Tốc độ truyền tin bằng khói lửa thời cổ đại không hề chậm, nó hoàn toàn dựa vào hệ thống thị giác, nói trắng ra chính là sử dụng tốc độ ánh sáng để truyền đi tin tức.
Ở phía này khói lửa vừa bốc lên, người cách vài chục dặm đã có thể lờ mờ nhìn thấy làn khói đen, nếu là ban đêm thì càng đơn giản hơn, ánh lửa chớp nháy lại càng rõ rệt.
Tốc độ ánh sáng là nhanh nhất, nhưng hệ thống khói lửa hiển nhiên không đạt được hiệu suất đó, bởi vì thứ làm chậm thời gian chính là nhân lực, dù sao thì việc phát hiện khói lửa rồi châm lửa đều cần con người thao tác.
Nếu chuẩn bị đầy đủ thì không nói làm gì, nhưng nếu phải chạy đi tìm củi khô mà lãng phí mất chút thời gian thì thật khó mà nói trước được!
Thế nhưng vào thế kỷ 21, từng có một bộ phim tài liệu thực hiện thí nghiệm như thế này: so sánh tốc độ truyền tin giữa đài khói lửa và xe địa hình, kết quả là tốc độ truyền tín hiệu của khói lửa nhanh hơn xe địa hình gấp ba lần trở lên.
Dù có tính theo vận tốc một trăm dặm một giờ đi chăng nữa, tốc độ truyền tin của khói lửa cũng đã đạt tới 300 cây số một giờ.
Đây đích thị là tốc độ của tàu cao tốc rồi!
Khói lửa truyền từ Gia Dụ Quan đến Trương Dịch, rồi tiếp tục truyền về phía đông nam đến Sơn Đan, Vĩnh Xương, Vũ Uy... cuối cùng đến nơi có sông Cổ Lãng, Vạn Lý Trường Thành bắt đầu chia làm hai nhánh.
Một phần đi thẳng về phía đông tới Ninh Hạ, một phần thì tiến về phía nam tới Lan Châu!
Từ Gia Dụ Quan truyền tin tới sông Cổ Lãng chỉ mất đúng hai tiếng rưỡi, sau đó khói lửa chia làm hai ngả tiếp tục tiến lên, nhánh phía nam chỉ mất thêm hơn bốn mươi phút nữa là đã thắp sáng được khói lửa tại Sa Tỉnh Dịch, phía bắc thành Lan Châu, đây chính là đài khói lửa cuối cùng thông tới thành Lan Châu.
Khi khói lửa được thắp lên, bầu trời phía đông vừa hửng sáng, bách tính thành Tây Cố dậy sớm ngơ ngác nhìn ánh lửa bốc lên trên đỉnh núi phía bắc, ai nấy đều hỏi nhau.
"Chuyện gì vậy? Sao lại cháy thế kia..."
"Phải đó, cháy rừng chăng?"
"Không đúng, nếu là cháy rừng thì không thể chỉ cháy chút xíu mà khói lại dày đặc thế kia được?"
Bách tính đổ xô ra đường, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Suốt hai trăm năm qua, cả triều Đại Thanh chưa từng sử dụng tín hiệu khói lửa, họ sớm đã quên mất thứ công cụ lợi hại mà tổ tông để lại rồi.
Thế nhưng trong nha môn lại có người hiểu chuyện, sư gia vừa nhìn thấy liền nhảy dựng lên: "Trời đất! Cảnh báo khói lửa? Sa Tỉnh Dịch đó chẳng phải là đài khói lửa trên Vạn Lý Trường Thành sao?"
"Chắc là tín hiệu do Tả Đại soái phát ra! Mau báo tin về thành Lan Châu đi..."
Nha môn huyện Tây Cố lập tức cho người cưỡi ngựa phi như bay về phía thành Lan Châu, nơi đó chính là tổng hậu cần tập kết vật tư của đại quân!
Thành Lan Châu chấn động, tất cả mọi người đều biết phía tây đã xảy ra chuyện lớn kinh thiên động địa, nhưng khói lửa dù nhanh song nhược điểm cũng rất đáng ghét, đó chính là không thể truyền đi tin tức phức tạp.
Người ta biết là có chuyện xảy ra, nhưng lại chẳng biết đã xảy ra chuyện gì!
