Tháng chín, tại thành Lan Châu xuất hiện một đội thương nhân vô cùng bình thường. Trong thời kỳ chiến tranh, những thương nhân có đầu óc của Đại Thanh luôn muốn đến đây thử vận may; chiến tranh tuy mang đến nguy hiểm, nhưng cũng đồng thời mang lại cơ hội làm ăn.
Chẳng cần nói đâu xa, giá các loại nhu yếu phẩm như muối, đồ dùng bằng sắt, vải vóc từ Trung Nguyên khi vận chuyển đến Tân Cương đã tăng lên gấp mấy lần.
Lúc này, nếu ai có thể buôn lậu một chuyến hàng qua đó, lợi nhuận thu về chẳng phải gấp mười mấy lần sao!
Không chỉ bán hàng ra ngoài mới kiếm được tiền, mà gom được ít ngọc thạch từ Nam Cương mang về còn giá trị hơn nhiều!
A Cổ Bách đã chặn đứng con đường thông thương, khiến những người Trung Nguyên vốn mê mẩn ngọc Hòa Điền tức thì mất đi nguồn hàng. Đã năm năm nay, trên thị trường không có thêm loại ngọc thạch nguyên khối nào mới, buộc các xưởng chế tác ngọc trên khắp Đại Thanh phải dùng loại ngọc Trung Nguyên có chất lượng thấp hơn.
Người Trung Quốc chơi ngọc từ lâu đời, nhưng trong mắt những văn nhân sành sỏi nhất, ngọc thạch thực chất chỉ có hai loại: một là ngọc Côn Lôn, hai là các loại ngọc còn lại.
Dãy Côn Lôn chính là long mạch của Trung Nguyên, là tổ tông của vạn ngọn núi! Nơi đây sản sinh ra loại ngọc trắng mỡ cừu chất lượng cao nhất, hơn nữa màu sắc thần thoại mấy ngàn năm qua đã khiến ngọc Côn Lôn mang theo công hiệu thông linh kỳ diệu.
Dù thật hay giả, giới văn nhân vẫn tin sái cổ, mà đã tin suốt mấy ngàn năm nay, cho dù có là "thuốc trấn an" thì họ cũng đã nghiện rồi!
Vào thời điểm mấu chốt này, ai có thể buôn lậu ngọc trắng mỡ cừu từ Nam Cương ra, một chuyến đi một chuyến về chính là món lợi nhuận khổng lồ gấp trăm lần!
Thế nhưng, loại hình buôn bán này không phải người bình thường nào cũng làm được. Nếu không có bản lĩnh thông thiên, quen biết cả hắc đạo lẫn bạch đạo thì đừng hòng mơ tưởng!
Thương nhân vốn là lũ ruồi nhặng thấy mùi, nơi nào có lợi nhuận là bay tới đó. Tây Vực nơi con đường thông thương bị cắt đứt, trong mắt bách tính bình thường là tử địa, nhưng trong mắt thương nhân lại là mảnh đất đầy cơ hội.
Vô số thương đội lấy danh nghĩa vận chuyển quân nhu cho Tả Tông Đường mà đến đây, chẳng phải cũng vì muốn tìm một cơ hội, một cơ hội dùng tính mạng để đánh đổi lấy phú quý hay sao?
Người châu Âu thời kỳ Đại Hàng Hải năm xưa, vì tiền bạc mà dám xông pha cả đại dương xanh thẳm, chẳng phải cũng là treo đầu trên thắt lưng quần đó sao? Kỳ thực, gan của thương nhân Trung Quốc cũng không nhỏ, chỉ xem chính sách có cho phép hay không mà thôi!
Theo đà Cam Thiểm Hồi loạn dần dần bị đại quân của Tả Tông Đường bình định, theo vùng đất thu hồi được ngày càng mở rộng, thương nhân khắp Đại Thanh cũng lũ lượt kéo theo sau.
Thương đội không chỉ mang đến vô số quân nhu, mà còn mang theo tất cả những gì bách tính ở vùng đất mới thu hồi cần để tái thiết.
