Mọi người cười, tuy nhiên cười đùa này cũng không đáng cười. Người thiên hạ trông thấy, Tôn Truyền Đình ở Sơn Tây luyện ra một đội tân quân, y ở Đại Đồng Sơn Tây tự làm theo ý mình, bản thân trù bị quân tư, tự mình trung thu thuế, đánh đồng với cát cứ. Nhưng hiểu biết của Triệu Gia Quân càng sâu sắc hơn chút, Tôn Truyền Đình sở dĩ làm được thuận lợi như vậy, là bởi vì y có được ủng hộ mãnh mẽ của thương giới Sơn Tây, không có tiền lương của bọn thương nhân thậm chí chống đỡ của người, dựa vào thuế phú một vùng Sơn Tây vốn dĩ không có khả năng cung ứng tân quân. Phải biết triều đình quyền lực và trọng trách biến pháp cấp cho Tôn Truyền Đình không chỉ là cho ra quyền lợi, cung ứng của biên trấn Đại Đồng cũng muốn tự gã gánh vác, tương đương quăng cho gã một gánh nặng.
Thương giới Sơn Tây sở dĩ nỡ bỏ ra tiền lương như vậy cũng là có lòng tự hộ vệ mình. Vốn dĩ bọn họ và biên trấn cùng với trên thảo nguyên thông đồng rất sâu, có được rất nhiều tiện lợi, nhưng những năm nay thế cục quá xấu, thay đổi quá nhanh, biên trấn bên này không giải khuôn phép ngược lại dễ nói, tướng sĩ Lâm Đan Hãn Sát Cáp Nhĩ đuổi Yêm Đáp Hãn đời thứ ba của Thổ Mặc Đặc từ thành Quy Hóa đi khỏi, khiến cho cục diện trên thảo nguyên đại loạn, mặc kệ là thương đội đi thảo nguyên hay là biên thị, biên quan đều mạo hiểm rất lớn, hoặc là mã tặc Mông Cổ hoặc là bộ lạc thẳng thừng đánh cướp, hoặc là đại đội kỵ binh Mông Cổ xâm chiếm, mặc kệ một khoản nào đều sẽ làm xấu tới chuyện làm ăn, thậm chí sẽ cửa nát nhà tan.
Hơn nữa bọn thương nhân sơn Tây từ bên phía Từ Châu học tập được rất nhiều kinh nghiệm, mặc kệ trọng thương hay là trọng nông, ở bên dưới thế thời này, cũng phải có một người che chở đáng tin cậy, bằng không, thương nhân chính là thịt cá trên thớt gỗ, giống cái loại như Triệu Tiến có diệu pháp điểm đá thành vàng gặp được mà không cầu được, nhưng không khó tìm hộ vệ được bình an.
Mọi người bằng lòng cung phụng tiền lương chỗ tốt, chỉ cần có cái khuôn phép, chỉ cần không mảy may có dấu hiệu vơ vét đánh cướp của cải, thậm chí tính mạng người nhà cũng gặp nguy hiểm, mọi người đều là bằng lòng làm. Tôn Truyền Đình làm việc lại có lề lối, càng là thế gia hào môn trên đất Sơn Tây, người như vậy dĩ nhiên đáng giá tín nhiệm, càng khó có được chính là, bằng lòng nghe theo kiến nghị của mọi người, cùng chung tân pháp của Triệu Tiến Từ Châu. Hạng người lợi đôi đường như vậy dĩ nhiên phải toàn lực ủng hộ.
Nước nâng được thuyền, cũng lật được thuyền, lời này vẫn là có đạo lý của nó, Tôn Truyền Đình biết rõ thành tựu hiện giờ từ đâu mà tới, dĩ nhiên cũng biết ẩn chứa mạo hiểm trong đó như thế nào.
Thái độ của Sơn Tây bên đó là sáng suốt, tuy nhiên chỉ vỏn vẹn một vùng Sơn Tây, phân lượng của bản thân Tôn Truyền Đình là đủ, nhưng thỉnh cầu ít đổ máu chết ít người này liền không tránh khỏi quá lớn.
- Bọn quan lại Nội các đại thể đều là ý này, Tuần phủ Bảo Định và Tuần phủ Thuận Thiên và Tôn mỗ từng có thư tới lui, bọn họ cũng đại khái là có ý này.
Vốn dĩ Bắc Trực Lệ không thiết Tuần phủ, nhưng bởi vì Triệu Tiến quật khởi, phủ Đại Danh Bắc Trực Lệ trước thiết lập Tuần phủ Đại Danh, sau đó Triệu Tiến sau khi nắm hạ Sơn Tây, ở phủ Thuận Thiên thiết lập Tuần phủ Thuận Thiên, quản hạt đại quân trú đóng ở đất kinh kỳ. Tồn tại của bọn họ ngoại trừ phòng vệ Triệu Gia Quân còn có một mục đích trọng yếu khác, đó chính là kiềm chế binh mã của Nội các kinh sư Tôn Thừa Tông và Vương Tại Tấn nắm giữ, còn muốn phòng bị biên quân của Liêu Trấn Hùng Đình Bật, lộ số lớn nhỏ cùng khống chế này, là khắc vào trong xương của quân thần Đại Minh.
