Tiễn bước An Đức Liệt Phu, Ngõa Quý Mỗ lộ vẻ lạc lõng: "Hắn dường như là người bạn cuối cùng trong đời ta... Từ nay về sau, ta không còn bạn bè nào nữa rồi..."
Sự lạc lõng chỉ thoáng qua, hắn hung hăng lắc đầu: "Tình bạn chết tiệt chẳng có chút tác dụng nào cả, sống sót mới là ưu tiên hàng đầu. Được rồi, chúng ta xuống địa bảo, từ giờ trở đi cho đến khi vật tư cạn kiệt, chúng ta sẽ không ra ngoài nữa!"
"Quyền biểu diễn trên sân khấu này, cũng nên nhường cho người khác thôi..." Ngõa Quý Mỗ dẫn theo bốn mươi thuộc hạ thân tín cuối cùng tiến vào trong địa bảo. Bên ngoài, hai binh sĩ bị thương nặng giúp họ phủ lại thảm, đẩy tủ chặn cửa rồi ngụy trang cẩn thận, sau đó cả hai nhân lúc đêm tối lẻn khỏi doanh bộ.
Ở đây bình minh tĩnh lặng, bên ngoài tiếng súng tiếng reo hò không ngớt, nhưng doanh bộ của Ngõa Quý Mỗ lại trở thành chốn tĩnh mịch như nấm mồ.
Trong địa bảo, Bỉ Đắc Lỗ nhìn cha, khẽ hỏi: "Chúng ta sẽ thành công chứ?"
Ngõa Quý Mỗ không đáp, hắn cũng chẳng biết trả lời thế nào. Thực ra, kế sách này chẳng qua chỉ là đánh cược mạng sống, đánh cược vào việc cuộc đại chiến của Nghĩa Dũng Quân vừa kết thúc, mọi thứ hỗn loạn không kịp dọn dẹp chiến trường. Đánh cược vào việc những quân tiếp viện từ Trung Á dưới sự chỉ huy của Pháp Kiệt Da Phu có thể nhanh chóng tới được Hải Sâm Uy.
Thực ra, cho dù quân chủ lực không tới được, chỉ cần một đội tiên phong tới cũng tốt. Chỉ cần để Tiêu Lạc Thiên biết được đoàn kỵ binh Trung Á sắp đến, thì sự chú ý của chúng sẽ bị chuyển dời, việc càn quét chiến trường Hải Sâm Uy sẽ không còn kỹ lưỡng như vậy nữa.
Nghĩ như vậy, mọi người vẫn có hy vọng rất lớn để sống sót đến khi quân tiếp viện tới.
"Yên tâm đi con, Chúa sẽ phù hộ chúng ta! Cha tin chắc rằng... chúng ta tuyệt đối sẽ không bị lộ!"
Trong cơn gió đêm lạnh buốt, An Đức Liệt Phu cùng đại đội cảnh vệ của hắn lảo đảo đi trên đường phố. Họ đã lạc mất thuộc hạ, An Đức Liệt Phu hoàn toàn không biết binh lính của mình đang ở đâu, cũng không biết bước tiếp theo nên làm gì.
Con đường dẫn tới tàu A Liệt Ô Đặc đã bị Nghĩa Dũng Quân chia cắt, vốn dĩ hắn muốn tìm Tổng tư lệnh để hội quân cũng không thể. Điều khiến hắn phẫn nộ hơn cả là từng tốp từng tốp binh sĩ Sa Nga bị dồn ra bờ biển, mặc cho họ van xin, nhưng những người Trung Quốc đối diện vẫn không chút nương tay, thậm chí còn đang sát hại tù binh.
Từng hàng đạn quét qua, binh lính bị hạ gục như lúa bị cắt, mà các chiến hạm trong vịnh A Mỗ Nhĩ ngoài việc thỉnh thoảng bắn vài phát pháo cỡ nhỏ ra, thì chẳng thể làm gì được.
Hải quân thậm chí không dám thả thuyền nhỏ ra để đón những người anh em bại trận kia.
"Xong rồi! Tất cả tiêu tùng rồi! Chúng ta thua chắc rồi, Hải Sâm Uy của Sa hoàng mất rồi... Hu hu hu!" Một gã đàn ông cao hơn hai mét vậy mà lại che mặt khóc nức nở.
Các cảnh vệ xung quanh cũng ngây người. "Người gấu" An Đức Liệt Phu vốn được mệnh danh là chiến binh số một của Hải Sâm Uy, trong lòng mọi người, hắn là một tảng đá khổng lồ, là pho tượng sắt không bao giờ cúi đầu.
Không ai ngờ rằng cuối cùng ngay cả hắn cũng không chịu nổi. Đây là lần đầu tiên vị doanh trưởng này khóc trước mặt mọi người.
Đúng lúc này, từ phía Đông bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Đại đội cảnh vệ kinh hãi, tất cả đều giương súng trường lên, nhưng không ngờ trong bóng tối lại ùa ra hàng trăm dân thường.
Hải Sâm Uy từ năm 1863 đã bắt đầu có dân thường di cư tới, tuy số lượng ít hơn binh lính nhưng trong vài năm nay cũng có hơn ba ngàn người định cư tại đây.
Sa Nga đã vận hành thành phố này tám năm, dù hiệu suất có chậm chạp đến đâu thì cũng có chút thành quả. Những dân thường Sa Nga di cư tới đây, phần lớn là những nông dân vừa thoát khỏi thân phận nông nô, vì ham mảnh đất miễn phí ở Viễn Đông, vì ham chi phí sinh hoạt thấp ở đây mà không quản đường xa vạn dặm tìm đến.
