nghiêm chào, bởi họ nhìn thấy những ngôi sao tướng quân bằng vàng trên vai hai người.
"Tại sao mình lại thấy thoáng chút bất an trên gương mặt hai vị tướng Trung Quốc này nhỉ? Có chuyện gì xảy ra sao?" Rất nhiều người thầm đoán trong lòng.
Lúc này, Tiêu Lạc Thiên đang mật đàm với Bismarck trong phòng làm việc. Khi hai vị tướng này gõ cửa, Tiêu Lạc Thiên vẫn chưa hay biết chuyện gì đã xảy ra.
"Cái gì? Bạo động kết thúc rồi sao? Làm sao có thể, mới hơn năm tiếng mà?" Tiêu Lạc Thiên cũng cảm thấy khó tin y như Bismarck.
Vương Hoài Viễn đưa tờ điện báo trong tay ra: "Ngài tự xem đi! Đúng là tình hình như vậy, đã có bốn điểm quan sát tại Paris gửi về cùng một nội dung điện văn, nghĩa là cuộc bạo loạn trên đường phố Paris hiện đã thực sự lắng xuống!"
Bismarck nhận lấy điện báo, nhíu chặt mày, đọc lướt qua một lượt.
"Eugène Bonaparte? Con trai Napoleon III, Thái tử của nước Pháp, cậu ta thực sự đã xuống đường đích thân đàm phán? Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi? Năm nay 17 hay 18 tuổi?"
"Lạy Chúa, Napoleon III thật nỡ lòng sao? Không, không đúng... phải hỏi Hoàng hậu Eugénie, người mẹ như bà ta sao nỡ để đứa con trai quý báu của mình thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm đến thế?"
Trong các diễn tập chiến lược trước đó của Tiêu Lạc Thiên và Bismarck, tất cả quan chức cấp cao của Pháp đều đã được cân nhắc, nhưng duy chỉ có vị thái tử trẻ tuổi này là bị bỏ sót. Trong mắt họ, một đứa nhóc mười mấy tuổi đầu chẳng có chút đe dọa nào.
Không ngờ thời cuộc lại thay đổi nhanh đến vậy! Hoàng hậu Eugénie lại nghĩ ra kế sách đẩy con trai mình ra để xoa dịu cơn giận của dân chúng!
Bismarck cười lạnh, châm tẩu thuốc, phả khói nghi ngút: "Tiêu thân mến! Kế hoạch của chúng ta kết thúc nhanh như vậy chứng tỏ khả năng phòng thủ của kẻ địch vẫn rất mạnh, chắc chắn họ đã nghi ngờ hành động của chúng ta."
"Tiếp theo chắc chắn sẽ là một cuộc truy quét quy mô lớn tại Paris, các nhân viên tình báo của chúng ta e là sẽ gặp nguy hiểm. Một khi Napoleon III tìm được bằng chứng, rất có thể sẽ tạo nên sự đồng lòng nhất trí trên dưới nước Pháp, khi đó sẽ bất lợi cho chúng ta!"
Tiêu Lạc Thiên nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn làm việc, thản nhiên nói: "Đồng lòng nhất trí trong nội bộ nước Pháp ư? Có lẽ thật sự có khả năng này, nhưng tôi cho rằng xác suất không cao."
"Thưa Thủ tướng, trước hết ngài phải biết rằng hoạt động gián điệp vốn dĩ là một cuộc chiến ngầm, nhất là với cuộc diễu hành biểu tình của hơn 20 vạn người tại Paris lúc này, sự hỗn loạn là điều có thể hình dung được!"
"Chiến tranh ngầm vốn dĩ là địch ta khó phân, cuối cùng cũng chỉ là bên nói có lý, bên nói có tình. Người Pháp sẽ chỉ trích chúng ta – nước Phổ – đã gây ra thảm án này! Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể chối bay chối biến, dù họ có đưa ra bằng chứng, chúng ta cũng có thể coi đó là đồ giả tạo!"
"Cái chúng ta cần không phải là sự thật, cũng không phải là giành chiến thắng về mặt đạo đức hoàn toàn trước nước Pháp, cái chúng ta cần chỉ là sự hỗn loạn của kẻ thù mà thôi. Từ điểm này mà nói, chúng ta đã thành công rồi!"
