- Không biết lão gia làm quan chức gì trong Cẩm Y Vệ? Dân của triều đình, lại nói thả đi liền để cho đi được sao? Y lạnh lùng nhìn Tề Vọng, trong mắt hiện lên tia sáng ác độc.- Lão gia hạ mệnh lệnh này, nhưng có công văn triều đình không? Nếu như có, lấy ra cho bọn tiểu nhân xem thì được rồi, tiểu nhân lập tức tuân theo.
Tề Vọng hơi chậm lại.
- Xem ra là không có rồi? Tráng niên nở nụ cười lạnh.
- Nếu như không có, vậy vẫn là thỉnh lão gia trước trở về làm thỏa đáng công văn đi, nếu không việc này đúng thật là không thuộc lão gia quản.
Dứt lời, y xoay người liền tính rời khỏi.
Mắt thấy bị đối phương có lệ đuổi đi như vậy, trong lòng Tề Vọng không khỏi càng thêm sốt ruột.
Trước hết không nói bọn họ thân phận thấp kém, hơn nữa chỉ là phụng mệnh áp giải Ngụy Trung Hiền mà thôi, quyết định không được chuyện như vậy, cho dù bọn họ thật có đưa đủ tới được công văn của triều đình, vậy cũng phải kéo dài bao nhiêu lâu? Những lưu dân cách cái chết không xa đó lại như thế nào đợi được?
- Chậm đã! Gã vội vàng hô to, gọi đối phương lại, sau đó mở to hai mắt nhìn, làm ra dáng vẻ hung ác nhất của gã.- Đề Kỵ làm việc, cũng dung cho các ngươi lắm miệng sao? Mau chóng nhường đường ra cho những dân đói đó!
Theo một tiếng hô to này của gã, tình cảnh trong đột nhiên càng thêm ác liệt rồi.
Tráng hán này tiếp tục nhìn chằm chằm Tề Vọng, trong lúc vô ý, y âm thầm làm thế thủ những sai dịch khác cũng chầm chầm xông tới vây quanh.
- Hắc, lão gia không hổ là người của Cẩm Y Vệ a, vừa ngoài liền mang theo quan uy này. Khó lường, không phục không được! Sau một lát, y nở nụ cười lạnh.- Chỉ là hiện giờ, sợ không phải là lúc Đề Kỵ vừa ra liền khiến bốn phương lo sợ bất an nữa rồi! Đương kim thánh thượng thương cảm kẻ dưới, tam lệnh ngũ giáp muốn khiến Xưởng Vệ thu liễm, nếu như trong kinh có người biết được lão gia lại ở địa giới phủ Quảng Bình tác oai tác quái, vậy e rằng không được tốt lắm a…
Tề Vọng trầm xuống tầm mắt, y cũng cảm giác thấy không đúng.- Còn nói ta tác oai tác quái sao? Kẻ tác oai tác quái không phải chính là các ngươi sao? Các ngươi giết người bừa bãi, không biết làm ra bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý. Lòng người Đại Minh chính là đám bại hoại như các ngươi hủy hoại mất! Ta… sau khi hồi kinh ta nhất định phải báo các ngươi lên trên, khiến bên trên xử từng kẻ bọn ngươi.
- Bên trên? Cái gì là bên trên? Chúng tiểu nhân chưa từng thấy qua bên trên gì, chỉ biết nghe lời trong nha môn làm việc. Nhưng mà, trước mặt uy hiếp của gã, tráng hán này lại không có một chút ý sợ hãi.- Đây chính là phụng lệnh Tri phủ đại nhân làm việc, chẳng lẽ còn có lý nào không tận tâm đi làm sao? Vị sai gia này, tiểu nhân hiện giờ đã là đủ nể mặt rồi, xin không cần lại làm khó tiểu nhân, có chuyện theo Tri phủ đại nhân của chúng ta mà nói! Hơn nữa, Tri phủ đại nhân tấm lòng nhân hậu, ngang qua địa phận châu phủ chỉ thu bọn họ năm văn tiền mại lộ đã là hồng ân sâu rộng rồi, gnhe nói ở trên địa giới khác, tiền mại lộ những lưu dân này phải trả càng nhiều hơn nữa a!
Bị người ta rút tiền như thế, Tề Vọng chỉ cảm thấy máu nóng trong lòng dâng lên, gã tráng hán kia bên trong cung kính lộ ra thần sắc khinh thường và không kiên nhẫn, khiến gã cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Cẩm Y Vệ chưa từng bị người coi thường tới nước này!
- Nói hươu nói vượn! Tri phủ quý phủ khoan hồng yêu dân, sao sẽ làm ra việc tàn hại dân chúng này? Rõ ràng là ngươi mượn danh nghĩa Tri phủ vơ vét của cải, hại dân chúng, tán tận lương tâm.
