.
- Hãy chăm sóc bản thân thật tốt! Ông ta một mặt cố giữ lấy khí lực cuối cùng, một mặt muốn giơ tay vuốt gương mặt của đứa cháu, nhưng dù thế nào cũng nâng không nhúc nhích, tay càng lúc càng thấp xuống, cuối cùng suy sụp rơi trên mặt đất.
- Tam thúc! Tam thúc! Tề Vọng cuồng loạn hô to, lại như thế nào cũng không gọi ông ta tỉnh lại được, tiếng khóc của gã càng lúc càng vang dội cuối cùng biến thành gào khóc.
- Người đã chết rồi, nén bi thương đi.
Ngay khí gã gào khóc, Ngụy Trung Hiền vỗ bờ vai của gã.- Người chung quy có một ngày như vậy, khóc lại như thế nào đây? Thứ tam thúc của ngươi muốn ở ta, ta cũng đã cho ngươi rồi, cầm lấy thật tốt, đi Giang Nam an ổn bản thân. Thời thế này, không phải lúc loại người như ngươi xuất đầu.
Nói xong, cũng không đợi Tề Vọng đáp lại, ông ta liền lập tức đi tới nơi kỵ binh hồng y đó.
- Các ngươi muốn dẫn một mình ta đi thì được rồi phải không? Vậy đi thôi, đừng làm khó hắn nữa!
Quan quân cười cười, sau đó phất tay, một kỵ binh xoay người xuống ngựa, nâng Ngụy Trung Hiền lên ngựa của mình, sau đó tự mình lên ngựa, nắm thật chặt Ngụy Trung Hiền.
Đúng lúc này, quan quân đột nhiên chắp tay với một người bên cạnh.
- Ngươi trở về nói với Bạch tiên sinh, ông ta quả nhiên tính toán không sai sót, Ngụy Trung hiền đã bị chúng ta nắm được rồi.
- Tiểu nhân đợi lát nữa phải đi thay đổi y phục, sau đó trở về phục mệnh. Người trên lưng ngựa vội vàng cung kính khom người.
- Bạch tiên sinh lập công lao như vậy, bên trên sẽ không quên. Tuy rằng hiện giờ không có cách nào ân thưởng, nhưng chung quy không thiếu được. Quan quân lại nói.- Xin Bạch tiên sinh bảo trọng, dù sao cũng là bên trong quan nha Đại Minh, thường ngày phải cẩn thận nhiều mới tốt.
- Đây ngược lại không cần lo lắng, hiện giờ Tri phủ Quảng Bình vô cùng nghe lời ông ta, gần như mọi việc theo lệnh, nha môn giống như là của Bạch tiên sinh cai quản. Người kia vội vàng trả lời.- Theo Bạch tiên sinh nói, Tri phủ kia trong lòng đã sớm biết ông ta là người bên phía Từ Châu, chỉ là vì tính mạng cả nhà của mình, y ngược lại cố ý không nói toạt. Hiện giờ mỗi ngày duy có Bạch tiên sinh ra lệnh nghe theo, e sợ đắc tội Từ Châu bên này…
- Ha ha, những quan viên Đại Minh đó ngược lại rất tinh quái. Quan quan cười lớn lắc lắc đầu.- Liền không có mấy người có khí tiết sao?
Một mặt đùa cợt, một mặt chuyển sang nhìn thử Ngụy Trung Hiền, nhưng mà Ngụy Trung Hiền trên mặt lại hoàn toàn vẫn là nét bình tĩnh giống như vừa rồi, cũng nhìn không thấy có sợ hãi đối với mai sau gì.
Người này, rốt cuộc cũng rơi vào trong tay chúng ta a! Quan quân trong lòng đột nhiên một hồi mừng thầm.
Bởi vì năm lần bảy lượt đối nghịch với Từ Châu, còn mấy lần tổ chức bao vây diệt trừ Từ Châu, cho nên Ngụy Trung Hiền ở Từ Châu dĩ nhiên là mười phần trêu chọc người hận, nhất là ở bên trong Triệu Gia Quân, cũng bởi vì nguyên nhân đó, cho nên lúc nghe thấy trọng nhiệm của mình, gã mới sẽ vui mừng như vậy.
Chờ tới Từ Châu, liền có thứ dễ chịu cho lão hoạn này rồi, Tiến gia rốt cuộc là sẽ đem ông ta ngũ mã phân thay, hay là sẽ chém thành trăm ngàn mảnh đây? Trong lòng của gã nghĩ thầm.
Thiên hạ to lớn, lại cũng không có người nào ngăn cản được Tiến gia rồi, Ngụy công công quyền thế ngút trời ở Đại Minh, Kiến Nô ở quan ngoại nghe nói được xưng vạn người không địch nổi, hiện giờ lại chỉ còn là một đám cúi đầu dưới chân của Tiến gia, lại cũng không cách nào nhúc nhích.
Thiên hạ này lập tức sắp phải họ Triệu rồi.
