- Chuyện cho tới bây giờ, chẳng lẽ chúng ta không cứu sẽ không mang tội sao? Lưu Tùng Bình nghiêm nghị trả lời.- Khi ra khỏi kinh thành ta đã suy nghĩ rõ ràng rồi, phía trên chỉ phái hai chú cháu chúng ta đến đây hộ tống thôi, cũng không có ý định cho chúng ta được bình yên trở về.
- Ngươi thật ra nhìn thấu triệt! Ngụy Trung Hiền đau khổ bật cười, ông ta miễn cưỡng muốn đứng lên, nhưng vì trong đầu vẫn còn choáng váng chóng mặt, cho nên như thế nào cũng đứng không thẳng nổi, cuối cùng vẫn ngồi ở nơi đó.
- Cho nên, nói cho cùng, vẫn là ta liên lụy đến ngươi!
- Cũng chưa cho là công công liên lụy đến chúng ta, tại hạ mấy năm nay ở trong Nội vệ...
- Vậy kế tiếp làm sao bây giờ? Cứ như vậy tiếp tục chạy sao? Chúng ta vừa rồi cũng chưa chạy khỏi bao xa, bọn chúng có ngựa, ta thấy rất nhanh là bọn chúng đuổi theo được.
- Công công nói đúng, người là chạy không bằng ngựa, cho nên hay là thừa dịp còn sức dừng lại nghỉ tạm chút trước đã. Lưu Tùng Bình đồng ý cách nhìn của Ngụy Trung Hiền.
- Tuy nhiên nếu nói không có cách, vậy cũng chưa chắc là như thế.
Còn chưa đợi Ngụy Trung Hiền hỏi lại, y hướng Tề Vọng vẫy vẫy tay.
Tề Vọng đứng ở một bên kỳ lạ hỏi.- Tam thúc/
- Chúng ta đợi một lát chia nhau ra chạy, ngươi mang theo Ngụy công công chạy về bên này, ta chạy về bên kia. Lưu Tùng Bình chỉ về hướng hai bên cánh đồng bát ngát.- Như vậy bọn họ chỉ phân chia nhau ra đuổi theo chúng ta, chúng ta có trốn đi cũng tiện hơn.
- Tam thúc! Tề Vọng có chút nóng nảy.- Chúng ta cứ như vậy chạy khỏi, đến lúc đó làm sao ăn nói với Nội vệ đây?
- Đến lúc này rồi còn nói cái gì ăn nói hay không ăn nói gì nữa? Ngươi cho là những người đó bắt được ngươi sẽ cho ngươi về kinh sao? Chớ có ngu xuẩn nữa! Lưu Tùng Bình có chút nóng nảy, thẳng thừng lớn tiếng quát mắng gã.
- Hiện tại muốn bảo mệnh thì hãy nghe ta! Mau chóng mang theo Ngụy công công chạy đi! Chúng ta ngày mai sẽ tập hợp trở lại!
Vừa nói, y một bên không ngừng lấy tay đi đẩy Tề Vọng, đẩy gã đến bên cạnh không còn chỗ để lui.
Đúng lúc này, mặt đất lại hơi hơi rung động lên, động cùng với cái kiểu mặt đất rung bọn họ cảm nhận được không lâu lúc nãy gần như giống nhau như đúc, những người cưỡi ngựa lại đang đuổi tới nữa.
Lưu Tùng Bình chọn cho mình hướng chạy là một mảnh hoang dã, không có gì che đậy cả, rất nhanh bị phát hiện được, còn hướng đi mà y chọn cho bọn họ, chính là một tảng lớn bụi cỏ che đậy lại, che dấu được thân hình của hai người, Tề Vọng đương nhiên cũng phát hiện điều này.
- Tam thúc, ngài mang theo Ngụy công công chạy đi, ta một mình tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, thoát khỏi bọn họ! Đến lúc đó chúng ta mới...
Bốp! Tề Vọng vẫn chưa nói xong, Lưu Tùng tát mạnh một cái bạt tai vào trên mặt của gã.
- Nhanh lên! Thừa dịp bọn chúng còn chưa có phát hiện chúng ta, mau chóng chạy đi! Lưu Tùng Bình lại thúc giục thêm một lần nữa, sau đó hướng thẳng nơi mình vừa chọn xong chạy ra ngoài.
- Tam thúc... Tề Vọng đỏ mặt lên, muốn nói thêm cái gì với Lưu Tùng Bình, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của ông ta, gã cuối cùng cũng không nói gì, kéo theo Ngụy Trung Hiền chạy về hướng bên kia.
Ba người cứ như vậy chia làm hai nhóm, dọc theo hai phương hướng khác nhau chạy trốn.
Ngụy Trung Hiền sớm đã kiệt sức rồi, chỉ để cho Tề Vọng lôi kéo nghiêng ngả lảo đảo chạy theo mà thôi, cây cỏ trong bụi cỏ không ngừng cào vào trên mặt của ông ta, khiến trên mặt ông ta cảm thấy đau rát, trên người trên tay còn bị cào ra nhiều vết thương loang lổ.
