Đoàn Phong Bái là đoàn tăng cường, lần này vì vượt biển trợ giúp, đổi một đại đội và một đoàn ban đầu thành hai đoàn, hơn nữa mỗi đoàn đều là biên chế đầy đủ mười liên binh sĩ trường mâu và hai liên binh sĩ súng hỏa mai, vốn dĩ đoàn tăng cường chỉ có bốn khẩu súng hỏa mai, lần này cũng gia tăng lên tới mười khẩu.
Nhưng tăng binh con số như vậy nhìn thế nào cũng như muối bỏ biển, hơn nữa Triệu Gia Quân không chút nào giấu diếm dụng ý của mình, cảng Thiên Tân và cảng Đăng Châu đều có tin tức truyền tới, nói năm nay sẽ không vận chuyển quân đội về phía bên đó, kế tiếp chính là mau chóng vận chuyển lương thảo sang.
Ngả ngớn như vậy, tự đại như vậy, thật sự là con đường bại vọng, Triệu Gia Quân này không khỏi xem Thát tử thành quá đơn giản rồi.
Người có lòng tới lúc này đã buồn bực rồi, hóa ra triều đình kinh sư đối với gốc rễ của Nữ Chân Kiến Châu đều là ngắm hoa trong sương, rất nhiều nhỏ nhặt, thậm chí rất nhiều thứ về căn cơ đều không rõ ràng, nhiều tin tức rõ ràng không biết từ nơi nào tới.
Sau khi bị người để ý, rất nhiều thứ dễ dàng tra rõ, hóa ra bọn dòng dõi tướng quân Liêu Tây vẫn luôn châm ngòi thổi gió khắp nơi, nhỏ nhặt này sau khi bị nhấc lên, càng ngày càng nhiều sự tinh đưa ra.
Nói chẳng hạn như có người bịa đặt Triệu Gia Quân bày ra mời người tới xem là giết lương dân giả công lao, Sơn Đông và Nam Trực Lệ có không ít thôn trại bị giết, sau đó lại có người muốn trộn lẫn thủ cấp bá tánh ở bên trong bày trí, nhưng bởi vì bên đó trông coi nghiêm ngặt, bị dời luôn trở ra, lại nói tiếp chính là nói một trận này Triệu Gia Quân sở dĩ thắng được, là nắm được sơ hở của Thát tử, kế tiếp tiền đồ không hay.
Càng thêm khiến cho người ta dở khóc dở cười chính là, dòng dõi nhà tướng Liêu Tây vẫn muốn mua lại những cái đầu Triệu Gia Quân bày trí đó, mua về đổi lấy khao thưởng và quân công của mình.
Những tiểu tiết này vừa đưa ra, nhân quả mọi người đều nghĩ rõ ràng, chẳng qua là biên quân Quan Ninh bên phía Liêu Tây hoàn toàn bị Nữ Chân Kiến Châu áp chế, mỗi lần khai chiến đều là bại lui mất đất, còn Triệu Gia Quân lại đại thắng như vậy, phụ trợ vô năng của bọn chúng tới cực điểm, ngay cả triều đình cũng không ngừng trách mắng, nếu như trước kia chỉ sợ sớm đã muốn dụng tới quan binh bất ngờ làm phản tới uy hiếp, nhưng Bắc Trực Lệ bên đó trú đóng đại quân, Liêu Đông lại có Triệu Gia Quân đổ bộ, đầu não triều đình đối với Liêu Trấn đã sửa soạn vứt bỏ, vả lại không sợ các ngươi vào quan làm phản, đây còn để ý tới làm gì, ngay cả quân lương lương thảo cung cấp cũng không ưu tiên giống như trước đây nữa.
Từ tim đầu thịt của triều đình biến thành trạng thái không dựa vào bên nào, phần sợ hãi và mất mát này sao chịu đựng được, chớ nói chi là mấy năm nay bị một món lớn ngân lượng nuông chiều béo mập, một khi cung ứng thiếu hụt, ứng đối lại kịch liệt thêm mấy phần.
Có lời đồn nói dòng dõi nhà tướng Liêu Tây trước mắt nội bộ đấu đá lợi hại, chia thành mấy phái, có người muốn đi đầu hàng Nữ Chân Kiến Châu, có người muốn đi đầu Triệu Gia Quân, còn có người muốn tận trung vì Đại Minh, nghe nói còn có người muốn tự lập, tuy nhiên Liêu Tây thật sự chống đỡ không nổi nữa, cho nên giọng nói của một phái này rất đơn bạc.
Ngay sau khi những tiểu tiết này không ngừng bị khơi ra, lông gà máu vịt đầy đất, kiến dòng dõi nhà tướng Liêu Tây mặt xám mày tro, bọn chúng bên đó cũng là buồn bực, tốn bạc dùng người rải ra tin tức, tại sao không có hủy hoại đối phương, ngược lại bị người khơi lên hết tất cả gốc rễ.
Có người loáng thoáng đoán được là có thế lực Từ Châu ở sau lưng xúi giục, ngay lúc phán đoán điều này, các loại nghi kỵ và lời đồn đều tan thành mây khói, nghĩ thầm rằng người có khả năng không có gì không làm được, không riêng gì luyện binh và kinh thương, thế nào ngay cả rải lời đồn cũng giỏi như vậy.
