Tại Singapore, Tải Thuần cẩn thận khảo sát quy mô khổng lồ của hoạt động thương mại viễn dương Á-Âu. Với tâm trạng phức tạp, hạm đội của Tải Thuần bắt đầu xuất phát, nhắm thẳng về phía Đông, tiến thẳng tới đảo Kalimantan, tức nơi người Trung Quốc cổ gọi là đảo Borneo!
Đây là khu vực đầu tiên mà thế lực Hoa tộc thâm nhập tại Nam Dương. Vì muốn có được dầu mỏ ở Brunei, Tiêu Nhạc Thiên đã thiết lập khu Ken-tôn từ rất sớm. Chính vì sự giàu có của nơi đây mà nó đã khơi mào cho cuộc tập kích của hạm đội Sa hoàng.
Trong cuộc chiến tranh đó, tại Borneo đã bùng nổ cuộc đại khởi nghĩa của Hoa tộc, đánh bại tất cả các thổ vương địa phương, thống nhất hoàn toàn khu vực Brunei và đưa vùng phía Bắc Borneo vào bản đồ của mình.
Thế lực Hà Lan co cụm tại khu vực Ma-ta-pu-la ở phía Nam đảo, hoàn toàn không dám manh động. Cảnh tượng chiến tranh khốc liệt tại khu vực Brunei đã khiến các thương nhân nước này khiếp sợ.
Ngay cả Lan Phương Cộng hòa cũng bắt đầu bí mật đàm phán với Hoa tộc. Sau vô số lần mặc cả và quan sát lâu dài, Lan Phương Cộng hòa đã bí mật gia nhập liên minh Hoa tộc.
Thế nhưng, Lan Phương Cộng hòa không công bố ra bên ngoài ngay từ đầu, bao gồm cả thổ bang Sulu cũng bí mật liên lạc với Hoa tộc. Trước khi Chiến tranh Pháp-Phổ kết thúc, Hoa tộc sẽ không công khai bí mật này.
Mãi cho đến khi cục diện chiến tranh ở châu Âu cơ bản đã được định đoạt, đại thần lưu thủ Tiêu Hà Tín mới phát động chiến dịch chiếm lĩnh Lữ Tống, Lan Phương Cộng hòa cùng cổ quốc Sulu mới chính thức tuyên bố gia nhập Liên bang Hoa tộc.
Tải Thuần không rầm rộ tiến vào Borneo mà bí mật thâm nhập dưới sự bảo vệ của Cục Tình báo, còn hạm đội Anh thì thả neo gần đảo Đại Natuna lặng lẽ chờ đợi.
Đồng Trị Đế được Hoàng Uyển Hà và những người khác đón tiếp. Trong tình trạng không làm kinh động đến quân dân Borneo, ngài đã tiến hành đợt khảo sát khẩn trương suốt hai tuần tại đây.
Lần này Tải Thuần càng thêm kinh ngạc. Ngài không thể ngờ rằng chỉ trong thời gian ngắn ngủi đến châu Âu, Borneo lại thay đổi lớn đến thế, hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với lúc mới khởi nghĩa.
Dọc theo đường bờ biển toàn là khu tập trung của người Hoa, cảng biển bến tàu xây dựng san sát, phía xa là từng khu công xưởng, thậm chí còn xuất hiện cả nhà máy hóa chất hiện đại đốt than đá.
Xa hơn nữa là những cánh đồng ruộng không ngừng được khai phá. Gạo Nam Dương một năm ba vụ không hề bị lãng phí. Trong các trang trại của người Hoa thuê mướn rất nhiều thổ dân Borneo, đặc biệt là phụ nữ.
Hoàng Uyển Hà nhìn những người phụ nữ thổ dân vất vả đó thì cảm thấy hổ thẹn đôi chút, bởi đằng sau vẻ yên bình tĩnh lặng kia cũng tồn tại những mặt tối.
Do những người tị nạn từ đại lục chạy sang đa phần là nam giới, thiếu phụ nữ nên việc khai khẩn ở đây rất khó duy trì. Dần dần, một loại hình buôn bán rất xấu xa đã xuất hiện: buôn người!
Những người giàu có của Hoa tộc bắt đầu bỏ ra số tiền lớn để mua phụ nữ thổ dân trong rừng sâu. Việc làm ăn này ngày càng lớn mạnh, đến cuối cùng, những bộ tộc săn đầu người trong rừng rậm vì tiền bạc và hàng hóa mà chuyên đi bắt phụ nữ của các bộ lạc khác bán cho Hoa tộc.
Tất nhiên, tất cả những điều này đều bị luật pháp Hoa tộc nghiêm cấm, nhưng có những chuyện dù luật pháp cấm cũng không có cách nào thực thi. Dù sao thì những người phụ nữ thổ dân đó cũng bị ép buộc bán đi, sinh con đẻ cái cho những người đàn ông độc thân, còn chính quyền địa phương lại cấp giấy chứng nhận hộ tịch cho những người này.
Hoàng Uyển Hà biết, Hoa tộc đang thay máu cho những người man di này. Cứ đà này, các bộ lạc nguyên thủy trong rừng mưa nhiệt đới chắc chắn sẽ diệt vong từng cái một, ngoài việc hòa nhập ra thì kết cục còn lại chỉ có cái chết.
Điểm phấn khích của Tải Thuần rõ ràng không nằm ở những người phụ nữ thổ dân đang cấy lúa kia. Ngài quan tâm hơn đến hiệu suất khai phá vùng đất hoang dã của Hoa tộc.
Rừng mưa nhiệt đới quả thực không thích hợp cho người Trung Nguyên sinh sống, ở đây mưa quá nhiều và rừng cũng quá rậm rạp!
