Lúc này Lưu Tùng Bình đang chiến đấu kịch liệt say sưa đương nhiên không để ý tới động tĩnh bên Liệt Chiêu, ông ta đã hoàn toàn đắm chìm trong cuộc chiến đấu kịch liệt kia rồi. Ông ta đánh thương khá nhiều người rồi, nhưng giá phải trả chính là trên người của mình cũng tăng thêm vài vết thương, tuy nhiên cũng không có gây tổn thương nặng nề gì cả, ngoại trừ cảm thấy đau nhức ra cũng không ảnh hưởng đến chiêu thức của ông ta, máu chảy cũng không nhiều.
Những vết thương này truyền đến cảm nhận sâu sắc, càng thêm kích phát hung tính của Lưu Tùng Bình, ông ta quơ đao trong tay, ánh đao kín không kẽ hở, càng không ngừng chém vào binh khí của kẻ địch. Trong lúc chiến đấu kịch liệt như vậy, ông ta còn rất bình tĩnh chăm chú đi quan sát cử động của kẻ địch xung quanh, tìm kiếm điểm yếu để lợi dụng.
Ngay trong lúc ông ta mau chóng né đi một đao đang đâm tới trên ngực, một tên Đông Xưởng hô to lên chém thật mạnh tới chỗ ông ta, ông ta miễn cưỡng phanh lại thân hình, nhẹ nhàng trượt ra bên cạnh, mà tên Đông Xưởng chém hụt bởi vì dùng sức quá mạnh, lập tức không dừng lại được, ngay trước mặt ông ta té xuống, lộ ra bờ vai của mình.
Lưu Tùng Bình đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy, ông ta lập tức nhấc lên cánh tay, sau đó dùng đao từ dưới chém thật mạnh lên trên, trong tiếng kêu thảm thiết thê lương, cánh tay của tên Đông Xưởng này bị bổ đứt lìa, rơi trên mặt đất.
Còn chưa kịp vì chiến quả này vui mừng, Lưu Tùng Bình lại lần nữa hướng bên cạnh né ra, tránh khỏi cây đao đang chém tới chỗ ông ta.
Đúng lúc này, một tiếng động nhẹ nhàng truyền đến trong tai của ông ta.
Âm thanh này tuy rằng rất nhẹ nhàng, nhưng tiếng vang kỳ lạ này vẫn khơi gợi lên dự cảm không ổn trong lòng Lưu Tùng Bình.
Trong lòng ông ta cảm thấy không ổn lắm, sau đó hai chân đột nhiên chợt né qua bên cạnh, trong lúc kiệt sức cứng rắn khiến cho mình thoáng tránh ra bên cạnh một tí. Tiếp theo, "Phụt" một tiếng động nhỏ vang lên, cây tên nỏ đánh lén về phía ngực ông ta lại bắn trúng trên bờ vai của ông ta.
Cảm nhận đau đớn tức thì khiến ánh mắt Lưu Tùng Bình tối sầm lại, động tác lập tức duy trì không được nữa, cũng không còn cách nào né tránh, trên lưng lại lần nữa bị trúng một đao, sức chém mạnh mẽ khiến cho ông ta loạng choạng lao thẳng tới bên cạnh, thật vất vả mới không có bị ngã sấp xuống.
Trên vai lúc đầu còn cảm thấy khá đau đớn lập tức biến mất, kế tiếp lại nổi lên cảm giác tê ngứa, khiến trong lòng Lưu Tùng Bình cảm thầy càng thêm không ổn.
- Hảo tặc tử! Ông ta quay đầu nhìn Liệt chiêu đứng phía xa, chửi ầm lên.- Hảo tặc tử!
- Ha ha ha, tên giặc phản bội kia, ngươi trốn không thoát đâu! Liệt Chiêu sau khi đánh lén được, đắc ý vênh váo phá lên cười.- Biết điều thì bó tay chịu trói ngay, đại gia cho ngươi lưu toàn thây!
Lưu Tùng Bình giận dữ, nhưng không còn dư sức đi mắng chửi tên tiểu nhân hèn hạ này, chỉ xoa lấy thân thể đã dần dần tê dại này, miễn cưỡng từ trên mặt đất lăn đi vài bước, tránh né được nhát đao mà y đang chém tới.
Nhìn thấy ông ta bị thương nặng như vậy, đám kẻ địch vây công ông ta sĩ khí phấn chấn, càng thêm ra sức bổ tới về phía ông ta.
Lưu Tùng Bình tuy rằng miễn cưỡng chắn tới chắn lui, nhưng ông ta không còn sức chiến đấu như lúc trước rồi, cũng khó chống cự nổi đám người vây công dày đặc này, vết thương trên người càng ngày càng nhiều. Bước chân của ông ta càng ngày càng chậm, binh khí của kẻ thù chém tới chỗ ông ta cũng càng lúc càng nhanh, càng ngày càng khó chống đỡ nổi, sức lực của ông ta như đã đi theo máu tươi nơi vết thương tuôn trào ra ngoài, ánh mắt cũng từ từ có chút lờ mờ rồi.
