Nhìn dáng vẻ vô cùng đau đớn của tề Vọng, Lưu Tùng Bình không kìm được mà cười lắc đầu.
Đứa cháu này, tuổi còn trẻ, có tâm chính trực, có đảm lượng, tốt thì tốt… chính là nhìn không thấu trò đời rồi.
- Vọng ca nhi à, con có từng nghĩ tới, nếu như con cũng biết những lý lẽ này, trên triều đình không biết sao?
Hỏi ngược lại điều này, khiến Tề Vọng hơi sững sờ.
- Bề trên… Bề trên có cân nhắc suy xét khác… Cuối cùng, y ấp úng nói - Bây giờ Triệu Tiến không phải là thế lớn hay sao? Trận trước hắn còn buộc triều đình chấp thuận không thu thuế hàng của hắn rồi.
- Triệu Tiến thế lớn thì thế lớn, nhưng hắn cũng không khiến người ta nhất định phải mua hàng của hắn phải không? Lưu Tùng Bình cười lạnh.- Trong kinh thành, còn có những nơi khác, bao nhiêu thương hành mua hàng Từ Châu? Những thương hành này không biết có bao nhiêu nằm trong tay các đại thần trong triều rồi, ngươi hãy suy nghĩ một chút xem bọn họ có bao nhiêu người đang giúp đỡ mua bán hàng hóa của Từ Châu? Cho nên… hàng hóa Từ Châu bán tốt, bọn họ thu vào mới cao a…
- Này…
Cái này là không khả năng, các đại thần triều đình làm sao khả năng làm chuyện thông đồng với địch như thế này! Tề Vọng muốn nói như vậy, nhưng lại không nói ra miệng.
Những tiểu dân đối với người đọc sách tôn kính như thiên thần, cảm thấy bọn họ trên thông thiên văn dưới rành địa lý, nhưng làm Cẩm Y Vệ, mỗi ngày phạm vào việc hay không phạm việc cũng giao thiệp với văn thần, bọn họ làm sao còn sẽ đối với văn thần tiến sĩ phụng thờ như thiên thần?
Thì ra là một đám tục nhân mà thôi.
- Cho nên, nếu như đại thần trong triều cũng không xem ra gì rồi, những người chúng ta cho dù vô cùng đâu đớn thì có hữu dụng gì nào? Lưu Tùng Bình tiếp tục cười hỏi lại, sau đó lại rót cho mình một chén rượu - Vẫn còn rượu ngon để uống, rượu có rẻ một chút là chuyện tốt, tại sao bồn chồn như vậy.
- Có lẽ… Có lẽ là cố một số đại thần làm sai việc nước, nhưng đương kim thánh thượng bây giờ anh minh ngút trời, lại dốc lòng chăm lo việc nước, người nhất định đảo ngược tình thế trong triều! Như thể là loáng thoáng tìm được niềm tin, Tề Vọng vốn dĩ có chút mất mát lại lần nữa bắt đầu cảm thấy phấn chấn lại.- Hơn nữa, Tôn các lão và Dương các lão đều là hiền thần thanh chính liêm minh, có bọn họ phụ tá, hàng Từ Châu nhất định sẽ bị hạn chế, tặc nhân Triệu Tiến kia nhất định sẽ bị tiêu diệt…
Nhìn người trẻ tuổi hùng hồn dõng dạc này, Lưu Tùng Bình chỉ cười cười, sau đó lại rót cho mình một chén rượu.
Người trẻ tuổi này, giống như là bản thân mình hai mươi năm trước, huyết khí cương trường, hăng hái, cảm thấy trong thiên hạ không chuyện gì không làm được, nhưng thật sự đã từ từ mài dũa góc cạnh của bản thân mình, cũng có lẽ ngày nào đó còn sẽ mài nhẵn góc cạnh của nó.
- Tam thúc, người vẫn nghĩ sẽ cho tìm người nhà sao… Tốt xấu dọn dẹp nơi này một chút. Người nhìn xem, đây đều biến thành cái dạng gì rồi? Không được tiếp tục như thế này nữa. Sau một lát, Tề Vọng lại lần nữa khuyên Lưu Tùng Bình.- Ta biết rằng Tam thẩm ra đi người rất khó chấp nhận, nhưng cũng đã nhiều năm rồi, khó hơn nữa cũng đã qua, cũng phải cắn răng mà đi tới! Người… người tốt xấu gì cũng phải lưu lại cho Lưu gia hậu duệ chứ…
Theo tình hình chung đến xem, một câu cuối cùng thực đã vọt lên, nếu như không phải vì tình nghĩa sâu vô cùng, gã quả quyết sẽ không cách nào đem những lời này nói ra khỏi miệng.
Vợ và phụ thân của Lưu Tùng Bình mấy năm trước đều trong dịch bệnh mà chết đi, bây giờ Tề Vọng đã thành cô nhi, Lưu Tùng Bình cũng thành góa vợ, cho nên tình cảm hai người liền càng trở nên sâu đậm.
