Vừa ra tay liền đánh ngã hai địch nhân, phát huy kinh người này dường như chấn nhiếp được những kẻ địch khác, bọn họ đồng thời dừng tay lại, sau đó không hẹ cùng lui về đằng sau mấy bước. Hai người bị thương nằm trên đất kêu thảm, máu tươi đầy đất còn có tiếng kêu cứu thê lương thổi nguội đi ngọn lửa vừa mới dấy lên trong lòng bọn họ, khiến bọn họ do dự không tiến.
Bọn họ vây quanh ở bên người Tề Vọng, nhìn chằm chằm Tề Vọng, nhưng không có người nào tiến lên.
- Cùng tiến lên, cùng tiến lên cho ta!
Mắt thấy bọn thủ hạ dường như bị dọa sợ rồi, hô to không kìm nổi lớn tiếng thúc giục.- Mang đầu của hắn tới cho ta, hai mươi lượng, hai mươi lượng!
Cái từ hai mươi lượng này giống như trọng chùy, từng nhát đập vào trong lòng mỗi người, đập cho bọn họ trong lòng càng ngày càng nóng, ngọn lửa một lần nữa cháy lên. Sợ hãi và bất an trong lòng bị trọng chùy này dần dần đập đi, bọn họ một lần nữa cố lấy dũng khí, cầm lên đao của mình.
- Cùng tiến lên! Sau khi nghe thấy một tiếng thúc giục sau cùng của đại hán, đám người kia đồng thời phát ra một tiếng gào thét, sau đó cùng nhau lại xông về phía Tề Vọng.
Bốn phía đồng thời vung múa đao sang, hạn chế cực lớn khoảng trống hạn hẹp của Tề Vọng, Tề Vọng trầm hông ngồi xổm trên mặt đất, sau đó lăn tròn sang bên cạnh, tránh thoát được vài thanh đao nhằm gã chém tới. Sau đó gã một tay chống đỡ, từ trên mặt đất như viên đạn nhảy thẳng lên, nặng nề đụng vào trên thân một kẻ địch, đẩy ngã y ra đất, kế đó gã dùng đao chém thật mạnh xuống, lại tăng thêm một kẻ địch trọng thương trên đất.
Sau khi chém bị thương một kẻ địch này, Tề Vọng vốn muốn né tránh, tránh thoát được đao nhằm phía mình chém tới, nhưng vừa lúc đó, miệng vết thương toang hoác lại lần nữa đau nhức, khiến chiêu thức của gã hơi chậm lại một nhịp, chính vào lúc hơi chậm lại này, khiến bả vai của gã trúng thêm một đao nữa.
Tề Vọng có nhịn đâu, rút đao nhằm đằng sau vung thật mạnh, sau đó chính là một tiếng kêu thảm thê lương, một bàn tay dính liền thanh đao chém trúng Tề Vọng đều rơi xuống mặt đất.
Sắc trời càng ngày càng muộn, cuộc chiến máu tanh và kich liệt vẫn đang tiếp tục, tuy rằng Tề Vọng đã tạo thành thương vong rất lớn cho kẻ thù, nhưng gã dù sao chỉ là một người mà thôi, hơn nữa mới vừa rồi còn bị thương, cho nên trong vây công như thế không tránh khỏi chậm rãi tiêu hao thể lực, thân hình càng lúc càng chậm, vết thương trên người càng lúc càng nhiều.
Nhưng mà, cho dù tới loại tình trạng hiện giờ rồi, trong lòng Tề Vọng vẫn không có một tia sợ hãi, huyết tính của gã đã hoàn toàn trong vây công bị kích phát ra rồi, chỉ màn tới chém giết đỏ mắt với người bên cạnh, gã biết mình đã giết được đủ vốn rồi, kế tiếp đều là kiếm lời.
Nhìn đối diện đã tiến vào kết thúc cuộc chiến đấu, đại hán đầu lĩnh lòng hơi chút buông lỏng. Hôm nay tổn thất quả thật rất lớn, nhưng chỉ cần chém được tiểu tặc này, về sau không lo không có cơ hội tiếp tục nghề kiếm ăn này nữa, mặc công phục để cướp đường, thời điểm làm ra được chuyện này thật không nhiều, làm nhiều được thêm một ngày chính là một ngày, không dễ dàng buông tay.
Tri phủ đại nhân bên kia cũng muốn xử trí thật tốt, bảo ông ta giúp đỡ giải quyết sau khi xong chuyện là được.
- Các huynh đệ, thêm chút sức lực, tiểu tặc này sẽ… Tiếng hô quát của y đột nhiên dừng lại.
Bởi vì, y nhận ra, chính ở đằng sau một phiến đá lớn bên cạnh y, một bóng người màu đen lấy tốc độ mắt thường khó thấy được cấp tốc nhằm phía y chạy tới, còn chưa có đợi y kịp hiểu ra, ánh đao lóe lên, một tiếng thét thảm chấn động màng tai có chút đau đớn, sau đó thuộc hạ đứng bên cạnh dìu đỡ y kia đầy người máu tươi ngã xuống.