Cả thành phố trải qua ba ngày trong sự nóng lòng, cuối cùng mới nhận được chim bồ câu đưa thư từ Gia Dụ Quan về. Các tướng lĩnh lưu thủ vừa xem quân tình liền kích động nhảy cẫng lên cao ba thước.
"Đại thắng rồi! Tinh Tinh Hạp đại thắng! Đại quân viễn chinh phía tây đã công phá được Tinh Tinh Hạp, đánh tới tận Cáp Mật rồi!"
"Ha ha ha... Thông báo toàn thành, dán giấy đỏ! Gửi bồ câu đưa thư tới thành Tây An... bảo thành Tây An mau chóng phát điện báo đi khắp thiên hạ!"
Đường lớn ngõ nhỏ ở Lan Châu đều dán đầy tin vui màu đỏ, tin tức Tinh Tinh Hạp đại thắng khiến toàn tỉnh Cam Túc sôi sục như đang đón Tết!
Thế nhưng lúc này Tây An và kinh sư vẫn còn đang mù tịt, họ hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra ở vùng Tây Bắc xa xôi.
Trường Thành từ đoạn sông Cổ Lãng chia làm hai nhánh, nhánh chính tiếp tục men theo cổ đạo Minh Trường Thành kéo dài về phía đông, Đại Tĩnh Bảo, Hồng Thủy Bảo... men theo sông Hoàng Hà đến Trung Vệ của Ninh Hạ, tiếp đó một đường tiến lên phía bắc rồi vươn tới Ninh Sóc.
Qua sông Hoàng Hà tiến vào Hồng Sơn Bảo, thẳng tiến vào Định Viễn, Tĩnh Viễn của Thiểm Tây... rồi đâm thẳng về phía đông bắc tới thành Du Lâm!
Đối với tỉnh Thiểm Tây, Trường Thành chính là đường biên giới phía bắc, phía bắc Trường Thành là Nội Mông, phía nam là Thiểm Tây. Nơi này cũng giống như Sơn Tây, đều là tiền tuyến chống lại người Mông Cổ thời nhà Minh.
Khói lửa cháy đến đây đã khiến quân dân dọc tuyến đường hoàn toàn hoang mang. Những hậu duệ của biên quân thời Minh năm nào nhìn thấy khói lang yên cuồn cuộn thì không biết phải làm sao, thậm chí rất nhiều đài khói lửa vốn đã bỏ hoang cũng được bách tính xung quanh tự phát thắp lửa.
Bạn hỏi họ tại sao lại đốt? Họ cũng chẳng nói ra được lý do gì, nhưng vị trưởng giả lớn tuổi nhất trong thôn sẽ nghiêm khắc dạy bảo họ một trận.
"Đừng hỏi tại sao... Tổ tông của tổ tông đã để lại quy tắc như vậy, khói lửa phía tây mà cháy lên thì mình ở đây cũng phải đốt theo!"
"Trường Thành dài dằng dặc thế này, biết bao nhiêu đài khói lửa? Một nơi bị hâm thì có thể, làm sao hàng ngàn hàng vạn đài khói lửa đều bị hâm được?"
"Nghe lời mọi người là không sai đâu, bà con phía tây chắc chắn biết điều gì đó, nếu không thì chẳng ai rảnh rỗi mà lãng phí củi lửa đâu!"
Thật khó tin, các nhà sử học hậu thế khi gắn nhãn cho sự kiện Trường Thành thắp lại khói lửa năm 1871 đều dùng hai chữ "không tưởng"! Triều Thanh đã phế bỏ hệ thống phòng thủ Trường Thành hơn hai trăm năm, gạch xây tường ở nhiều nơi đã mất gần hết, vậy mà sao có thể quỷ dị hồi sinh một cách kỳ lạ như vậy?
Biết bao đài khói lửa đã bị cỏ dại bao phủ hoàn toàn, ngoài những người chăn cừu mục mã ghé qua thì chẳng có quân trú phòng hay quan lại nào của triều Thanh muốn liếc nhìn tới nơi này một cái.
Thế nhưng sự ngó lơ của chính quyền Thanh lại không thể xóa nhòa ký ức sâu xa trong tâm hồn bách tính!
Rất nhiều thứ lại được truyền thừa thông qua những thứ gọi là văn hóa như truyền thuyết dân gian, lời kể của các bậc cao niên, thần thoại, hí khúc, bút ký của người dân địa phương...
