Hơn hai trăm binh sĩ Thiên Quốc trên đỉnh Thái Bạch này không phải do Thạch Đạt Khai mang từ phương Nam tới, mà là một đội quân bị đánh tan sau khi cuộc Bắc phạt của Thiên Quốc thất bại năm xưa. Khi đó, tướng quân "Râu Xám" Lưu Lang là người có địa vị cao nhất trong nhóm binh sĩ này. Trong lúc hỗn chiến, ông ta thậm chí đã mang được một lượng lớn quân lương của quân Bắc phạt, chạy trốn vào sâu trong núi Thái Hành để ẩn náu, chờ đợi ngày Thiên Quốc tái khởi Bắc phạt.
Kết quả là Râu Xám và đồng đội không chờ được quân Bắc phạt đến, mà lại chờ được người cấp trên cũ của mình, Dực Vương Thạch Đạt Khai – kẻ vốn đã giả chết giấu tên.
Năm xưa, quân Bắc phạt đều là tinh nhuệ của Thái Bình Thiên Quốc, dọc đường công thành chiếm đất, mở kho phát lương, giết tham quan diệt hào thân, tích lũy được lượng quân tư khổng lồ. Không chỉ có vô số vàng bạc, mà còn có rất nhiều bảo vật hiếm có trên đời, trân châu phỉ thúy, mã não ngọc thạch, các loại cổ vật tranh chữ cũng đều đầy đủ cả.
Thứ đang hiện ra trước mắt Tiêu Lạc Thiên lúc này chính là một ngọn núi vàng khổng lồ đang tỏa sáng lấp lánh. Khắp mặt đất là các loại vàng bạc ngọc khí chế tác tinh xảo, những cây san hô cao hơn một thước dựa sát vào góc tường, từng nắm trân châu đổ tràn trên mặt đất lăn lóc khắp nơi. Trong những chiếc vại sứ ở góc phòng, từng cuộn tranh chữ chắc chắn cũng không phải là vật tầm thường.
"Trong này có quân tư do Lưu Lang và những người khác mang tới, cũng có cả những bảo vật ta bí mật chuyển từ phương Nam về. Những Thánh khố như thế này, ta đã bí mật thiết lập mười ba cái trong triều đại Đại Thanh..." Thạch Đạt Khai nói với giọng bình thản như nước, cứ như thể đang nói về tài sản của người khác vậy.
"Vì tài sản cần phải vượt núi băng đèo để vận chuyển bí mật nên những thứ như bạc vụn tiền đồng đều đành phải bỏ lại. Thánh khố hiện nay đều là tinh hoa của Thánh khố Thiên Quốc xưa, mỗi một món bảo vật đều có thể nói là vô giá... Chỉ tiếc là muốn đổi thành tiền mặt quá khó khăn..."
Thạch Đạt Khai mở một bức tranh xuân cung của Đường Bá Hổ, cười lạnh nói: "Những tên phú hộ ở Giang Nam kia cứ thích tung hô mấy tác phẩm dung tục của Đường Bá Hổ. Nếu không phải vì còn đổi được chút tiền, ta đã sớm đốt đi rồi..." Nói xong, ông ta ném thẳng bức tranh vào góc tường.
Ui chao, tiếc chết mất thôi, ông là bậc quân tử có đạo đức chứ tôi thì không, anh em tôi đây lại rất thích món này. Tiêu Lạc Thiên vội vàng nâng niu bức chân tích của Đường Bá Hổ vào tay, chậc chậc lưỡi: "Ông xem này, nét vẽ này đúng là tuyệt phẩm. Chẳng lẽ thời Đại Minh đã thịnh hành kiểu "song phi" rồi sao? Người đẩy ở phía sau kia là nha hoàn hay là tiểu thiếp thế?"
Khi Tiêu Lạc Thiên đang chìm đắm trong ảo tưởng về cuộc sống thị dân thời nhà Minh, Thạch Đạt Khai huých tay ông: "Quân sư! Quân sư? Ta đang hỏi ông đấy, rốt cuộc ông muốn mang bảo vật gì xuống núi?"
"A? Ồ... là thế này, Vương gia chắc hẳn hiểu rõ giá thị trường của những bảo vật này, hãy giúp tôi tìm vài món dễ mang theo, giá trị khoảng tầm 11 vạn lượng, tôi muốn mang xuống núi." Nói đoạn, ông tiện tay đưa cuộn tranh xuân cung cho thân binh đang hầu hạ mình: "Bức tranh này không tệ, ta thích, mang vào thư phòng của ta đi..."
Khụ khụ khụ, Thạch Đạt Khai suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc chết. Ông thầm nghĩ, người từ hải ngoại này đều tùy hứng như vậy sao? Tranh xuân cung loại không đứng đắn này, dù có muốn thì cũng phải lén lút nói với mình chứ, sao lại thản nhiên đòi ngay trước mặt binh lính thế này? Đúng là không màng đến danh tiết mà.