Từ cây kim sợi chỉ đến trâu bò gia súc, từ nồi sắt nấu ăn đến bừa cào cỏ... Sau cảnh binh hoang mã loạn, bách tính nghèo rớt mồng tơi, thiếu thốn đủ đường, mà trách nhiệm quan trọng của quan địa phương chính là khôi phục sản xuất.
Những hàng hóa từ Trung Nguyên này nhanh chóng lấp đầy các nơi, trong thời gian ngắn thế mà lại xuất hiện một cảnh tượng thương nghiệp hưng thịnh, phát đạt.
Khi Cam Thiểm hoàn toàn được bình định, Bạch Ngạn Hổ cùng các tên đầu sỏ đều chạy trốn về phía tây Tinh Tinh Hạp, soái phủ của Tả Tông Đường chính thức tiến vào Kim Châu, tức là Lan Châu nằm bên bờ Hoàng Hà.
Thương đội tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội làm ăn, trong chốc lát, tòa thành nhỏ nơi Tây Bắc này bỗng chốc hội tụ đông đảo thương nhân, mỗi ngày thuế thương thu được tại cửa thành phải dùng xe ngựa chở mới xuể.
Mà đội thương đội hơn năm mươi người đến vào tháng chín này, chính là một trong những đội bình thường không có gì đặc biệt. Nhưng chẳng ai ngờ tới, đội thương đội này ở lại Kim Châu chưa đầy ba ngày, đã có chưởng quỹ tìm đến Lưu Cẩm Đường, tiện tay dâng lên một khoản "môn bao" (lót tay) hậu hĩnh cùng thư tay của "Hồng Đỉnh thương nhân" Hồ Tuyết Nham.
Hồ Tuyết Nham chính là thần tài số một dưới trướng Tả Tông Đường. Đừng thấy Hồ Tuyết Nham làm thuê cho thế lực Tương Quân, nhưng thế lực Tương Quân quá khổng lồ, bên trong các vị đại thần cũng có mâu thuẫn lẫn nhau, thân với người này tự nhiên sẽ có khoảng cách với phe kia.
Mà Hồ Tuyết Nham và Tả Tông Đường lại là mối quan hệ cấp đồng minh, quân nhu của quân chinh Tây phần lớn đều do Hồ Tuyết Nham lo liệu!
Có thư giới thiệu của "Hồng Đỉnh thương nhân", Lưu Cẩm Đường dù thế nào cũng phải gặp mặt. Thế nhưng, khi vừa nhìn thấy nhân vật lớn trong thương đội, vị tướng quân ngang tàng kiêu ngạo, vị sát thần từng chém đầu quân Hồi loạn đến lăn lóc kia, đầu gối bỗng mềm nhũn, quỳ sụp xuống ngay lập tức.
Không ai đe dọa ông, cũng không có họng súng nào chĩa vào đầu ông, ông chỉ nhìn thấy một phương kim ấn, vị đại tướng quân giết người không chớp mắt này liền quỳ ngay.
Bởi vì thân phận của người đến khiến ông buộc phải quỳ. Vị khách bí ẩn này, trong tay đang cầm chính là quốc vương chi ấn do Hoàng đế Hồng Vũ triều Đại Minh đích thân ban tặng.
Hóa ra, đại nhân vật trong thương đội chính là vị vua của cổ quốc Lưu Cầu, Thượng Thái Vương!
Thượng Thái Vương thế mà lại về nước sớm, hơn nữa còn chạy đến tận Lan Châu, điều này thật khó mà tưởng tượng nổi. Nhưng cùng về nước với ông còn có không ít gương mặt quen thuộc từng xuất hiện tại châu Âu.
Gã "Quỷ Nhãn Tả Biên" chuyên giám định văn vật người Pháp kia cũng đi cùng đoàn thám hiểm đến Lan Châu, chưởng quỹ Phạm Tiến của chi nhánh Lạc Thiên Dương Hành tại Singapore cũng đi theo.
Thậm chí trong thương đội còn có hơn mười tên thuộc hạ vốn là thành viên đội Bạt Đao Nhật Bản cải trang thành. Một đội thương đội siêu sang trọng như vậy, trong chốc lát khiến Lưu Cẩm Đường sợ đến ngây người.