Ngay sau khi lời đồn tan đi, cũng chỉ còn lại một loại phán đoán bình tĩnh tỉnh táo, Triệu Gia Quân ở trên bán đảo Liêu Nam không chống đỡ được năm thứ hai, xem thấy trước mắt, thế nào cũng không khiến cho người ta lạc quan.
Còn có một loại giọng nói khác, chính là hơn vạn binh mã treo đơn độc ngoài biển, nếu người thống lĩnh binh mã nọ có lòng tự lập gì, hoặc là muốn tự lập một cõi, tới mùa đông e rằng không để ý không kịp nữa, tai họa ngầm này cũng phải để ý.
Cục tình báo của Mã Xung Hạo sưu tập tới không ít tin tức như vậy, đều dùng tin gấp mật đệ nhất đẳng đưa về Từ Châu, sau đó đá chìm đáy biển không hề có hồi âm, qua mấy tháng mới có lời nhắn của Triệu Tiến truyền trở lại “làm chút chuyện hữu dụng”, tất cả mọi người đều hiểu nên xử trí như thế nào.
- Nhị gia, Từ Châu từ khởi binh tới hiện giờ, trận lớn và thắng trận đều dựa vào ngài lãnh binh đánh trận, bây giờ đang ở Liêu Đông này hơn vạn cường binh, đều là bộ hạ chính thuộc của nhị gia ngài, đây chính là tiền vốn thành được đại sự a!
Người nói lời này cũng là người xuất thân Liêu Trấn, nhưng không phải kẻ ở Liêu Đông đầu nhập sang, năm đó là trợ tá của tham tướng nào đó, hiện giờ cũng đang làm công việc văn thư của sư Trần Thăng bên này, vị này làm việc rất có lề lối, có phần được coi trọng.
Trong phòng chỉ có Trần Thăng và người này, người nọ nói rất chậm rãi khẩn thiết, Trần Thăng thì lại lau sạch trường đao, giống như bình thường mặt không chút thay đổi.
- Chỉ cần đánh hạ được Liêu Dương, thu nạp Nữ Chân Kiến Châu và quân Minh Liêu Tây dùng cho mình, trong khoảng khắc liền có bộ chúng mười vạn, trăm vạn dân tráng, giang sơn vạn dặm, đây là nơi dựng đế nghiệp. Nhị gia đây là cơ hội tốt trời ban cho a!
- Hiện giờ mọi người còn không suy xét sự tình ngoài Cát Châu vệ, ngươi ngược lại nói tới Liêu Dương rồi, ngươi thật có nắm chắc với Triệu Gia Quân như vậy sao? Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Nhị gia, sao không nắm chắc, pháo này của chúng ta, súng này của chúng ta, tinh nhuệ này của chúng ta, vậy đủ để quét ngang thiên hạ rồi. Trước giờ học trò nghĩ rằng giặc Thát dũng mãnh, giặc Thát chính là hổ lang, hôm nay mới biết ếch ngồi đáy giếng. Bọn chúng ở trước mặt Triệu Gia Quân, nhiều nhất chính là giống như heo chó, đây đều là coi trọng bọn chúng rồi.
Trần Thăng nhìn sư gia kia lắc đầu, mở miệng hỏi.
- Ngươi nói xong rồi chưa?
Sư gia kia cảm thấy không được tốt, lại nhìn thấy Trần Thăng đưa tay ra hiệu, đằng sau bình phong đã có ba người ăn vận như quân binh thông thường đi ra, một người trong đó cầm bút cứng Từ Châu đặc chế, trên giấy viết đầy ắp chữ, binh lính đưa tờ giấy này đến trước mặt Trần Thăng, Trần Thăng đưa mắt xem sơ mấy lượt, đắp lên ấn riêng của mình, lại có người cầm ra hộp sắt, sau khi cất tờ giấy này vào hộp dùng xi phong kính mấy khe hở, lúc này mới khom người lui ra.
Sau khi thấy một màn như vậy, vị sư gia đó đã mặt như màu đất, thân thể run rẩy thật giống như cái sàng gạo quỳ hẳn luôn trên mặt đất, môi run rẩy, ngay cả lời xin tha mạng cũng nói không ra được.
- Ta sẽ không giết ngươi, đợi tới năm sau lúc biển tan băng sẽ có người mang khẩu cung này cùng với ngươi đi Từ Châu.
- Nhị gia, giáo huấn của Hàn Tín chớ quên, chim bay tận cung tốt giấu đi, đợi cho thiên hạ thái bình rồi, chính là ngày tàn của nhị gia ngài. Cơ hội thật tốt này, đưa giang sơn xã tắc tới tay… Sư gia trong lúc đột nhiên tỉnh táo tinh thần, vẻ mặt phẫn hận, oán khí không nhận rõ mặt người, ở nơi đó quát to lên.
Binh sĩ bước lên trước bắt người đều theo đó lui về sau một bước, sợ Trần Thăng rút ra trường đao trảm người. Nhị gia xuất đao thật đúng là như sét đánh. Chưa từng nghĩ Trần Thăng nhìn sư gia kia chỉ là lắc đầu thở dài nói.- Ngươi cho là ngươi thông minh, kỳ thật ng