Không ai tổ chức họ, họ chỉ dựa vào bản năng, dựa vào ký ức văn hóa chảy trong huyết quản mà tự phát thực hiện hành vi như vậy!
Những người dân sống bên tường thành kia, có lẽ cả đời không biết viết tên mình, họ là những người mù chữ, thế nhưng họ biết rằng: có khói lửa nổi lên nghĩa là ngoài biên ải có địch!
Có khói lửa nổi lên nghĩa là có người thân cùng tộc đang kêu cứu, khói lửa nổi lên thì ngươi nhất định phải truyền tiếp khói lửa đi!
Loại văn hóa khắc sâu vào huyết quản này chính là mã gen di truyền giúp người Trung Quốc sinh sôi nảy nở không ngừng, dù cho bị dị tộc cai trị, dù cho bị liệt cường bắt nạt suốt mấy trăm năm, văn hóa này vẫn không thể chết!
Quan địa phương ngẩn ngơ, tất cả quan lại được chính quyền Thanh đào tạo đều không biết phải xử lý tình huống bất ngờ này ra sao, hơn nữa hiệu suất hành chính chậm chạp như ốc sên của họ cũng không thể nào đuổi kịp tốc độ truyền tin của khói lửa.
Có lẽ có vài vị huyện lệnh hoặc thống lĩnh quân trú phòng người Mãn cảm thấy có gì đó không ổn, muốn ngăn cản hành vi này, nhưng khói lửa lan truyền với tốc độ ánh sáng thì làm sao họ ngăn cản nổi?
Thống lĩnh người Mãn ở huyện Thần Mộc phía bắc thành Du Lâm vừa dẫn quân giết tới biên giới Trường Thành ở Vĩnh Hưng Bảo, nhưng chỉ biết trơ mắt nhìn từng đài khói lửa nối đuôi nhau lao về phía đông, đã cháy tới tận địa phận Sơn Tây!
"Trời đất ơi! Cái này... cái này... rốt cuộc là sao đây? Đang yên đang lành ai lại đốt hết Trường Thành thế này? Thế này là thế nào... thế nào chứ!"
Phủ Đại Đồng, phủ Sóc Bình, phủ Ninh Vũ, châu Bảo Đức, châu Đại... ở Sơn Tây đều là những nơi Trường Thành đi qua.
Sơn Tây vốn dĩ bề ngang đã hẹp, quan lại các châu phủ địa phương còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ, tín hiệu khói lửa đã tràn vào Trực Lệ!
Trường Thành từ Sơn Tây chia làm hai nhánh đi qua, sau khi vào Trực Lệ, nhánh phía bắc đi qua phủ Tuyên Hóa, tức là Trương Gia Khẩu, Xích Thành rồi quẹo hướng nam thẳng tới Hoàng Hoa Dục, Mật Vân.
Còn nhánh phía nam thì tiến vào huyện Dịch, phủ Bảo Định, men theo núi non đi qua Tử Kinh Quan, núi Bách Hoa rồi vào Xương Bình phía tây kinh thành, trực chỉ Cư Dung Quan!
Hai đường cùng tiến, trước sau chỉ cách nhau hơn mười phút, khói lửa ở Hoàng Hoa Dục và Cư Dung Quan đồng loạt thắp sáng, kinh sư Đại Thanh chấn động!
Từ Cư Dung Quan đến kinh sư, đường sá quanh co uốn lượn dài tới năm ngàn dặm, quãng đường hai ngàn năm trăm cây số, khói lửa ngút trời vậy mà chỉ mất đúng hai ngày.
Bốn mươi tám tiếng đồng hồ, khói lửa truyền đi năm ngàn dặm!
Khi khói lửa ở Cư Dung Quan được thắp lên, cả thành Xương Bình như nổ tung! Bách tính kinh sư chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày nhìn thấy khói lửa nổi lên ở Cư Dung Quan!
Quân trú phòng Bát Kỳ phát điên phái kỵ binh phi nhanh về phía thành trì, kết quả là giữa đường, cả sáu vạn tân quân ở Tây Sơn Đại Doanh của Quỷ Tử Lục cũng đều biết tin tức này!
Tải Trừng, con trai trưởng của Dịch Hân, đang xoay hai quả óc chó bóng loáng trong tay kêu lạch cạch: "Mẹ kiếp! Hôm nay gặp quỷ à? Đây là cái thứ quái quỷ gì thế này!"