Nhìn mảng trời đất mênh mông, trong lòng quan quân này đột nhiên sinh ra một cỗ hào hùng cùng với quang vinh.
Tiếp đó, gã phất tay ra hiệu, một đám kỵ binh này cũng quân kỷ nghiêm minh, cùng nhau chuyển hướng theo gã, phóng ngựa phi nhanh về phương hướng Từ Châu.
Tuyết vẫn đang rơi như cũ, Tề Vọng vẫn ngơ ngác nửa ngồi nửa quỳ ở bên cạnh Lưu Tùng Bình đã chết đi rồi, mê muội nhìn thân thể ông ta đã chết.
Gã nhìn chăm chú đương nhiên sẽ không được đáp lại, tuyết trắng chậm rãi bay xuống, từng chút từng chúng tích tụ trên mặt đất, lót lên một tấm màn mỏng manh, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, mà ngay cả tiếng chim hót cũng không có, giữa đất trời cô lẻ chỉ còn lại một mình gã.
Tam thúc chết đi rồi, hơn nữa là bị người Đại Minh giết chết. Chết cũng không đáng sợ, chết đi như vậy lại khiến trong lòng người đau thấu tâm can.
Tề Vọng rốt cuộc nhận ra, ý chí hăng hái lúc trước của gã hiện giờ xem lại thành trò cười. Đại Minh muốn không phải trung thành, cũng không cần trung thành, gã muốn cứu Đại Minh, nhưng Đại Minh có cần tới gã cứu hay sao?
Gã không bao giờ muốn về kinh sư nữa, cũng không muốn gột rửa oan tình trên thân mình.
Nhưng thiên hạ to lớn, lại có bao nhiêu chỗ dung thân được đâu?
Gã hơi ngẩng đầu, bầu trời đen kịt, khiến cho người ta khó mà tin được nó lại đủ thai nghén ra bông tuyết trắng nõn như vậy.
- A! Gã bỗng dưng mở miệng ra hô to, hô ra hết toàn bộ thống khổ, buồn giận, khó hiểu trong lòng.
Dĩ nhiên, không có một người nào nghe thấy được hết.
Tuyết càng rơi xuống càng lớn, thành Từ Châu nghiễm nhiên biến thành một thế giới màu trắng bị một chiếc áo bạc bao lấy. Ngày gió tuyết giao tranh, bọn con người dĩ nhiên cực ít ra ngoài, ngoại trừ người đi xưởng phường và làm việc trong điếm, trên mặt đường rất ít người, cho nên có rất ít người để ý tới, một đội kỵ binh hồng y, đang hộ tốt một chiếc xe ngựa tiến vào trong thành Từ Châu.
Cũng sẽ không có người để ý tới, bên trong chiếc xe ngựa bình thường không có gì lạ này, không ngờ ngồi một đại địch sinh tử trước kia của Từ Châu.
Đây đã tới rồi sao? Nhanh thật.
Ngụy Trung Hiền thở dài, sau đó bỏ bức màn xuống.
Thời điểm bị bắt, ông ta lúc đó là ở địa giới nghiêng về phía đông phủ Khai Phong, đi xa thêm về phía dông chính là địa bàn Sơn Đông của Triệu Tiến rồi. Có lẽ là bởi vì có chút thương ông ta đã tuổi già, trải qua một đoạn canh giờ ngắn rong ruổi, sau khi tiến vào địa giới Sơn Đông, bọn binh tướng cưỡi ngựa này thả ông ta vào một trong một chiếc xe ngựa sớm đã chuẩn bị sẵn, sau đó một đường dẫn theo xe ngựa đi về phía Từ Châu.
Triệu Tiến ở Từ Châu rất coi trọng trải đường, tuy rằng Sơn Đông là địa giới hắn mới có được, nhưng vẫn luôn đều đang điều động rất nhiều người làm đường, cho nên dọc theo con đường này đi lại rất bằng phẳng, không tốn mấy ngày xe ngựa đã chạy tới dưới thành Từ Châu rồi.
Thông qua làm đường, Triệu Tiến một mặt khiến lãnh địa bốn phương thông suốt, bất cứ lúc nào điều động được đại quân, một mặt cũng hấp thu những lưu dân đầu nhập vào hắn kia, khiến bọn họ có áo cơm đáng có, cũng gọi là một công đôi việc.
Chẳng qua đối với Ngụy Trung Hiền, chuyến đi lần này cũng không phải càng nhanh càng tốt, bởi vì ông ta biết, điểm tận cùng của chuyến đi lần này đợi chờ chính bản thân ông ta tuyệt đối sẽ không là kết cuộc tốt gì.
Bởi vì, ông ta và Triệu Tiến có thù hận rất lớn, hơn nữa, ông ta một chút cũng không có ý muốn đầu nhập vào Triệu Tiến.
Ngay trong suy tư phức tạp của ông ta, xe ngựa ở trên đường phố vòng vèo trong thành rong ruổi, cuối cùng bên trong một dinh thự dừng lại.