Quả nhiên người Tây Dương hải ngoại đều ăn thịt bò sống, không biết tu thân dưỡng tính. Không được, sau này mình nhất định phải khuyên bảo quân sư nhiều hơn, tuổi còn trẻ không được quá ham mê sắc dục.
"Vương gia! Vương gia?" Lần này đến lượt Tiêu Lạc Thiên huých tay ông. "A? À... xin lỗi, bản vương thất lễ rồi... Bảo vật tiên sinh muốn, để ta suy nghĩ kỹ xem."
"Cổ vật tranh chữ loại này giá trị quả thực rất cao, nhưng phải là người trong nghề mới chịu bỏ số tiền lớn ra mua, muốn bán nhanh không dễ. Hiện tại vẫn nên nghĩ cách từ những thứ như vàng châu ngọc bảo thì hơn..."
Tiêu Lạc Thiên và Thạch Đạt Khai chọn lựa trong kho báu suốt một canh giờ, cuối cùng dưới sự bảo vệ của ba thân binh do Thạch Đạt Khai sắp xếp, họ phi ngựa nhanh như chớp hướng về phía thành Dịch Huyện.
Từ đỉnh Thái Bạch đi đến thành Dịch Huyện, dù có đi người không cũng phải mất hai ngày. Tiêu Lạc Thiên mang theo bím tóc giả và giấy tờ tùy thân giả mà sơn trại chuẩn bị cho mình, thẳng tiến về phía thành Dịch Huyện.
Khi Tiêu Lạc Thiên đến nơi thì đã là chạng vạng tối ngày hôm sau. Tại cổng phía Tây thành, hai tên lính già mặt đầy vẻ mệt mỏi đã bắt đầu xua đuổi những người dân cuối cùng ra vào thành, cổng thành sắp sửa đóng lại.
"Ôi chao, sắp đóng cổng thành rồi, chúng ta phải nhanh lên mới được..." Kỹ thuật cưỡi ngựa của Tiêu Lạc Thiên chỉ ở mức nhập môn, miệng thì nói chạy nhanh nhưng chạy tới chạy lui vẫn là người chạy cuối cùng.
Ba thân binh đi cùng Tiêu Lạc Thiên đều là tinh nhuệ được Thạch Đạt Khai tuyển chọn kỹ lưỡng, không chỉ giỏi cung ngựa mà còn nhanh nhẹn, quan trọng nhất là đều biết chữ. Chàng thanh niên dẫn đầu tên là Tiêu Hà Tín, vừa thấy cổng thành sắp đóng liền vội vã thúc ngựa phi lên phía trước.
Cảnh tượng những con ngựa cao lớn phi nước đại quả nhiên chấn động, móng ngựa to như cái bát giẫm lên quan đạo khiến bụi mù mịt, những người dân gần đó thậm chí cảm thấy mặt đất đang rung chuyển, sợ hãi vội vàng né tránh.
Hai tên lính già quay đầu lại nhìn thì giật nảy mình. Nếu không phải chỉ có bốn con ngựa, chắc chắn họ đã tưởng thành bị tập kích: "Kẻ nào đó? Không thấy cổng thành đã đóng chặt rồi sao? Mau cút ra quán rượu ngoài thành mà nghỉ chân đợi tới ngày mai..." Lời còn chưa dứt, chỉ thấy hai xâu tiền đồng vàng óng bay vèo tới, chặn đứng miệng hắn lại.
Tiêu Lạc Thiên thấy Tiêu Hà Tín thậm chí không cần xuống ngựa, chỉ hơi cúi người nói nhỏ vài câu với hai tên lính già, ngay lập tức cánh cổng thành vốn chỉ còn để hở một khe nhỏ đã mở ra lần nữa. Lần này, ngay cả khi Tiêu Lạc Thiên nghênh ngang đi qua trước mặt hai tên lính, cũng không ai hỏi ông một câu thừa thãi nào.
Mãi cho đến khi bốn người rẽ qua góc phố, Tiêu Lạc Thiên mới nhỏ giọng hỏi: "Chẳng phải triều Thanh đều phải kiểm tra lộ dẫn sao? Bốn người chúng ta nhìn thế nào cũng không giống người có công danh, sao họ lại dễ dàng cho chúng ta vào thế?" Thắc mắc của Tiêu Lạc Thiên là có lý, người thời cổ đại nếu không có công danh trên mình thì không thể dễ dàng rời khỏi quê hương. Ở trong huyện nhà đi lại thì không ai quản, nhưng một khi cần vượt qua các châu huyện, bắt buộc phải đến huyện nha để xin cấp lộ dẫn.
