- Chuyện của Đông Xưởng khi nào cần báo cho bọn người như ngươi biết hả? Đại hán lập tức ngắt ngang, trên mặt vẫn là vẻ mặt không kiên nhẫn.- Thức thời, hai người các ngươi liền ngoan ngoãn dẫn chúng ta đi gặp Ngụy công công, không thức thời, tốt thôi, vừa rồi diệt một tên là một tên, hiện giờ diệt thêm một tên cũng không sao…
- Người… dám vô lễ với tam thúc của ta! Tề Vọng giận dữ, cầm ra đao đã muốn liều mạng một trận với đám ngông cuồng tự đại này, nhưng rất nhanh đã bị Lưu Tùng Bình cưỡng ép kéo lại.
- Hảo! Nếu như Đông Xưởng có việc, vậy ta dẫn người đi gặp Ngụy công công. Ông ta bình tĩnh nói.
- Tam thúc? Tề Vọng quá sợ hãi, nhưng Lưu Tùng Bình lại hoàn toàn không để ý tới gã.
Đại hán sắc mặt vui vẻ.- Coi như ngươi thức thời.
- Tuy nhiên… Ngụy công công bây giờ còn đang nghỉ ngơi, nhiều người như vậy tùy tiện sang quấy rầy chỉ sợ không ổn. Đây là, lời Lưu Tùng Bình vừa xoay chuyển.- Cho nên, vị tiểu ca này, chúng ta mang một mình ngươi lên lầu gặp Ngụy công công thì tốt rồi, những người còn lại ở bên dưới chờ đợi đi.
- Cái gì? Sắc mặt đại hán lại là cứng đờ.
- Nếu như bọn ra làm châm chước cho tiểu ca, vậy thiết nghĩ tiểu ca cũng sẽ bằng lòng châm chước cho bọn ta đi? Trên mặt Lưu Tùng Bình vẫn là mỉm cười, nhưng cảm giác cho người ta lại đã hoàn toàn khác biệt.
Đại hán cười lạnh.- Ta nếu như không cho thì sao nào?
- Vậy cũng chỉ đành quyết tử một trận, không có đường khác để đi! Lưu Tùng Bình trả lời như đinh đóng cột.- Chúng ta chỉ có hai người, các ngươi đương nhiên thắng được, muốn nói lên thì lên đi!
Nói xong, ông ta đưa tay sờ tới trên chuôi đoa, hai người thúc cháu ngang nhiên đối mặt với một đám người đối phương, không có chút sợ hãi hiển lộ ra.
Đại hán không nói gì nữa, chỉ là vẫn luôn đánh giá bọn họ, giống như đang suy đoán quyết tâm của bọn họ.
- Ngụy công công thật sự ở đây sao?
- Thật sự ở đây. Lưu Tùng Bình lập tức gật đầu.- Ngươi nếu như không sợ, liền theo ta cùng nhau đi lên. Nghĩ tới ngươi có nhiều người như vậy ở bên dưới, hai người chúng ta cũng không giở ra được trò lừa gạt nào.
- Có đạo lý… có đạo lý. Được! Vậy chiếu theo xử trí của ngươi đi. Ha Ha. Tốt! Hiện giờ Cẩm Y Vệ xuất ra nhân tài a! Tốt! Thật tốt! Đại hán này phá lên cười, sau đó sắc mặt đột nhiên tái xanh.- Trở về đừng để ta ở trong kinh gặp phải các ngươi, nếu không thì hai người các ngươi đẹp mặt!
Sau khi buông câu uy hiếp này, y thu hồi đao về lại trong vỏ đao của mình, người đằng sau y cũng đều chậm rãi chiếu theo đó mà làm.
- Tốt lắm, hiện giờ dẫn ta đi lên.
Lưu Tùng Bình không cần nhiều lời thêm nữa, xoay người liền nhường đường cho đại hán, mà Tề Vọng đầu tiên là có chút tức giận bất bình, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lưu Tùng Bình, gã cũng không dám nhiều lời, thu hồi đao vào trong vỏ đao.
Nói thật, nội tâm của gã ngay lúc này vẫn là có chút may mắn, dù sao gã cũng biết số người đối phương có ưu thế áp đảo, nếu như quả thật động thủ, bản thân rất có khả năng không còn sống được.
Những người trẻ tuổi ương ngạnh, khiến cho gã không chút nào chịu phục với đại hán vô cùng kiêu ngạo này, cho nên lúc lên lầu rõ ràng đứng qua một bên, rõ ràng không đếm xỉa tới người này. Mà đại hán kia cũng không đếm xỉa tới gã, chỉ là theo sau lưng Lưu Tùng Bình, từng bước một đi lên trên.
Lưu Tùng Bình dẫn y tới chỗ cửa gian phòng riêng của Ngụy Trung Hiền, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa.
- Người đã mang tới? Bên trong truyền tới một câu hỏi rầu rĩ.
Sau khi nghe thấy lời này, đại hán lập tức lông mày giãn ra.
Đúng vậy, đúng là bản nhân Ngụy công công, y biết rằng trọng nhiệm của mình đã hoàn thành hơn phân nửa rồi.
- Đúng, đã mang người tới rồi!
