Sau khi thấy từng khẩu đại bác yên vị bên ngoài thành trì, chủ tướng bên trong thành Phục Châu rất nhanh làm ra chọn lựa, bỏ trốn, bỏ thành mà chạy trốn, đến lúc này, ráng sức bảo tồn được chiến lực mới là điều cần thiết nhất, nếu tử chiến mà nói, kết quả lớn nhất chính là chết trận. Thành trì đã đánh mất, doanh trại cũng đánh hết, đây mới là kết quả vạn kiếp bất phục, phú quý mấy năm nay tích góp từng tí một đều sẽ tan thành mây khói.
Nghĩ đến đây, Chính Lam Kỳ Hữu Mai Lặc Ngạch chân Thang Cổ Đại bèn nghiến răng nghiến lợi, y ở đó vừa tức giận vừa có chút hoang mang và kinh hoảng. Thang Cổ Đại biết được viện quân trên biển kia là quân Từ Châu gì đó, nhưng y lại không ngờ được, quân Từ Châu là cái dạng này, không chỉ hùng mạnh, hơn nữa là cái dạng hùng mạnh đến không hiểu được, có hỏa khí như vậy, quân trận như vậy, đội thuyền như vậy, tất cả những thứ này đều là chưa bao giờ nghe thấy qua.
Thang Cổ Đại thấy qua hỏa khí, thấy qua tinh binh, cũng đã thấy qua đội thuyền cứu viện quân Minh Kim Châu, quân Từ Châu này mỗi một thứ khi nhìn vào đều rất tương tự, nhưng lại hoàn toàn khác nhau, đây đều là những thứ ngoài tầm hiểu biết của mọi người.
Bất chợt gặp phải cảnh tượng này, thất bại đến không chống cự được, khiến cho tâm trạng của mọi người bị kích động bất an, Thang Cổ Đại không phải là chưa từng trải qua ác chiến, năm đó Kiến Châu mới quật khởi, đi tử chiến với bộ lạc Ô La, tiếng chém giết rung trời, trận chiến ác liệt giằng co lẫn nhau, trận chiến đấu này máu chảy thành sông, người Cao Ly ở bên kia bờ sông sợ tới mức thậm chí không dám qua sông, bởi vì chưa bao giờ nhìn thấy qua một trận chiến tàn khốc như vậy. Lần đó trong chiến đấu, áo giáp của Thang Cổ Đại đều bị chém rách mấy chỗ, máu me thấm ướt hết áo lót áo bông, mặc dù như vậy y cũng cứng rắn không lùi bước, bởi vì y cảm thấy trận chiến này còn có khả năng đánh tiếp.
Nhưng khi đụng độ với quân Từ Châu này, đại bác của đối phương bắn tới được ngoài mấy trăm bước, mấy ngàn bước, hơn nữa đại bác kia khi bắn ra vừa nhanh vừa chuẩn, vốn dĩ đợi cơ hội thừa dịp chạy lên phía trước, dọa chạy pháo thủ, nhưng bây giờ không có cách nào vọt lên phía trước được, mới vừa đi tới nửa đường thôi, đã bị đại bác bắn nát rồi, vọt lên tới phía trước, lại gặp phải súng sống của đối phương, cái này cũng khó nuốt lắm. Lúc trước hỏa khí của quân Minh hun đen mặt người làm sặc người đã không tệ rồi, hiện tại cái này ngay cả thiết giáp cũng đỡ không nổi, chớ đừng nói chi là cả người thiết giáp kia, cộng thêm trường binh dày đặc như rừng cây nhọn như con nhím vậy, đến gần không được, đánh tới cũng không xong!
Cho tới bây giờ, lòng tin và hy vọng Thang Cổ Đại tích góp được ở trong từng trận chiến cũng đã tiêu tan hết rồi, y thậm chí không dám nghĩ đến tương lai.
- Lần này trở về kinh thành, trong nhà có những thứ gì đó bán được đều đem bán sạch hết, lấy tất cả đều đổi thành danh rượu Hán Tỉnh gì đó, uống cho sảng khoái, tới say chết coi như xong. Người ở trên ngựa, nhưng Thang Cổ Đại đã nghĩ đến chuyện bên Thẩm Dương rồi.
Thật ra tâm trạng của y không được tốt lắm, kỳ chủ mỗi kỳ được xưng là Cố Sơn Ngạch chân, thiết lập tả hữu hai người Mai Lặc Ngạch chân, thật sự ra ý của nó như là phó kỳ chủ vậy, Hữu Mai Lặc Ngạch chân thật sự là Phó kỳ chủ xếp hạng thứ hai, nước Kim Nữ Chân Kiến Châu chính là Bát Kỳ, làm được trợ thủ của một Kỳ trong đó, đây cũng là một hạng người khó lường.