Tiêu Lạc Thiên nhớ lúc lên đường, sư gia văn án trên núi đã làm giả cho bốn người một tờ lộ dẫn, nhưng vừa rồi ông không thấy Tiêu Hà Tín lấy ra.
"Haiz... tiên sinh của tôi ơi, quy tắc trong thiên hạ này chẳng phải đều là đặt ra cho những người dân không tiền không quyền sao? Chế độ lộ dẫn đối với đám dân đen mà nói thì đó là luật sắt, nhưng..." Tiêu Hà Tín vỗ vỗ túi tiền căng phồng bên hông cười nói: "Có tiền rồi thì còn cần nói chuyện vương pháp sao? Cái triều Đại Thanh đã thối nát đến tận gốc rễ này, sớm nên diệt vong rồi..."
Tiêu Lạc Thiên sững người, ông không ngờ tên Tiêu Hà Tín này lại gan dạ đến thế, dám nói những lời đại nghịch bất đạo giữa phố xá. Nhưng khi nhìn xung quanh, vài người trên phố đều mang vẻ mặt tê dại, như thể đã bị cuộc sống giày vò thành những con rối, những người như vậy căn bản sẽ chẳng quan tâm người khác nói gì.
"Tiên sinh yên tâm, thấy cái quán rượu lớn phía trước không? Đó là tai mắt mà Vương gia ta cài cắm trong huyện thành, con phố này từ lâu đã là địa bàn của chúng ta rồi..."
Đi đến trước cửa tiệm, trên biển hiệu viết năm chữ lớn "Nhị Lượng Thiêu Oa Điếm". Chưa kịp vào cửa, tiểu nhị đã vén rèm, cúi mình hành lễ: "Bốn vị khách quý, mời lên lầu..." Câu nói này đầy khí thế, sự nhiệt tình lộ ra từ trong ra ngoài không hề giống với các cô lễ tân cười gượng gạo ở khách sạn hiện đại.
Một quán rượu bình thường mà có thể mở thành lầu hai tầng, điều này đã cho thấy ông chủ giàu có thế nào, xem ra nguồn vốn của cơ quan tình báo Thiên Quốc rất dồi dào! Tiêu Lạc Thiên xách vạt áo lên lầu, vừa vào phòng bao ngồi xuống, chưởng quỹ và tiểu nhị của quán đã đi theo vào, không nói hai lời, quỳ xuống dập đầu.
"Thỉnh an quân sư... thỉnh an Vương gia..." Vị chưởng quỹ béo mập hạ thấp giọng, dập đầu ba cái, ngay sau đó vung tay ra hiệu, cơm canh đã chuẩn bị sẵn được bưng lên, bảy đĩa tám bát bày đầy một bàn.
"Quân sư đừng trách, trưa hôm qua mới nhận được bồ câu đưa thư từ sơn trại, thời gian gấp rút không chuẩn bị được món gì ngon, chỉ có cặp chân gấu đen mới nhập về tháng trước là tạm coi như dùng được..." Đang nói, một chiếc đĩa sứ lớn được bưng lên, một cặp chân gấu hấp bốc khói nghi ngút cứ thế được đặt lên bàn.
Tiêu Lạc Thiên chết lặng tại chỗ, cái triều đại phong kiến vạn ác này, thế mà lại không có luật bảo vệ động vật sao? Con gấu đen đáng thương này đầu thai vào triều đại này quả thật là bất hạnh, bất hạnh thay. Tuy trong lòng Tiêu Lạc Thiên đang lẩm bẩm, nhưng nước miếng ở khóe miệng cùng ánh mắt tham lam đã bán đứng ông. Kiếp trước dù ông đã ăn không ít món cao lương mỹ vị, nhưng chân gấu – thứ được mệnh danh là đứng đầu sơn trân – ông lại không có phúc để thưởng thức.
"Gấu huynh à! Gấu huynh, tôi ăn một đôi tay của anh thì anh đừng trách nhé, đợi sau này tôi nắm quyền, nhất định sẽ là người đầu tiên ban bố luật bảo vệ động vật, người đầu tiên bảo vệ chính là anh..." Nói đoạn, Tiêu Lạc Thiên gắp một miếng thịt gấu tươi ngon vào miệng.
Tiêu Lạc Thiên thích làm trò, chuyện này ai ở sơn trại cũng biết. Tiêu Hà Tín và mấy người họ từ lúc ông kể chuyện đã sớm được chứng kiến, cũng biết quân sư thích thốt ra mấy câu quái gở mà chẳng ai hiểu nổi. Ví dụ như câu chửi thề "Mẹ kiếp" đã trở thành câu cửa miệng trên đỉnh Thái Bạch, hễ có chút mâu thuẫn là người ta lại thốt ra câu đó.