Trong giọng nói của Lưu Tùng Bình có chút cung kính không tự mình muốn.- Thật có lỗi, đã quấy phá ngài tạm nghỉ ngơi. Ta trước hết để cho gã đi vào được không?
- Ừ, bảo gã vào đi. Ngụy Trung Hiền lười biếng cho phép.- Các ngươi ở bên ngoài chờ đợi cũng không sao.
Bảo những kẻ đó ở nên ngoài chờ? Đại hán nhíu lông mày, nhưng chưa nói cái gì.
- Ngụy công công tuổi già sức yếu, nếu không phải chuyện khẩn yếu thì nói xong sớm một chút, để cho ông ta nghỉ ngơi một lát đi. Lưu Tùng Bình dặn dò một câu, tiếp ông ta đẩy mở cửa, sau đó đại hán ngẩng đầu đi vào.
Sắc trời đã muộn rồi, đèn dầu bên trong đã bị điểm sáng, tuy rằng ánh sáng vẫn là không sáng rõ lắm, theo ánh sáng hoàng hôn hết thảy đều có chút như tỏ như ám, nhìn không quá thân thiết.
Đại hán đi tới chỗ sâu trong phòng, sau đó thấy được lão nhân ngồi ở bên giường kia.
Tóc của ông ta đã xám trắng rồi, làn da ở dưới ánh đèn chiếu xuống cũng có vẻ tái nhợt, bởi vì bảo dưỡng rất tốt, trên mặt không có quá nhiều nếp nhăn, tuy nhiên vẻ ưu tư trong ánh mắt quả thật bộc lộ ra trong lời nói.
Đó đúng thật là bản nhân Ngụy Trung Hiền.
Nhớ năm đó, lúc mình thấy được ông ta, đều là ở trong cảnh tượng vô cùng long rọng, ông ta cao cao tại thượng, được đám đông tâm phúc bao quanh, loại ngạo mạn không chịu nổi? Nhưng mà hiện giờ, liền ngay cả một tiểu đầu mục trong Đông Xưởng, cũng đủ đối mắt với ông ta.
Đây thật đúng là, làm cho người ta thổn thức a…
Sau khi đè nén xuống cười lạnh trong nội tâm, đại hán xoay người, té quỵ trên đất.
- Thuộc hạ Lệ Chiêu, bái kiến Ngụy công công.
- Lệ chiêu? Ngụy Trung Hiền nhíu mày, như thể là đang tự hỏi đây là hạng người như thế nào. Sau chốc lát, lông mày ông ta mới lần nữa giãn ra.- A… là ngươi đấy à? Biết rồi. Ái dà… đừng quỳ nữa. Hiện giờ ta cũng đã là dáng vẻ này rồi, làm sao còn nhận được lễ số này của ngươi? Ngươi lại làm sao tự xưng thuộc hạ? Đứng lên đi, đứng lên đi…
- Công công hiện giờ tuy rằng đã không phải là xưởng công nữa, nhưng khí tiết cao minh của công công vẫn luôn ghi ở trong lòng bọn thuộc hạ. Kính trọng và ngưỡng mộ của thuộc hạ là vẫn luôn lưu ở trong lòng, vẫn mong công công không cần chống đỡ. Để cho thuộc hạ tận hết lễ số. Lệ Chiêu nói xong.
- A…! Ngươi đây thật đúng khiến ta đây không biết nên nói cái gì mới tốt. Ngụy Trung Hiền bật cười.
- Ta đây vẫn luôn cho rằng trên đời này là dáng vẻ người đi trà lạnh, không ngờ tới hiện giờ tới gặp được kẻ nói lời trung trinh, thật sự tốt, quá tốt rồi!
Tuy rằng ngoài mặt là đang cười, nhưng lòng Ngụy Trung Hiền ngược lại càng thêm trầm lắng.
Đề đốc Đông Xưởng nhiều năm như ông ta, những người Đông Xưởng này rốt cuộc là những người nào, trong lòng ông ta vẫn không rõ ràng được sao? Những người khác không nói, Lệ Chiêu này chính là hạng người độc ác có danh người thân không nhận, một lòng chỉ muốn trèo lên trên.
Bản thân tới mức này, chẳng lẽ loại người Lệ Chiêu này còn sẽ nhận tình nghĩa của bản thân sao? Hơn nữa, bản thân đối với y cũng không nói lên được tình cảm gì.
Cũng thấy được người này tất có mưu đồ, hơn nữa mưu tính quá nhiều.
- Công công nói không sai, hiện giờ là có không ít tiểu nhân nịnh nọt, nhìn thấy ngài đi rồi sẽ không nhận lấy nhân tình của ngài nữa. Từng tên cúi đầu sát đất với thằng chân thối Tào Hóa Thuần kia. Nhưng xin ngài yên lòng, trên đời này mặc dù vẫn là có kẻ sĩ trung trình, vẫn có không ít người nhớ rõ ân huệ ngài cho năm đó, cũng không có thiếu người chờ ngài một ngày nào đó lần nữa trở về kinh thành, lần nữa chấp chưởng Đông Xưởng. Lệ Chiêu dõng dạc hô lên.- Chẳng hạn như thuộc hạ, chính là một người trong số đó.