Sau khi bọn họ chạy được một hồi lâu, mặt đất rung động cũng chậm rãi không hề cảm giác được rồi, Ngụy Trung Hiền cũng cảm giác thể lực của mình tiêu hao tới cực hạn rồi.
- Được rồi, đã chạy xa rồi... Cho ta... Cho ta nghỉ ngơi cái! Ngụy Trung Hiền thở hồng hộc nói.- Cho ta miếng nước đi, thật sự là khát khô cả cổ khó chịu quá đi!
Tề vọng giữ im lặng buông ra bả vai của ông ấy, sau đó đứng ở một bên, nhìn ra được, gã không có nhiệt tình đi cứu Ngụy Trung Hiền, chỉ là bởi vì Tam thúc hạ lệnh không nghe theo không được mà thôi.
Nếu như là trong lúc bình thường, Ngụy Trung Hiền còn không muốn đếm xỉa với gã, nhưng bây giờ là tình huống hai người cùng nhau trốn chết, cho nên Ngụy Trung Hiền cũng không muốn với gã lại có thêm khúc mắc gì nữa.
- Tiểu ca nhi, bây giờ vẫn còn đang hận ta, đúng không? Ngụy Trung Hiền miễn cưỡng toát ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn.
- Ngươi hận ta là một gian hoạn, mang theo một đám gian thần làm hư hại Đại Minh, làm hỏng hết cả thiên hạ thái bình trong sáng này... Chỉ là, hiện tại hiện tại ta cũng đã bị đánh thành cái dáng vẻ như hiện giờ rồi, lại còn đi làm được chuyện xấu gì nữa đây? Thiên hạ vẫn bại hoại như cũ, ngươi lại bị gian nhân mưu hại, bây giờ là không trách được ta rồi?
Khóe miệng Tề Vọng khẽ nhếch lên một cái, nhưng vẫn không có lên tiếng, hiển nhiên y tự mình cũng biết được, trong lúc này, đi trách thêm Ngụy Trung Hiền nữa đã không có ý nghĩa rồi.
- Đúng vậy, ta là có mắc sai lầm, nếu không phải bởi vì ta, Đại Minh có lẽ sẽ không có nhiều thói xấu không sửa được như vậy, nhưng ta nói cho ngươi một câu nói trong lòng ta, khi làm việc nâng đỡ Đại Minh, ta so với ngươi còn nóng vội hơn! Tiên đế đem thiên hạ gửi gấm cho ta để lo liệu, chẳng lẽ ta còn cố ý đi bại hoại sao? Sau khi trải qua thời gian ngắn ngủi đi nghỉ ngơi, tim đập của Ngụy Trung Hiền đã dần dần bình phục lại, lời nói cũng nhanh chóng trở lại bình thường rồi.- Được rồi được rồi, hiện tại nói những thứ này cũng không có ý nghĩa gì nữa, ta chỉ là muốn nói cho ngươi nghe, hiện giờ nếu trong kinh đã coi ngươi thành kẻ giặc phản nghịch rồi, vậy ngươi cũng không cần phải... Nguyện trung thành với triều đình Đại Minh rồi, càng không cần phải... Tiếp tục đi làm công việc tốn sức mà vô bổ này nữa, ta và ngươi hiện giờ ngay tại chỗ này giải tán đi!
- Giải tán? Tề Vọng lại giật mình kinh hãi, hiển nhiên không rõ dụng ý của Ngụy Trung Hiền rồi.
Một lát sau, từ trong đáy lòng gã dâng lên nghi hoặc, khiến gã không kìm nổi phải đi hỏi ngay rõ ràng vấn đề cho tới nay vẫn luôn thắc mắc.- Ngài... Ngài nói cho ta biết, rốt cuộc tam thúc và ngài đã nói qua cái gì? Vì sao... vì sao các người làm việc đều quỷ dị như vậy!
Ngụy Trung Hiền thấy Tề Vọng dần dần trở nên lo lắng, chậm rãi thở dài.- Được rồi, vẫn cứ giấu hoài, còn ngươi thì chẳng biết gì cả cũng không nên, hiện tại cũng nên nói rõ với ngươi rồi. Đúng vậy, khi vừa mới ra kinh, tam thúc ngươi tìm đến ta, đã đưa ra một giao dịch với ta...
- Giao dịch? Giao dịch gì thế? Tề Vọng mở to hai mắt.
Chẳng lẽ những vu khống kia quả nhiên là có thật, Ngụy Trung Hiền mua chuộc tam thúc, khiến cho tam thúc từ người áp giải mình biến thành hộ vệ của mình? Nếu thật sự là như thế... Vậy cũng...
- Gã nói cho ta nghe, gã cảm thấy nhiệm vụ lần này không phải tầm thường, trên đường chỉ sợ ta sẽ gặp phải chuyện uy hiếp đến tính mạng, thậm chí ngay cả gã và ngươi chưa hẳn toàn thân trở ra, xong xuôi trọng nhiệm được trở về kinh thành, cho nên gã đã đề xuất với ta rằng, muốn dựa vào thân thủ của mình, cố sức đi bảo vệ để cho ta an toàn đi đến hoàng lăng Phượng Dương...