Bao nhiêu năm nay, thiên tai không ngừng, cho dù là thành Bắc Kinh triều đình lấy cả thiên hạ nuôi dưỡng, cho dù là gia đình ăn mấy đời lương bổng của vua, cũng không tránh được bị liên lụy, cho nên bao nhiêu lần gây loạn kế tiếp, Tề Vọng và Lưu Tùng Bình nói tới sinh tử đều như đã nhạt rất nhiều, càng huống chi, kinh thành so với thế giới bên ngoài, khổ cực của bọn họ kỳ thật cũng không coi là cái gì.
- Lưu hậu duệ… năm tháng này, lưu lại hậu duệ lại còn cần nữa sao? Kéo đứa nhỏ cùng chúng ta chịu khổ sao? Như vậy thì không cần. Hơn nữa, ta cũng đã từng tuổi này, lại tái giá đây không phải là làm liên lụy người khác hay sao? Lưu Tùng Bình chỉ lắc đầu cuời.- Được rồi, đừng nói ta, ngươi cũng là lớn tuổi không nhỏ nữa rồi, cũng nên suy nghĩ việc chung thân đại sự của bản thân đi? Đừng theo ta nói tìm không được a. Bây giờ dân chạt nạn tới kinh thành không biết có bao nhiêu, thật nhiều người đến cầu xin bán con gái mà không được đây này? Ngươi muốn tìm vợ, thúc tìm cho ngươi, đảm bảo tìm được người có dung mạo lại hiểu chuyện gia đình, như thế nào?
- Con… con còn trẻ. Vừa nói đến bản thân, tâm tình của Tề Vọng liền lập tức rơi xuống.
Gã đã từng có hôn ước, trước khi thành thân bởi vì ngoài ý muốn mà chết đi rồi, cho nên bây giờ vẫn một mực không tìm nữa.
- Ngươi xem, ngươi còn không phải như vậy?
Lưu Tùng Bình lại giễu cợt gã, sau đó cầm chén rượu kia lên, đưa cho Tề Vọng - Lại đây, nếu hôm nay đã tới nơi này của thúc, thì đừng nói những chuyện không vui, trước tiên uống hai chén rượu!
- Được. Tề Vọng nhận lấy chén rượu, một ngụm liền uống sạch, như là muốn mượn rượu để hòa tan nỗi buồn phiền trong lòng.
Quả thực rượu trắng Từ Châu dễ uống… Trước khi người ở Từ Châu phất cờ tạo phản, gã cũng uống thiệt nhiều rượu trắng của Từ Châu.
Hai thúc cháu cứ như vậy mà ngươi chạm ta, ta chạm ngươi buồn bực uống rượu, cho đến khi bầu rượu đã sắp thấy đáy, toàn thân cũng nóng lên, Tề Vọng buồn bực mà hỏi.
- Tam thúc, ngươi coi bênn đưa cho chúng ta chuyện xui xẻo này, có phải có chút kỳ lạ hay không.
Vấn đề này đã ứ đọng trong lòng y lâu rồi, thậm chí nói được, hôm nay y tới đây, kỳ thực chính là vì chuyện này.
Quả thực vô cùng kỳ quái.
Ngay khi không lâu trước đó, theo băng hà của hoàng gia Thiên Khải, Ngụy Trung Hiền Ngụy công công quyền khuynh thiên hạ lập tức gục đỗ, trên triều đình sau khi bàn bạc một hồi lâu đưa ra được một quyết định: Đem Ngụy công công sung quân đến hoàng lăng Phượng Dương giam giữ.
Nếu như ở triều Vạn Lịch hoặc là lúc trước, việc này thật cũng không là gì, bọn Thái giám mặc kệ là quyền thế cao ngút trời, chẳng qua cũng chỉ là gia nô của hoàng thượng mà thôi, hắn muốn sung quân nơi nào thì sung quân chỗ đó.
Nhưng bây giờ nhìn thì cổ quái… bởi vì Tề Vọng biết rõ, không lâu trước, người Từ Châu đã từng binh lâm thành Bắc Kinh, sau đó buộc hoàng gia Thiên Khải ký kết một hòa ước, đem toàn bộ vùng đất xung quanh Phượng Dương hoàng lăng cắt cho tặc nhân Triệu Tiến kia, dĩ nhiên, trên danh nghĩa vẫn cho chút mặt mũi, không gọi là cắt nhường.
Cho nên, nếu như muốn đem Ngụy Trung Hiền tiến vào hoàng lăng Phượng Dương, là phải đi qua vùng đất kiểm soát của tặc nhân Triệu Tiến kia.
Cổ quái hơn nữa chính là, biết rất rõ ràng là tình huống như thế, bên trên cũng chỉ an bài hai người làm nhiệm vụ áp giải.
Đó chính là hai thúc cháu Lưu Tùng Bình và Tề Vọng.