Tiêu Hà Tín và mọi người đã quen rồi, nhưng chưởng quỹ béo và tiểu nhị thì chưa từng thấy qua. Họ cứ tưởng cặp chân gấu đen đã được ngâm ủ một ngày một đêm, lại hầm kỹ với nhân sâm rừng và nước canh chim bồ câu này không hợp khẩu vị của quân sư. Mồ hôi trên trán chưởng quỹ béo lập tức túa ra.
Cũng không trách được ông ta hiểu lầm, lúc này Tiêu Lạc Thiên đang nhắm nghiền mắt, vẻ mặt cực kỳ kỳ quặc, như thể đang đau bụng vậy.
Ngon, thật sự là mẹ kiếp quá ngon. Cái cảm giác đầy chất keo này, một mùi hương lạ chưa từng cảm nhận được cứ quẩn quanh trong cổ họng. Khoảnh khắc đó, Tiêu Lạc Thiên cảm thấy lưỡi mình như bị một lớp keo đậm đà bao bọc, dường như muốn tan chảy cùng với món mỹ vị này.
Suốt ba phút, Tiêu Lạc Thiên hoàn toàn không tỉnh lại. Đến khi ông mở mắt ra lần nữa, thấy chưởng quỹ béo lại đang quỳ trên mặt đất, mặt đầy mồ hôi xin lỗi ông.
"Quân sư đừng trách, tiểu nhân lần sau nhất định sẽ tìm được chân gấu trắng cho quân sư, tệ nhất cũng phải tìm được chân gấu đen chính gốc ngủ đông trong rừng sâu Đông Bắc, hôm nay thời gian quả thực quá gấp rút..."
"A?" Tiêu Lạc Thiên lúc này mới ngơ ngác, mình đang thưởng thức mà sao ông lại quỳ xuống rồi? Khoan đã! Nghe ý ông ta thì món chân gấu mình đang ăn vẫn chưa phải là ngon nhất, thế mà còn có loại ngon hơn sao? Chà chà, ai cũng bảo thời cổ đại vật tư thiếu thốn, thực ra đó chỉ là so với người nghèo thôi. Đối với người giàu mà nói, triều đại phong kiến mới chính là thiên đường.
Vào cuối thời Thanh, quan niệm đẳng cấp đã ăn sâu vào lòng người, ngay cả Thạch Đạt Khai cũng chỉ là cùng ăn cùng ở với binh sĩ trong thời chiến. Trong thời gian nghỉ ngơi không đánh trận, cuộc sống của Thạch Đạt Khai cũng vô cùng xa hoa.
Trong mắt người cổ đại, một người có thể được phong Vương đã là bậc thiên nhân không thể chạm tới. Tiêu Lạc Thiên có thể ngồi ngang hàng với Dực Vương, thân phận cao quý tự nhiên không cần bàn cãi. Trong mắt chưởng quỹ béo, dùng một đôi chân gấu mua từ thương đội bình thường để đãi khách, nói thật là quá thất lễ.
Nghe thấy quân sư không hề tức giận, chưởng quỹ béo cảm động đến suýt khóc: "Quân sư đúng là tấm lòng Bồ Tát. Chỉ tiếc Dịch Huyện nhỏ bé, hiện tại có điều động hàng từ Bảo Định cũng không kịp nữa rồi. Quân sư đừng vội, ngày mai tôi sẽ phái ngựa nhanh từ Bảo Định điều đến một bàn tiệc Bát Trân thượng hạng."
Trong mắt Tiêu Lạc Thiên, cái gọi là tiệc Bát Trân thượng hạng trông như thế nào ông thực sự chưa cảm nhận được. Lúc này, sự chú ý của ông đã tập trung vào bức tường viện phía đối diện ngoài cửa sổ. Dưới sự giới thiệu của Tiêu Hà Tín, đó chính là chi nhánh của Quảng Đức Hào nhà họ Phạm tại Dịch Huyện, chưởng quỹ Phạm và Hổ Nữu đều sống ở trong đó.
Ngay khi Tiêu Lạc Thiên vừa ăn uống, vừa suy tính ngày mai nên đi gặp chưởng quỹ Phạm thế nào, trời đã tối hẳn. Theo giờ của người Tây Dương, bây giờ đã vào khoảng tám giờ rưỡi tối.
Ngay khi ánh mắt Tiêu Lạc Thiên quét qua bóng tối phía đối diện phố, đột nhiên một bóng dáng kỳ lạ xuất hiện trước mắt ông. Từ trong bức tường hậu viện của Quảng Đức Hào, có hai bóng người nhảy ra, nhìn kỹ lại thì ra là hai người phụ nữ.
"Mẹ kiếp? Đây chẳng phải là Hổ Nữu và A Sửu sao..."