Lúc này Tề Vọng liền nghĩ, Lưu Tùng Bình cho bọn họ một thỏi bạc kia, cũng chưa hẳn không phải nghe cảm thấy bọn họ đáng thương, muốn để cho bọn họ cũng chia nhau chỗ tốt.
Gã không có lên tiếng, chỉ là càng thêm nhích tới gần bên đó một chút.
- Ngươi cũng thật là đừng nói nữa, không ngờ tới người kia chính là Ngụy công công trong đồn đại. Ta nhìn quá quen thuộc a… Nhìn qua cũng không giống đại gian đại ác gì a? Một dịch tốt đột nhiên hạ giọng nói.
- Ta nhìn ông ta mới nói tới dường như còn cũng sắp phải rơi lệ rồi… Những lời đó cũng thật đúng là rất có lý lẽ a. Triều đình không có tiền? Nhiều quan lại tham ô như vậy không đi quản, riêng biệt đối phó với chúng ta làm cái gì? Chúng ta dốc sức vì triều đình nhiều năm như vậy, như thế nào lại phải chịu xử trí như thế.
- Chuyện của triều đình chúng ta cũng đừng nhiều lời. Một người khác đã cắt đứt lời y.- Tuy nhiên ngươi muốn nói Ngụy công công phá hoại, ta xem kỳ thật cũng không phải như vậy. Bọn lão gia bên trên triều đình, có được mấy người tốt a…
- Nói rất đúng, nói rất đúng… Người này liên tục gật đầu.- Ngụy Trung hiền nếu như đại gian đại ác, vậy dĩ nhiên liền sẽ ngụy trang bản thân, các ngươi không cần bị ngụy trang của gã làm cho lừa gạt. Mắt nhìn thấy bọn họ lại nói lời tốt cho Ngụy Trung Hiền, Tề Vọng nhịn không được đứng ra.- Nếu không phải Ngụy Trung Hiền bại hoại thiên hạ, làm sao còn sẽ có đại loạn như vậy? Hiện giờ y cấp cho một chút ân huệ nhỏ bé, các ngươi liền quên tội lỗi của y sao?
- Sai gia!
Vừa nghe thấy Tề Vọng xen mồm vào, hai dịch tốt đối thoại theo đó xoay sang nhìn gã, sau đó nhất thời đều hoảng kinh.- Sai gia thứ tội, chúng tôi chỉ là tin miệng lưỡi nói bậy bạ thôi. Sai gia ngàn vạn lần đừng coi là thật! Bọn tiểu nhân tôi hiểu biết cái gì a!
- Các ngươi nếu như đang chịu ơn triều đình, liền phải suy nghĩ vì triều đình, sao nói lời tốt cho Ngụy Trung Hiền? Tề Vọng vẫn còn có chút tức giận còn sót lại chưa tiêu, tiếp tục trừng mắt nhìn hai người kia.- Các ngươi xem những tên giặc Từ Châu đó, còn không phải Ngụy Trung Hiền nuôi dưỡng nuông chiều sinh hư hay sao? Không có những giặc Từ Châu đó, nơi này của các ngươi làm sao sẽ tiêu điều, như thế nào sẽ náo thành mức này?
Xem thái độ của gã nghiêm khắc như thế, có người trong lòng không phục, nhỏ giọng lầm bầm.
- Chúng ta là làm sai vặt cho triều đình, mệt nhọc cả đời, nhưng triều đình là đối với chúng ta như thế hay sao? Đều sắp ném chúng ta đi, chẳng lẽ còn phải bảo chúng ta mang ơn? Những giặc Từ Châu đó ngang qua địa phận không cướp đồ vật, mua đồ vật này nọ trả tiền, ta xem còn tốt hơn nhiều so với quan quân, còn ngóng trông người Từ Châu thường tới lui nơi này… Triều đình xóa bỏ dịch trạm, không nuôi dưỡng bọn sai vặt chúng ta, chúng ta liền không nghe triều đình tìm con đường đi khác, bằng không còn đợi cả nhà đói chết sao?
- Ai! Tề Vọng đã rời khỏi nghe nói như thế càng thêm căm tức, gã hô lớn một tiếng sau đó xoay đầu lại.- Mới vừa rồi là ai đang nói lời này? Đứng ra đây?
Nhưng mấy dịch tốt đều chỉ là sợ hãi rụt rè đứng tại chỗ không có một người đáp lời.
Loại yên lặng này, vừa lộ ra sợ hãi, cũng lộ ra khí tức từ chối người ngoài ngàn dặm, giống như đây đã là đám người cùng chung một ý nghĩ trong lòng.
Trái tim lạnh giá.
Đây là cảm thụ duy nhất lúc này của Tề Vọng.