Cuối cùng đã tới lúc mất mạng rồi sao? Trong lòng ông ta đã hiện lên suy nghĩ này, nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy sợ hãi.
Đã giết đi nhiều kẻ thù như vậy, dù sao xem ra cũng lời to rồi, lại có cái gì phải đáng tiếc chứ?
Hơn nữa, sau khi mình chết đi, Vọng ca nhi, hẳn là sống sót thật tốt rồi... Còn có cái gì để vướng bận nữa?
Khi một kẻ địch khác cầm đao cẩn thận đi tới trước mặt Lưu Tùng Bình, ông ta miễn cưỡng muốn nâng đao lên chống cự, nhưng nhất thời lại phát hiện toàn thân đều mất đi sức lực, làm sao cũng không có cách nào tay giơ lên chống cự.
Đoạn đường này, sẽ ở chỗ này sắp sửa kết thúc hết sao? Cũng tốt, dù sao cũng mệt mỏi lắm rồi... Lưu Tùng Bình nhắm hai mắt lại, cũng buông lỏng ra tay của mình, đợi cái chết của mình được giáng xuống.
Nhưng vào lúc này, cách đó không xa, trong một bụi cỏ bụi rậm, đột nhiên phát ra tiếng vang kỳ dị. Tề Vọng tro rơm đầy người, chợt từ trong bụi cỏ chui ra.
Bởi vì không biết phương hướng cụ thể của tam thúc, cho nên gã cho dù hoảng loạn, cũng chỉ đành nén lấy tâm tình đi dò xét chung quanh, cuối cùng nghe được tiếng binh khí đánh nhau vang lên và âm thanh hô quát, lúc này mới tìm được phương hướng theo tiếng động tìm đến nơi đây.
Mới vừa từ trong bụi cỏ chui đầu ra, gã đã nhìn thấy nơi xa xa, tên nỏ trong tay Liệt Chiêu bắn về hướng Lưu Tùng Bình, khiến cho tam thúc gã bị thương, trong lòng gã không khỏi càng nóng lên như lửa đốt vậy.
Gã cắn chặt răng, từ trong bụi cỏ nhảy thẳng ra ngoài, nhào tới bên cạnh người mới vừa bị Lưu Tùng Bình giết chết, nhặt lên đao của y, dùng sức chém tới cái người đang sắp bổ về phía tam thúc mình, sau đó lại nhặt lên một cây đao khác, mạnh mẽ ném tới Liệt Chiêu đang cười ha hả cưỡi trên lưng ngựa.
Hai thanh đao này, mang theo huyết khí và phẫn nộ của người trẻ tuổi, sức mạnh phá không mà ra, đánh úp về phía kẻ địch của mình. Tiếp theo, gã không có chút do dự nào, mạnh mẽ nâng lên cây đao trong tay mình, sau đó quát to một tiếng, lập tức vọt về phía Liệt Chiêu đang cưỡi ngựa.
Lưu Tùng Bình lúc này đang nhắm mắt đợi chết, nhưng mà, một đao này còn muộn hơn so với dự tính của ông ta, chậm chạp không có chém xuống.
Phụt! Trong tai của ông ta đột nhiên truyền đến một tiếng vang nhỏ nặng nề.
Trong lòng của ông ta hơi có chút nghi hoặc, sau đó một lần nữa mở mắt ra.
Lúc này, ông ta hoảng sợ phát hiện, kẻ địch đã đuổi theo chém giết mình, trước ngực đã bị một đao nhọn đâm xuyên qua, lúc này cây đao còn đang hơi hơi rung động, máu tươi không ngừng chảy xuôi xuống dưới.
Tên địch này bình tĩnh đi nhìn Lưu Tùng Bình, khóe miệng cũng đang không ngừng chảy ra máu tươi, trong ánh mắt của y dường như tràn đầy kinh ngạc và không cam lòng, sau đó dần dần mất đi thần thái, sau đó ngã xuống nằm sấp trên mặt đất.
Sau một hồi kinh ngạc, Lưu Tùng Bình lập tức hiểu rõ tại sao lại bị thế này rồi.
- Tiểu tử ngu ngốc này! Ông ta không kìm nổi suy yếu đi chửi mắng.
Sau đó, ông ta miễn cưỡng đứng dậy lấy lại chút tinh thần, một lần nữa cầm lên cây đao, nghiêng ngả lảo đảo đi đến bên cạnh.
Mà lúc này, mấy tên địch còn dư lại cũng không có đuổi theo, bởi vì những người này phát hiện, thủ lĩnh của bọn họ cũng bị tập kích rồi.
Ngay trong lúc Liệt Chiêu mang đầy đắc ý đi nhìn Lưu Tùng Bình, sau lưng ông ta bị mình bắn trúng sau đó cũng bị trọng thương, y đột nhiên cảm thấy có chút không ổn. Thân thể y không kịp cử động gì, chỉ thật nhanh khom người xuống, đem cả thân mình nằm sấp ngã xuống trên lưng ngựa, lúc này khó khăn lắm mới tránh được một đao đang đánh úp về phía mình.