Mấy vị trẻ tuổi nhiệt huyết này làm rất nhiều sửa soạn, nói chẳng hạn như nếu sự tình tiết lộ, sẽ có người đi mật báo cho Tôn Truyền Đình Tuần án Sơn Tây Đại Đồng, chẳng hạn như nói bọn họ mời lão binh Liêu Đông bên kia trốn về, những người này chính là từng thấy qua đầu của Nữ Chân Kiến Châu, từng trải này vẫn là có, hơn nữa còn riêng biệt thỉnh giáo lão lại kiểm nghiệm được thủ cấp trong Binh bộ. Lão lại đó từng trải dạn dầy, từ hốc mắt tới răng nanh đều nói rất rõ ràng, tuy nhiên lúc sắp nói xong trêu chọc một câu.- Giả dối cũng là sự thật, hà tất làm cho thật như vậy. Thiếu điều khiến mấy vị tiến sĩ trẻ tuổi này nổi nóng tại đương trường, gắng gượng nhịn xuống.
Mấy vị trẻ tuổi Binh bộ giả trang sửa soạn sẵn sàng, cải trang cách ăn vận đi tới Thiên Tân bên này, bọn họ ở trong ngoài kinh thành bận rộn làm việc, cực ích tới được nơi như Thiên Tân này, vốn cho rằng nơi này rơi vào tay bọn giặc, khẳng định là dân chúng lầm than, thậm chí cục diện một ngọn cỏ không sống nổi, chưa từng nghĩ ngược lại không mảy may biến hóa, chiếu theo một người sang nói, dường như so với trước kia phồn hoa hơn một chút, chỉ là không người nào tiếp lời.
Vùng đất bày trí mời người tới xem kia ở mấy mươi dặm ngoài thành Thiên Tân, lúc mấy vị quan viên trẻ tuổi này tới, nơi tới xem này đã thành chỗ nơi khắp nơi tới xem cảnh, các lộ nhân mã lui tới, nối liền không dứt.
Dân chúng hộ nông dân xung quanh tuy rằng lá gan đều không lớn, nhưng đối với loại tới xem vô hại này lại không có kiêng dè gì. Thiên hạ Đại Minh thái bình lâu như vậy, khi nào thì gặp qua bày thiết mời người tới xem, còn là tới xem gần vạn thủ cấp Thát tử, hơn nữa còn có bày trí áo giáp vân vân. Trước kia chỉ ở quan nội nghe thấy Nữ Chân Kiến Châu quan ngoại như thế nào lại chưa từng thấy qua, lại đây mở mang tầm mắt cũng là tốt.
Nhưng mấy quan viên trẻ tuổi Binh bộ này lại gặp được rất nhiều gương mặt quen, có quan lại thâm niên nhậm chức ở Binh bộ, có tiền nhiệm từ chức không lâu, còn có nha môn khác từng nhậm chức ở Binh bộ, cũng có một số lão quân xuất thân Liêu Trấn kia, thậm chí còn có thân vệ của Thủ phụ Tôn Thừa Tông.
Nơi những người này tới khác nhau, lại đều có một điểm giống nhau, đó chính là mọi người đều biết nhìn thủ cấp thật giả thế nào, hơn nữa bất kể phán đoán thế nào, nhiều người như vậy thật sự là quá nhiều rồi, chỉ đành cho ra cùng một phán đoán, đó chính là không chỉ là thế lực một nhà muốn biết thật giả của những thủ cấp này, nhưng trong thiên hạ này có mấy thế lực, triều đình Đại Minh, Triệu Tiến Từ Châu, còn có nhà khác nào cần biết, mấy quan viên trẻ tuổi đột nhiên rất hối hận tới nơi này.
Dù tiêu chế qua thế nào, bày biện nhiều thủ cấp như vậy, mùi cũng rất khó ngửi, bên ngoài thậm chí có người làm ăn buôn bán hương hoàn và vải bịt mũi miệng vân vân, nhưng những người hiểu nghiệm xem thủ cấp đó, vẫn là không màn tới vất vả đi vào bên trong.
Hơn nữa ở các nơi hàng rào vào cửa dán cáo thị quang minh chính đại, nếu như muốn xem thủ cấp bên trong, chỉ cần đưa cho tiêu phí lao dịch, liền sẽ giúp ngươi xê dịch nghiệm xem, cho dù ngươi muốn xem cái bên trong nhất, dưới cùng nhất bày trí này, cũng sẽ có người giúp ngươi chuyển dời ra.
Đây thật sự là không sợ người nghiệm xem, cũng bỏ đi những nghi ngờ hoài nghi trong ngoài không dồng nhất kia, ngược lại khiến mấy người trẻ tuổi lòng đầy căm phẫn kia trong lòng nói thầm, nghĩ thầm rằng có lòng tin như vậy, chẳng lẽ không phải làm giả sao?