Tuy nhiên Thang Cổ Đại cũng không cảm thấy thân phận Mai Lặc Ngạch chân này là gì cả, Nữ Chân xưng tên không xưng họ, họ của Thang Cổ Đại là Ái Tân Giác La, y là con thứ tư của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, thân là con thứ tư của Đại Hãn nước Kim, một Mai Lặc Ngạch chân thực ra không được coi là gì cả, nhưng trong lòng không biết tại sao, thật ra Thang Cổ Đại rất quý trọng chức vị này, bởi vì các huynh đệ khác còn không có thứ này.
Các con trai của Thiên tử nước Minh đều được phong làm phiên vương, hưởng thụ vinh hoa phú quý, mà các con trai của Đại Hãn nước Kim lại không có đãi ngộ này, truyền thống bên Nữ Chân trong chuyện này thật ra cũng không khác xa mấy với bên Mông Cổ, con trai đều là lấy bên mẹ làm quý, thực lực của nhà mẹ sẽ quyết định địa vị và tương lai của y. Từ đứa con cả Chử Anh bị xử tử, cho đến tứ đại Bối lặc Đại Thiện, A Mẫn, Mãng Cổ Nhĩ Thái, Hoàng Thái Cực, và cho đến ba đứa trẻ A Tế Cách, Đa Nhĩ Cổn và Đa Đạc nuông chiều sâu sắc, nhà mẹ đều là xuất thân đại tộc đại bộ lạc bên Nữ Chân hoặc Mông Cổ, trong mấy người này mai sau chỉ sợ đều dẫn dắt được một Kỳ, cũng sẽ kế vị đại hãn, mà nếu thân phận bên mẹ thấp kém, mặc dù là cốt nhục của Đại Hãn, cũng không có được địa vị gì đáng nói.
Thang Cổ Đại biết được giàu sang sẽ không có phần mình, nhưng vì thân phận địa vị sau này, ở trong đại thế càng ngày càng tốt này mò được tí lợi ích thực tế, lúc này vị trí Mai Lặc Chương kinh này khá trọng yếu, dựa vào quân công tiến lên phía trước, mai sau thậm chí lấy được cái danh vị Bối lặc đó.
Bây giờ ở trong Bát Kỳ, quân công càng ngày càng khẩn yếu hơn, Thang Cổ Đại rõ ràng nhớ được, chính mình năm đó bị người ghét chó ngại, ngay cả bọn Tham lĩnh bên trong hai Hoàng Kỳ đều không có ý cung kính mình, nhưng từ lúc nhận được Mai Lặc Ngạch chân Chính Lam Kỳ này, dưới tay nắm lấy mấy ngàn binh mã, địa vị lập tức khác xa rồi, ngay cả mấy người đại Bối Lặc lúc trước con mắt không thèm nhìn thẳng để ý tới y, đều lộ ra thiện ý, tứ Bối Lặc Hoàng Thái Cực lại hòa khí hơn trước.
Lần này xuôi nam bình định Kim Châu, tuy nói trọng trách không khẩn trọng bằng một lộ của bên Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ kia, nhưng chỉ cần sau khi giành lại Kim Châu, tất nhiên sẽ có công lao tiền đồ tới tay, địa vị lại bước lên một tầng. Trước khi xuất phát, có mấy phương diện vốn không thèm để ý tới y cũng đều sai người lần lượt tới nói chuyện hoặc là hiện ra thiện ý, đều muốn đặt cược trước tiên.
Nhưng ai có thể ngờ được, ngay cả Thang Cổ Đại bản thân cũng không ngờ tới, vốn tưởng rằng dùng người Hán không đáng giá này đi tiêu hao, sau đó chiếm lấy thành Kim Châu, lại bị binh mã không rõ từ trên biển xuất hiện làm rối loạn, hơn nữa viện quân này không phải là quân Minh dâng đồ ăn dâng tiền đồ, mà là quân Từ Châu cường đại bất ngờ.
Cái gì cũng xong đời rồi, Thang Cổ Đại càng nghĩ càng cảm thấy nản lòng tuyệt vọng, hết thảy mọi thứ xuất sinh nhập tử kiếm được tất cả sẽ tan thành mây khói rồi.
- Gia, các Ngưu lục đều khá mệt mỏi rồi, truy binh phía sau chắc cũng không đuổi kịp, mọi người muốn ngừng lại nghỉ ngơi một lát! Trong lúc chạy trốn, thân binh Tá lĩnh của Thang Cổ Đại đến đây hỏi chuyện.
Triệu Gia Quân đổ bộ quá đột ngột, tiến lên lại khá mạnh, binh mã Kiến Châu bên trong thành Phục Châu cũng không có sẵn sàng, đơn giản thu dọn xong, sau đó đẩy kẻ chết thay ép ra thành trì là vội vàng lui lại, theo tình hình như thế, từ tâm lý cho đến thân thể đều càng thêm mỏi mệt hơn, làm cho người ta chống đỡ đến rất khó khăn.