Nhưng đừng đánh giá thấp sự nhiệt tình xây dựng của người Trung Quốc. "Sửa sang địa cầu" vốn là thiên phú trong huyết quản của Hoa tộc. Một dân tộc có thể xây dựng nên Vạn Lý Trường Thành thì còn sợ gì một chút rừng mưa?
Máy bơm nước chạy bằng hơi nước nhập khẩu từ Phổ bắt đầu hoạt động, người ta đúc đê ngăn nước, tát cạn đầm lầy, bắt đầu xây dựng đường sá vào sâu trong rừng mưa.
Ban đầu chỉ là đường đất cho người và ngựa đi, dần dần con đường ngày càng rộng hơn, xuất hiện đường rải đá, rồi sau đó thậm chí còn xây dựng cả những tuyến đường sắt nhỏ trong rừng.
Từng trại khai thác gỗ bắt đầu được thiết lập ở bìa rừng. Những cây gỗ quý như gỗ hồng, hoàng hoa lê, gỗ cánh gà cao lớn đều trở thành tài sản của Hoa tộc.
Dọc theo khu rừng, hàng trăm nghìn công nhân khai thác gỗ đang làm việc không kể ngày đêm, phía sau họ còn có hàng trăm nghìn công nhân làm đường đang đưa đường sắt vào sâu trong rừng.
Đây là một cuộc chiến tranh giành không gian sinh tồn giữa con người và rừng mưa, thứ quyết định thắng bại chính là tốc độ!
Tải Thuần đã nhìn đến ngẩn người. Những cây đa khổng lồ phải bảy tám người ôm mới xuể, dưới nhát rìu của công nhân khai thác gỗ, cây đa khổng lồ đổ ập xuống trước mặt như một ngọn núi.
Khu rừng ngay trước mắt mọi người dần trở nên loang lổ, từng khoảng đất trống nhanh chóng biến thành ruộng lúa, biến thành những ngôi làng nơi con người sinh sống.
Tất cả thổ dân của các bộ lạc nguyên thủy Borneo nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đều lộ vẻ sợ hãi, nhất là khi đoàn tàu hỏa nhỏ chở từng xe gỗ băng qua núi vượt đèo, lòng họ tràn đầy tuyệt vọng.
Mặc dù những dân bộ lạc này cũng như người man di, nhưng họ không ngốc. Họ biết sự tồn tại của mình dựa vào rừng mưa, nếu không có sự che chở của rừng già, họ không thể nào chiến đấu với những kẻ khai phá cầm súng tây này.
Trên những cánh đồng lúa bát ngát, dân bộ lạc nguyên thủy thậm chí không còn nơi để trốn. Những ngôi làng, thành phố và đường sá như bàn cờ đã thay đổi cục diện của cả thế giới.
Điều khiến Tải Thuần kinh ngạc không chỉ là cảnh tượng hùng vĩ con người tranh giành không gian với rừng già, mà tất nhiên còn có việc hoàn thành giếng dầu đầu tiên ở Brunei!
"Con sâu dập đầu? Tại sao cái khung sắt này cứ dập đầu mãi thế!"
Gần một vùng hoang dã ở vịnh Brunei, giếng dầu đầu tiên mà Hoa tộc thăm dò được đã bắt đầu "dập đầu" phun dầu. Động cơ hơi nước đẩy cấu trúc tay quay chuyển động không ngừng.
Bên này động cơ hơi nước đốt than đá, mà chỉ trong nháy mắt, thứ chảy trong đường ống lại là dầu mỏ đen ngòm, nhớt nháp!
Mỏ dầu Brunei đã trở thành cơ sở thực tập của Đại học Địa chất và Đại học Công nghiệp. Hơn sáu trăm sinh viên đại học tụ tập lại, ngày ngày nghiên cứu cách thăm dò, khai thác và sử dụng thứ nước đen dưới lòng đất có thể đốt cháy này.
Tiêu Nhạc Thiên thực sự quá coi trọng mỏ dầu này, thậm chí còn xây riêng một bến cảng dành riêng cho mỏ dầu!
Từng thùng dầu thô được đẩy lên tàu. Đây đều là những sản phẩm thử nghiệm, sẽ được gửi đến Khu đặc khu công nghiệp phía Bắc và các phòng thí nghiệm ở Naha, Lưu Cầu để các nhà khoa học nghiên cứu thêm.
Ngành công nghiệp hóa dầu của Hoa tộc đã dần hình thành hình hài và đã đi đầu thế giới!
Tải Thuần nắm chặt nắm tay nhỏ, trong lòng thầm thề: "Đợi khi ta trở về Đại Thanh, cũng phải tìm loại dầu mỏ này... Tuy ta không biết thứ này có tác dụng gì..."
"Nhưng ta biết mỗi bước đi của sư phụ đều có thâm ý! Người tuyệt đối không bao giờ làm việc vô ích..."
Nửa tháng khảo sát tại Borneo khiến Đồng Trị Đế trằn trọc không ngủ được suốt đêm. Mọi thứ ngài khảo sát đều không liên quan đến quân sự.
Nói cũng lạ, hiện tại thứ khiến Tải Thuần hứng thú nhất lại chính là những công trình xây dựng bình dị này. Ngài thích nhìn cảnh làm đường bắc cầu, thích nhìn động cơ hơi nước tát cạn đầm lầy, thích nhìn máy dập đầu khai thác dầu mỏ.
Ngài càng thích nhìn cảnh tượng mọi người tụ họp lại cùng nhau thực hiện những công trình xây dựng lớn lao, bởi ngài biết đây mới là nguồn gốc thực sự của sức mạnh!