Phán đoán chẳng có hữu dụng gì, xét đến cùng vẫn là phải nghiệm xem, thật sự người các phương khác tới so với quan viên trẻ tuổi càng kỹ càng hơn, sớm đã có người tốn tiền bảo người chuyển dời ra từng tòa một, trong quá trình đó không ngừng tùy thời lựa chọn ra nghiệm xem.
Lúc mới đầu toàn trường còn rất yên lặng, sau lại hiện trường nghiệm xem này liền trở nên huyên náo.
- Là sự thật!
- Thật đúng là sự thật!
- Đây thật là đầu của Thát tử!
Rất nhiều người thời điểm nghiệm xem liền không kìm nổi phát ra kinh hô, theo nghiệm xem, tiếng kinh hô càng lúc càng lớn, sau đó thì giờ dần qua trở nên yên lặng, mỗi người đều bị chấn động rồi.
Mấy người quan viên trẻ tuổi từ Binh bộ chạy tới kia vẫn luôn không có nói chuyện, từ lúc bắt đầu nghiệm xem tới hiện giờ, liền không có một quả đầu giả. Sau khi mỗi người nhìn hơn trăm quả thủ cấp lựa chọn ngẫu nhiên, cũng không có hứng thú tiếp tục xem nữa. Tít mãi bên ngoài cũng có, chất đống ở tận cùng bên trong cũng có, bọn họ còn có mấy phần trầm ổn, lão quân đi theo mà tới kia cả người đều là trạng thái đờ đẫn ra, cả mặt khiếp sợ và khó bề tưởng nổi.
- Đây làm sao có khả năng? Sau khi nói ra lời này lại ngừng lại, đây lại có gì không khả năng, Triệu Tiến Từ Châu làm bao nhiêu chuyện không có khả năng.
Ngay sau khi xem xong những thủ cấp này, tất cả mọi người đều đi xem chiến lợi phẩm của Triệu Gia Quân bày thiết, áo giáp binh khí của Nữ Chân Kiến Châu còn có cờ hiệu, mấy thứ này làm giả được, những có thủ cấp trước mặt ấn chứng, ai cũng sẽ không cho rằng đây là làm giả, còn dư lại chỉ có rung động trợn mắt há hốc mồm này.
Nhắc tới chiến tích làm giả này, kỳ thật về chiến lợi phẩm rất khó làm giả, các loại áo giáp binh khí cũng phải tốn bạc đi mua, cũng tốn vốn liếng thật sự, vội vàng thì làm sao kịp tấu lên, vớt quân công vốn dĩ là vì chỗ tốt giàu có, tội gì còn phải bỏ ngân lượng ra.
- Trảm tại trận đứa con thứ ba của lão Nô Thang Cổ Đại… So với những thứ đằng trước đó, cái này càng khiến cho người ta rung động.
Đây là cái khái niệm gì, đây là Đại Minh bị mất đi một thân phiên vào tay giặc, tội lỗi như vậy, ngay cả Thủ phụ đương triều cũng bị hạ ngục, Đạo viên, Đốc phủ và quan viên các châu huyện phủ trên đất đó chỉ e rằng đều phải rơi đầu, hậu quả như vậy, suy luận ngược lại, đây là một việc công lao như thế nào.
Tuy nhiên lập tức đã có người nói rõ khuôn phép của Nữ Chân Kiến Châu và Đại Minh khác biệt, bọn họ bên đó không xem huyết mạch bên cha gì, mà là nhìn bên phía họ mẹ, cái gọi là “mang thân hùn vốn”.
Đại Hãn nước Kim Nữ Chân Kiến Châu kia mỗi lần nạp phi đều là kết phường kết minh, sau lưng mỗi phi tử thân phận quý trọng đều có đại bộ lạc Mông Cổ và Nữ Chân làm hậu thuẫn, còn thực lực của nhà cậu này dĩ nhiên sẽ ủng hộ cháu ngoại có máu mủ huyết mạch với mình, con trai Đại Hãn như vậy địa vị đương nhiên cao quý.
- Đây ý là, con của hoàng hậu và quý phi sinh ra, làm được thân vương, bọn họ bên đó gọi là Bối lặc. Con của những người bậc thứ nhất và tiếp theo đó, chỉ sợ ngay cả danh mục tướng quân cũng không có, nhiều nhất cũng là Trung úy…
- Bọn chúng cũng không phải loại người được giàu sang nuôi dưỡng như Đại Minh chúng ta, ai nấy đều biết cầm binh xuất chiến, giống như lúc Đại Minh chúng ta khai quốc.
Hoàng tộc Đại Minh kế thừa, luôn là con trưởng kế tục tước vị, con thứ thừa tập tước vị, từng đời giảm bớt, con trai ngoài con trưởng của thân vương phong làm quân vương, con trai ngoài con trưởng của quận vương phong làm Trấn Quốc tướng quân, theo thứ tự tới Phụ Quốc tướng quân, Phụng Quốc tướng quân, Trấn Quốc trung úy, Tôn Phụ Quốc trung úy, đời thứ sáu cùng với bên dưới nữa đều là Phụng Quốc trung úy.