Tuần phủ Thuận Thiên Hồng Thừa Trù, treo hàm Binh bộ Thị lang, Tuần phủ Bảo Định Trịnh Sùng Kiệm, treo hàm Binh bộ Thị lang, cùng với Tuần phủ Đại Danh Lư Tượng Thăng kéo tới gần kề Tuyên Phủ, như nay là Tuần phủ Tuyên Phủ rồi, đây chính là ba vị Tuần phủ hộ vệ xung quanh kinh kỳ, bên ngoài kinh sư, quân quyền đều nắm giữ trong tay bọn họ.
Chiếu theo cách nói của Tôn Truyền Đình, người nắm giữ binh lực bốn phần năm Bắc Trực Lệ, đều tán đồng gã, Lư Tượng Thanh ở góc bên ngoài kia ngược lại không cần quá để ý.
Mà với thể chế trước mắt của Đại Minh, sau khi mấy vị này đồng ý, chẳng khác này thiên hạ Đại Minh đưa ra quyết định, mặc dù bọn họ thật sự khống chế chẳng qua là hai nơi Sơn Tây và Bắc Trực Lệ, thế nhưng hai nơi này không làm chống cự, nơi chốn khác cũng không sao có khả năng cãi lời, cũng chỉ có biên quân ba nơi Thiểm Tây sẽ tạo thành phiền toái, nhưng cũng chỉ là phiền toái mà thôi.
Về phần Tứ Xuyên, Hồ Quảng, Vân Nam và những nơi khác, bắt đầu vốn cũng không nhiều binh mã tụ tập, mặc dù bốn tỉnh gom ra chắc chắn có được, cũng sẽ bởi các điều kiện như địa lý nhân văn không có cách nào chạy thật nhanh một đoạn đường dài, không tạo được bất luận uy hiếp gì.
Thái độ này của Tôn Truyền Đình nói rõ, sức mạnh cốt lõi của Đại Minh đã sẵn sàng đầu hàng rồi, hoặc là muốn tìm kiếm một phương thức giải quyết có thể diện, nhưng Bắc Trực Lệ và Sơn Đông gần trong gang tấc, lại khiến cho Tôn Truyền Đình từ Sơn Tây tới đàm phán, phương diện này cũng có chút tinh diệu.
Có lẽ Tôn Truyền Đình nắm giữ tân quân Đại Đồng là mạnh nhất trong các sức mạnh quân sự của Đại minh, gần nhất lại có thắng lợi đối với Yêm Đáp thảo nguyên, ở trước mặt Triệu Tiến thẳng sống lưng cứng rắn một chút, không đến mức khúm núm nịnh bợ. Đương nhiên, bọn họ không ngờ tới, chính là bởi vì Tôn Truyền Đình dùng tân pháp của Từ Châu trở nên mạnh mẽ, mới so với người càng biết sức mạnh và đáng sợ của Từ Châu.
- Hoàng đế kia biết không? Triệu tiến truy hỏi một câu, đã có người đề nghị qua với Triệu Tiến, muốn định đại sự, muốn danh phận, ở các loại cục diện không được nói thẳng “hoàng đế” mà phải nói “hoàng đế nước Minh”, biểu iện ra khác biệt, những người khác đối với điều này đều rất để ý Triệu Tiến lại không chút nào để ý tới.
Nghe Triệu Tiến hỏi tới điều này, vẻ mặt Tôn Truyền Đình hiện ra vài phần xấu hổ, ho khan mấy tiếng nói.- Nếu mọi người thương định, bệ hạ cũng khó trái ý dân.
Đích xác, sau khi bên dưới quyết định, hoàng đế Sùng Trinh cho dù phản đối lại như thế nào? Đặt vào trong những năm Thiên Khải, hoàng đế Thiên Khải còn thông qua được Ngụy Trung Hiền nắm được thực quyền của triều đình, thông qua Xưởng Vệ và hoạn đảng để khống chế thiên hạ, không người nào không dám không theo, còn hoàng đế Sùng Trinh thì làm không được. Sau khi trục xuất hoạn đảng, xa lánh Cẩm Y Vệ, hoàng đế Sùng Trinh đã không có sức mạnh để mình dùng, nhìn như chúng chính doanh triều, thật sự ra là mọi việc không tự quyết được.
Triệu Tiến gật đầu, gọn gàng dứt khoát nói.- Một khi đã như vậy, các ngươi muốn cái gì?
Tôn Truyền Đình lắc đầu cười khổ, cảm thán nói.- Triệu công nói chuyện vẫn là thẳng thắng như vậy, tại hạ đợi sau khi thương nghị, nhận ra được điều kiện Triệu công ngài nhắc cũng không nhiều, không có tiền vốn chiến một trận, nào có đường khác trả giá gì.