Ở trong giữa đám dịch tốt này, gã lại cũng không có nhìn thấy một chút trung thành đối với Đại Minh, từ sau khi nghe nói triều đình sửa soạn xóa bỏ dịch trạm các nơi, bọn họ tự cảm thấy kế sinh nhai sắp phải bị cắt đứt, cho nên không ngờ đã không hề có mảy may tình cảm quyến luyến đối với Đại Minh.
Từ những năm cuối Vạn Lịch trở đi, triều đình ở quan ngoại và quan nội nhiều lần bị nhục, không chỉ có nhân lực, vật lực hao tổn cực lớn, mà ngay cả lòng người cũng có chút tan rã. Với thể lượng của Đại Minh, nếu như lòng người còn đây, một hai lần chịu nhục còn không có gì, chẳng qua là hao tổn chút lương tiền mà thôi, nhưng nếu như lòng người tản mất, thiên hạ này còn duy trì thế nào?
Cứ thế mãi, triều đình này làm thế nào bây giờ? Gã nhất thời lòng như lửa đốt, không ngờ quên cả tức giận đối với những dịch tốt đó.
Tam thúc của gã Lưu Tùng Bình khuyên gã yên ổn với bổn phận, chẳng qua là tiểu kỳ mà thôi không cần phải nhiều chuyện như vậy. Nhưng gã luôn không kiềm nổi suy nghĩ, bởi vì gã mơ hồ phát giác, lại không đi nghĩ nữa. Triều đình Đại Minh đời đời thế thế chiếu cố cả nhà gã liền thật sự rất khó đi tiếp nữa rồi!
Chỉ trông mong hoàng thượng và triều đình mau chóng tỉnh lại a.
Ngay khi gã còn đang vì thiên hạ Đại Minh mà lo lắng không thôi, ngoài dịch trạm truyền tới một trận tiếng vó ngựa dày đặc.
Tiếng vó ngựa càng ngày càng vang dội, cuối cùng ngừng lại ở cổng, sau đó một trận tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Mấy dịch tốt này như gặp đại xá, một mặt gọi nhau, một mặt xông xa đại sảnh của dịch trạm, đi tới cửa, sau đó mở cửa.
Lúc này bọn họ phát hiện, ngoài cửa không ngờ đứng mười mấy gã đại hán, bọn họ ai nấy thoạt nhìn đều mười phần tinh nhuệ, vẻ mặt nghiêm túc, trong tay đều tự dắt lấy một con ngựa, trên lưng còn mang theo binh khí.
- Ha… Bọn dịch tốt đó không hẹn mà cùng hít vào một hơi.
Bởi vì bọn họ nhận ra, những người này đều mặt trang phục màu nâu đen đồng nhất, rõ ràng là phiên tử của Đông Xưởng.
Đông Xưởng! Đây thật khó lường nha.
Tuy rằng Ngụy Trung Hiền vừa mới rơi đài, hoàng thượng mới đăng cơ cũng sửa soạn ức chế Đông Xưởng, nhưng ấn tượng khủng bố cơ cấu đặc vụ này lưu lại cho trên dưới Đại Minh thật sự là quá khắc sâu rồi, thế cho nên trong chớp mắt tất cả dịch tốt đều mất đi năng lực tự suy nghĩ, chỉ là ngây ngốc nhìn bọn họ.
Đám đại hán này cũng đồng dạng đánh giá bọn họ, sau đó, một đại hán cầm đầu để râu quai nón hừ lạnh một tiếng, ném roi ngựa của mình tới một dịch tốt bên cạnh.
- Hừ, biết đại gia là người nơi nào tới là tốt rồi. Y chỉ chỉ vào dịch tốt này, sau đó hợi chút phất mở vạt áo y phục của mình, lộ ra yêu bài của mình.- Mau chóng thay bọn đại gia thu dọn ngựa tốt, chuẩn bị phòng tốt, làm chậm trễ chuyện của bọn đại gia, có quả ngon để ngươi ăn!
Giọng điệu của y mãnh liệt mà lại kiêu ngạo, hoàn toàn khác với khiêm tốn trước kia của bọn Tề Vọng, bởi vậy cũng nhìn ra được địa vị của Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng khác nhau tới đâu.
Đúng lúc này, Tề Vọng cũng nhìn thấy đám người kia.
Lúc này, tại sao sẽ có một đám phiên tử của Đông Xưởng tới nơi này? Trong lòng của gã thoáng sinh nghi.
Mà tên đại hán đầu lĩnh kia cũng nhận ra gã, sau đó trong mắt lóe lên một đạo hào quang.
Chiếu theo tình báo nhận được trước đó của y, gánh vác áp giải chính là hai gã Cẩm Y Vệ, một già, một trẻ, tên này xem ra chính là người nhỏ tuổi rồi.
Thật quá tốt, đuổi theo kịp lúc.
Mang theo một loại vui sướng giấu sâu tận đáy lòng, y chậm rãi nhằm hướng Tề vọng đi sang, những bộ hạ của y dĩ nhiên cũng cùng nhau đi theo tới.