Sau khi nghe rõ ý định của Thượng Thái Vương, Lưu Cẩm Đường không dám chậm trễ, ngay trong đêm liền chạy đến soái phủ. May mắn thay, lúc này ông là người được đại soái tin tưởng, nên không gặp bất cứ trở ngại nào mà gặp được Tả Tông Đường.
"Đại soái... Đội thương đội này là do Hồ Tuyết Nham giới thiệu tới, ngài phải đích thân gặp mặt mới được..." Nói đoạn, Lưu Cẩm Đường lén thì thầm vào tai đại soái vài câu.
Vừa nghe xong, Tả Tông Đường liền đứng bật dậy, sắc mặt thay đổi hoàn toàn: "Thật sao? Hoàng thiên tổ tông ơi... Tiêu Nhạc Thiên này cuồng đến không biên giới rồi, thế mà lại sai khiến một vị quốc vương làm sứ giả cho hắn?"
"Đi, dẫn ta đi gặp bệ hạ... Không được, đi cửa sau, thay thường phục, lặng lẽ đi..."
Thượng Thái Vương, chẳng qua chỉ là vua của một đảo quốc nhỏ bé nơi Đông Hải, thế lực nhỏ không thể nhỏ hơn, đặt ở Đại Thanh cũng chỉ bằng một huyện mà thôi.
Với tư cách là đại soái nắm trong tay mười vạn quân như Tả Tông Đường, kỳ thực vốn không cần để tâm đến loại quốc vương tiểu quốc nơi thôn dã này.
Nhưng tuyệt đối đừng quên, những võ tướng như Tả Tông Đường đều là văn nhân cầm quân, từ trong cốt tủy họ vẫn là những kẻ đọc sách, tiếp nhận nền giáo dục của đạo Khổng Mạnh.
Mặc dù Mãn Thanh luôn thực hiện tẩy não, nhưng quan niệm chính thống Nho gia mấy ngàn năm đâu dễ gì bị thay đổi?
Triều Đại Minh là gì? Là triều đại thống nhất hùng mạnh cuối cùng của người Hán, đây là chính thống, là điều mà ngay cả triều Thanh cũng không dám phủ nhận!
Thượng Thái Vương tuy là vị vua của một nước nhỏ chỉ bằng một huyện, nhưng ngôi vị của người ta dù sao cũng là do Hoàng đế Hồng Vũ đích thân ban tặng!
Tính chính thống này đối với những kẻ đọc sách Nho gia truyền thống mà nói chính là một loại "đại sát khí", đây là cảm giác đặc biệt tự nhiên nảy sinh từ tình cảm.
Quan trọng hơn, hiện tại Lưu Cầu đã hòa nhập vào Hoa tộc, quy mô kinh tế của nó đã hòa làm một với thể chế kinh tế Hoa tộc, cổ phần mà Vương quốc Lưu Cầu nắm giữ đã là một khối tài sản vô cùng khổng lồ.
Thượng Thái Vương không còn thực quyền, nhưng tầm ảnh hưởng vẫn còn đó. Những người như vậy không thể đắc tội, nếu họ mở lời giúp đỡ, toàn bộ thương nhân nước Lưu Cầu đều phải nể mặt.
Tại khách điếm Lão Mã không mấy nổi bật ở phía tây thành, ngay trong đêm đó đột nhiên đóng chặt cửa. Vô số hộ vệ dưới trướng đại soái ẩn mình trong bóng tối như những ninja, dò xét những mối nguy hiểm không tên.
Mà binh lính tuần thành cũng nhận được mệnh lệnh kỳ lạ, tất cả các tuyến đường đều phải tránh xa nơi này.
Trong phòng chính của khách điếm, Thượng Thái Vương đang phong trần mệt mỏi cùng Quỷ Nhãn Tả Biên và chưởng quỹ Phạm cùng nhau uống rượu ngắm ngọc. Một khối ngọc trắng mỡ cừu Hòa Điền to bằng nắm tay được đặt giữa bàn rượu.
Bốp một tiếng, cửa bị đẩy ra, mấy tên thành viên đội Bạt Đao Nhật Bản theo bản năng nắm lấy đoản đao bên hông, nhưng chưởng quỹ Phạm chỉ cần đưa tay ra, những lưỡi đao ấy liền thu lại.