Tiếp đó, đao quang này không có chút nào ngừng lại, xông thẳng tới hướng y sượt qua, y muốn né tránh, nhưng là vì mới vừa rồi bị người chém một đao, cho nên thân hình vô cùng không linh hoạt, không đợi y lui lại sau mấy bước, đao liền đã gác ở trên cổ của y rồi.
Lúc này y mới nhìn rõ, hóa ra kẻ đứng ở trước mặt y, lại là người trung niên gầy gò.
- Anh hùng, dừng tay! Y cứng đờ thân thể, run rẩy nói.- Xin hỏi là từ phương nào tới đây.
Nhưng đối phương không có bất kỳ ý dừng tay, đao như cũ hơi đè sát, ở trên cổ y chảy ra một vệt máu nhàn nhạt.
- Anh hùng, tha mạng! Mắt thấy cái chết sắp tới đầu, trong lòng đại hán trở nên càng thêm hoảng loạn rồi, y lớn tiếng xin tha, e sợ cho đối phương thật sự hạ thủ.- Nếu có gì chỉ bảo, bọn tiểu nhân không quản khó nhọc làm theo thì được, tha mạng a!
Đao còn đang từng chút một hạ thấp xuống, khí lạnh thấu xương thấu qua mũi đao truyền khắp toàn thân của y, đang lúc y cho rằng bản thân đã định tới lúc chết rồi, đao rốt cuộc ngừng lại.
- Gọi bọn chúng dừng tay hết! Mau lên! Người kia lấy một loại giọng điệu chân thật đáng tin ra lệnh.
Là trợ thủ của tiểu tử kia sao? Đại hán hơi chút chần chừ, nhưng đao rất nhanh liền đè xuống, đại hán biết rằng bản thân không nghe theo nữa khẳng định phải bị người này giết chết, vì thế đành phải thuận theo mệnh lệnh.
- Dừng tay! Các người đều ngừng tay cho ta! Y hướng về phía bọn thuộc hạ đang giằng co với Tề Vọng hô to.
Bọn sai dịch đã đánh nhau với Tề Vọng đỏ mắt, một hồi lâu mới hiểu rõ mệnh lệnh của đầu lĩnh, sau đó nhận ra thủ lĩnh của bọn họ không ngờ đã bị bắt rồi.
Bọn họ lần lượt dừng chém giết, ngơ ngác đứng phỗng nhìn nhau.
Mà Tề Vọng cũng từ trong chém giết tỉnh táo lại, y nhận ra quả nhiên là tam thúc của y tới cứu y.
Một trận mệt lả khiến gã có chút mềm nhũn, phế đi rất nhiều sức lực mới khiến bản thân đứng vững.
- Bảo bọn chúng đều tản ra hết, chạy vào bên trong rừng cây đi! Lưu Tùng Bình tiếp tục hạ lệnh.
Đại hán tuy rằng trong lòng cảm thấy rất không ổn, nhưng lúc này mạng treo trong tay người, y đành phải bất đắc dĩ làm theo rồi, vì thế bọn sai dịch còn lại dìu đỡ đồng bọn trọng thương lùi ra một bên, còn Tề Vọng cũng khập khiễng đi tới phía Lưu Tùng Bình bên này.
- Tam thúc, đa tạ!
Gã bởi vì mất máu, cho nên toàn thân đều có chút mỏi mệt.
- Anh hùng, sự tình ngài muốn chúng tôi làm tôi đã là rồi… Đúng lúc này, đại hán cẩn thận dè dặt cầu xin Lưu Tùng Bình tha thứ.- Ngày đây cũng nên thả tôi rồi a…
- Bây giờ còn chưa thả ngươi được, bằng không bọn thuộc hạ của ngươi lại mang người đuổi theo thì phải làm sao? Ngươi trước đi theo chúng ta một đoạn, đợi đi tới chỗ nào đó chúng ta mới thả ngươi. Lưu Tùng Bình lạnh lùng trả lời.- Nói cho người của ngươi, không cho phép đuổi theo, đợi chốc nữa đi được vài dặm chúng ta liền thả người đi, sau đó ngươi tự mình đi trở về.
- Anh hùng! Đại hán có chút nóng vội, rất sợ Lưu Tùng Bình thất tín.
- Đừng nói nhảm nữa! Lưu Tùng Bình đè sát đao trong tay của mình.- Chỉ cần ngươi thành thật ngoan ngoãn, chúng ta dĩ nhiên sẽ thả ngươi.
Bởi vì không có đường sống lựa chọn, đại hán đành phải im lặng cúi đầu, tuân theo mệnh lệnh của Lưu Tùng Bình.
Tiếp đó, Lưu Tùng Bình ngay sau khi y ra lệnh không cho phép bọn thuộc hạ được đuổi theo, kẹp đại hán này đi về hướng tới đây.