Nhưng nào ngờ đây không phải là thiên đường yên ổn. Nơi này tuy không có địa chủ tham lam, nhưng lại có chiến tranh hung tàn.
Mọi người nhìn thấy đối diện là một sĩ quan, tất cả đều bật khóc, họ chắp tay trước ngực làm dấu thánh giá: "Chúa phù hộ ngài, thưa sĩ quan, xin hãy cứu chúng tôi với, chúng tôi không biết nên đi đâu, những người Trung Quốc đó sẽ không tha cho chúng tôi đâu, họ sẽ tàn sát cả thành phố này mất..."
Đối mặt với đám nông dân như đàn vịt, An Đức Liệt Phu bó tay không cách nào. Hắn chỉ là một quân nhân biết đánh trận, những việc khác không hiểu và cũng chẳng muốn hiểu, nhưng những việc không hiểu này lại cứ tìm đến cửa. Giờ đây hắn là người có thân phận cao nhất ở đây, nếu hắn không giải quyết vấn đề này thì ai giải quyết?
Thực ra điều khiến An Đức Liệt Phu phiền lòng nhất lúc này vẫn là vấn đề đức tin sụp đổ. Ngõa Quý Mỗ đã trốn đi, hoàn toàn đi ngược lại với lời thề sống chết có nhau với binh lính trước đó. Nhìn lại Quý Á Cầm Khoa và Ngải Thác Lâm, họ trốn trên chiến hạm sống lay lắt, trơ mắt nhìn binh lính bị tàn sát mà không thể làm gì.
Hóa ra những cuộc công thành chiếm đất, những cảm giác chiến thắng hão huyền mang lại từ việc đánh bại các dân tộc yếu thế trước kia, tất cả chỉ là giả dối. Bản thân cứ ngỡ quân đội Sa Nga vĩ đại sẽ không bao giờ thất bại, nhưng khi thất bại thực sự ập đến trước mắt lại tàn khốc đến nhường này.
Trong lòng hắn như có thứ gì đó đã vỡ vụn, đó là sự kiêu ngạo mà hắn đã cố chấp tin tưởng bấy lâu, là thứ tự phụ coi thường tất cả.
Đập tan cái vỏ bọc cũ kỹ, An Đức Liệt Phu dậm chân hạ quyết tâm: "Thôi được rồi, thôi được rồi! Ai không quản sống chết của các người thì để ta quản! Cái nồi đen mà chẳng ai muốn gánh thì để ta gánh... Đi, chúng ta đi về phía Nam, ta dẫn các người đi gặp thủ lĩnh của Hoa tộc!"
An Đức Liệt Phu đã hạ quyết tâm, các binh sĩ khác cũng chỉ còn cách đi theo. Họ chạy một mạch về phía Nam thành phố, chạy về nơi gần biển nhất, nơi soái hạm Trí Viễn của Hoa tộc đang neo đậu trên mặt biển.
"Tìm thuyền nhỏ ngay lập tức, chọn mười thị dân lớn tuổi nhất cùng ta lên thuyền, chuẩn bị cờ trắng... Ta dẫn các người đi gặp Tiêu Lạc Thiên, cuộc chiến tranh chết tiệt này không thể đánh tiếp được nữa!"
"Trước kia ta đúng là kẻ ngốc, ta cứ ngỡ ai cũng sẽ bất chấp sống chết để chiến đấu, kết quả cuối cùng chỉ có mỗi mình ta là thằng ngốc... Kẻ xúi giục người khác đi chết, bản thân mình lại trốn mất, lão tử không hầu các người nữa!"
Nước biển lạnh lẽo không ngừng dập dềnh, hai chiếc thuyền nhỏ đẩy những tảng băng trôi vụn trên mặt biển ra, bắt đầu tiến lại gần tàu Trí Viễn, mỗi đầu thuyền đều buộc một lá cờ trắng làm từ áo sơ mi.
Phía sau, Hải Sâm Uy đang chìm trong biển lửa, hiện tại ba phần tư khu vực thành phố đã được Nghĩa Dũng Quân giải phóng, chỉ còn lại một lượng nhỏ binh sĩ đang kháng cự trong tuyệt vọng.
Hạng Thiếu Long chính vì sợ thương vong quá lớn nên không ra lệnh tổng tấn công, dù sao đợi đến khi trời sáng, những kẻ địch đang ẩn nấp trong bóng tối sẽ không còn sự bảo vệ của màn đêm nữa.
Được ánh lửa thành phố soi rọi, hai chiếc thuyền nhỏ trên biển vô cùng nổi bật. Rất nhanh, tàu Trí Viễn đã phát hiện ra những vị khách không mời mà đến này, trên boong tàu thủy thủ chạy đôn chạy đáo, An Đức Liệt Phu thậm chí nghe thấy tiếng người Trung Quốc đang gào thét.
Rất nhanh, hai khẩu súng máy Gatling cố định bên mạn tàu xoay nòng nhắm thẳng vào thuyền nhỏ, chỉ chờ sĩ quan ra lệnh là khai hỏa.
"Đừng bắn! Ta là sứ giả, ta yêu cầu gặp Thừa tướng Hoa tộc... Ta yêu cầu đàm phán! Ta mang theo đại diện thị dân, chúng ta mang theo thành ý tới đàm phán!"