"Ngoài ra, tôi tin rằng hận thù giai cấp sẽ không dễ dàng được xoa dịu như vậy. Dù họ có giương cao ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc, e rằng cũng không thiết thực bằng bánh mì và sữa! Khoảng cách giàu nghèo khổng lồ đã tạo ra những hố sâu ngăn cách xã hội vô cùng lớn!"
"Tôi thừa nhận vị thái tử trẻ tuổi hôm nay đã làm rất tốt, nhưng cũng chỉ là liều thuốc giảm đau cho bệnh nhân mang tên nước Pháp mà thôi! Nói trắng ra, tất cả nỗ lực của cậu ta chỉ là một mũi tiêm morphine, căn bản không chữa được bệnh, không diệt được tận gốc!"
Nói đến đây, Tiêu Lạc Thiên chợt mỉm cười: "Thủ tướng, chẳng phải ngài luôn muốn kích động Napoleon III sao? Chẳng phải ngài luôn hy vọng Napoleon III chủ động tuyên chiến sao? Vậy thì tôi nghĩ đây chính là cơ hội tốt. Cứ để Napoleon biết cuộc bạo động lớn tại Paris này là do một tay chúng ta dàn dựng, sau đó chúng ta lại chối bay chối biến, chơi trò cù nhầy với họ trước mặt toàn châu Âu và cả thế giới!"
"Với tính khí nóng nảy của Napoleon III, những chuyện kiểu này không cần nhiều, chỉ cần một hai lần giở trò vô lại là đủ để kích động ông ta hoàn toàn. Đến lúc đó, chỉ cần ông ta dám chủ động tuyên chiến, thì lòng dân ở Bavaria, Hesse và những nơi khác sẽ hoàn toàn nghiêng về phía chúng ta."
"Đây chẳng phải là thời cơ lớn nhất để dân tộc Đức thống nhất lại với nhau sao? Cơ hội tốt như vậy ngài nên nắm lấy mới phải."
Bismarck gật đầu: "Ngài nghĩ giống tôi rồi, Tiêu thân mến. Nhưng ngài cũng biết đấy, một số nơi ở miền Nam, đặc biệt là Vương quốc Bavaria, từ xưa đến nay quan hệ với Phổ chúng ta vốn không tốt lắm."
"Tôi có thể dễ dàng kích động tâm lý dân chúng, nhưng Quốc vương Bavaria... kẻ điên trẻ tuổi đó thật sự không dễ đối phó."
"Ngài đang nói đến Ludwig II ư? Ha ha, tôi nghĩ ngài lo xa rồi. Nếu ngài không yên tâm, tôi có thể đi gặp cậu ta."
"Hãy để Bộ Lục quân chuẩn bị cho tôi một chuyến tàu đặc biệt! Tôi dự định tối nay sẽ tới Munich. Tôi nghĩ Ludwig II hẳn là sẽ gặp vị khách phương xa như tôi, giữa tôi và cậu ta đâu có mâu thuẫn gì..."
Bismarck nghe vậy, trên mặt nở nụ cười: "Thế cũng tốt, ngài và Ludwig II không có mâu thuẫn, hơn nữa với thân phận Nguyên thủ phương Đông của ngài, cậu ta không thể không gặp!"
"Ngài là quý khách đến từ Trung Quốc, cậu ta phải nể mặt ngài, ít nhất cũng phải giữ gìn danh tiếng hiếu khách của mình chứ! Ngài đi gặp cậu ta, biết đâu lại là một bước ngoặt tốt cho chúng ta!"
"Tuy nhiên... có một chuyện tôi phải nhắc nhở!" Bismarck nói, sắc mặt trở nên gượng gạo.
"Chuyện gì vậy?"
Bismarck hơi ngượng ngùng nói: "Tôi cũng không giấu ngài! Nghe đồn Ludwig II này có chút vấn đề tâm lý, cậu ta không thích phụ nữ. Người phụ nữ duy nhất trên thế giới này có quan hệ khá tốt với cậu ta chỉ có Công chúa Sisi mà thôi..."
Choáng váng! Tiêu Lạc Thiên thầm than trong lòng: "Chẳng lẽ mình sắp phải gặp một gã đồng tính sao?"