Lời nói này kỳ thật có chút cứng rắn bắt bẻ rồi, những lưu dân này đều là sửa soạn đi đầu giặc, đã không tính là lương dân rồi, lời thật cho dù bị quan phủ trừng trị, thậm chí bị giết chết cũng không có nói sai.
Chỉ là… gã còn trẻ tuổi như vậy, tràn đầy nhiệt huyết đụng phải loại sự tình này, lại làm sao nhịn được cơn tức này xuống?
Tráng hán vẻ mặt trở nên càng thêm khó coi, khuôn mặt ngăm đen bên trong bình tĩnh lại lộ ra một cỗ nanh ác.
- Tốt, nếu sai gia nói chúng tôi là giả mệnh lệnh của Tri phủ, vậy chúng tiểu nhân nói nhiều hơn nữa cũng vô ích. Không bằng sai gia liền theo chúng tôi trở về, ở trước mặt Tri phủ đại nhân nói rõ ràng? Sai gia cũng vừa hay thuyết phục được Tri phủ đại nhân thu hồi mệnh lệnh ban ra, cũng tránh cho bọn ta ở nơi này vất vả không công.
- Cẩm Y Vệ làm việc, sao còn phải cần các ngươi gây khó dễ! Mau chóng thả những lưu dân đó đi, không được chậm trễ bọn ta làm việc!
Tề Vọng lấy một loại lời lẽ như đinh đóng cột cự tuyệt đòi hỏi của y.
Thành phủ Quảng Bình cách nơi này có hơn mấy chục dặm đường, nếu đi theo đám bọn họ sang đấy, trời mới biết phải lãng phí bao nhiêu thì gi? Những dân đói này không chờ đợi nổi. Hơn nữa, xem giọng điệu của tráng hán này chắc chắn như vậy, chỉ sợ hành vi đặt trạm chắn lối của bọn chúng thật sự là có được cho phép của nha môn… Đối với thủ đoạn của nha môn khắp chốn hiện giờ, Tề Vọng cũng coi như là có chút lãnh giáo.
- Hắc, quả nhiên! Tặc tử lớn mật, không ngờ dám giả mạo Cẩm Y Vệ! Tráng hán đầu tiên là cười lạnh, sau đó chợt từ giữa hông rút ra đao nơi tay, chỉ Tề Vọng quát.- Ta xem ngươi giả vờ như vậy, liền biết ngươi khẳng định không phải người công môn, hiện giờ thử thăm dò một chút. Quả nhiên như vậy! Tặc nhân chớ trốn!
Một cỗ máu nóng theo cơn tức giận từ trong bụng của Tề Vọng trào ra, gã quất thật mạnh đao trong tay của mình.
- Các ngươi, ngay cả thẻ bài của Cẩm Y Vệ cũng không nhận ra được sao?
- Thẻ bài là thật, người ngược lại chưa chắc là thật… Tráng hán đó vẫn cười lạnh như trước.- Nhất định là tặc nhân cướp đoạt của Đề Kỵ, đoạt lấy thẻ bài tới giả danh lừa bịp. Ngươi giúp lưu dân đầu giặc như vậy, ta xem tuyệt đối như thế! Người đâu, bắt tên tặc tử này lại cho ta.
Theo câu hô quát này của y, bọn thủ hạ của y đồng loạt mà lên, bổ nhào về hướng Tề Vọng.
Tề Vọng vốn tưởng rằng lô ra danh hiệu của Cẩm Y Vệ đã hù sợ đám người kia rồi, không ngờ tới bọn chúng lại coi trời bằng vung như thế, ngang ngược chỉ mình làm tặc nhân.
Nhưng nghĩ mà biết, nếu rơi vào trong tay của bọn chúng, nhất định là sẽ không bị bắt tới nha mông biện bạch, mà là sẽ bị ngay tại chỗ giết chết chôn đi.
- Các ngươi… các ngươi to gan lớn mạt. Triều đình tuyệt đối không tha cho các ngươi! Gã nóng nảy mắng một câu, nhưng mà không kẻ nào để ý tới gã, chỉ lo nhằm vào gã bên này xông tới.
Đây là đương sai của triều đình, mà mình hiện giờ là muốn đối nghịch với đương sai của triều đình?
Trong lòng của gã đột nhiên đã hiện lên một loại cảm giác vớ vẩn.
Nhưng tình thế hiện giờ đánh phá, Tề Vọng cũng bất chấp nhiều như vậy, gã rút đao nhằm bên cạnh vung lên thật mạnh, thoáng bức lui những sai dịch xông tới này, sau đó xoay người liền nhằm tới đằng sau bỏ chạy.
- Đừng để cho tặc nhân này chạy! Bọn đầu mục sai dịch lớn tiếng quát thét.