- Triệu tặc vào kinh là dọc theo một dãi Vận Hà sang a? Ngụy Trung Hiền vẫn còn có chút nghi hoặc.- Chưa từng nghe nói hắn từng tiến binh phủ Quảng Bình a?
- Lão gia nói không sai… Lão già lại lần nữa gật đầu.- Cướp sạch quê nhà của già đây là quan quân a!
Đánh cướp xung quanh, tạo ra lưu dân khắp nơi không ngờ là quan quân sao?
Tề Vọng tức thì liền sợ ngây ngốc.
- Sao lại như thế! Ngụy Trung Hiền cũng giật mình kinh hãi.
Khách quân ngang địa phận, từ trước tới nay đều là quấy phá khắp chốn, đây vốn dĩ ông ta đã biết, chỉ là hà cớ gì không ngờ tới mức như thế này?
- Lão đây không có nửa lời nói điêu. Ông già lắc đầu.- Trước đó vì bình định loạn Triệu Tiến, triều đình hạ lệnh đại quân các nơi vào kinh cần vương diệt giặc, địa giới phủ Quảng Bình liền thường xuyên có khách quân qua đường. Bọn họ một đường xuyên qua thường đánh cướp… Đánh cướp lúc đó còn tốt, tuy rằng thái độ mãnh liệt, nhưng trong lòng bọn họ dù sao vẫn là trong lòng có cố kỵ, không có giết làm hại mạng người. Nhưng… nhưng… từ lúc Triệu Tiến đánh tan đại quân triều đình, bại binh chung quanh liền đều thành Diêm La Vương a! Bọn chúng mấy người một đám, hoặc thì mười mấy chục người một đám, lẻn vào xung quanh đánh cướp, không biết có bao nhiêu thôn trấn gặp phải kiếp nạn của bọn chúng! Những khách quân này sau khi đi qua giống như cuồng phong ngang qua địa phận, trong nhà lão đây một mảnh ngói cũng không còn…
Dường như nói tới chỗ thương tâm, bên trong khóe mắt lão già tiết ra một chút nước mắt.- Lão đây có con trai, thời điểm bại quân đánh cướp đã bị giết chết rồi…
Tuy rằng giọng điệu của lão già vẫn coi như bình tĩnh, nhưng đám người Tề Vọng lại không kìm nổi trong lòng tê rần, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, không biết là loại thê lương bậc nào.
- Khốn khiếp! Rất khốn khiếp! Ngụy Trung Hiền tức giận tới toàn thân phát run.- Vương Tại tấn là kẻ làm việc thế nào! May ông ta vẫn là kẻ nắm binh quyền, đã lâu như vậy rồi, ngay cả chút bại binh này cũng thu dọn không được!
Tuy rằng trong miệng mắng to, nhưng trong lòng ông ta hiểu rõ, sau khi đại bại thu nạp bại binh có bao nhiêu khó khăn, Vương Tại Tấn cho dù dụng tâm thế nào, chỉ sợ cũng là không làm nên được chuyện gì.
- Binh mã triều đình, hiện giờ mọi người sợ rồi, thấy liền trốn… Lão già nói xong đã mang theo tiếng khóc nức nở.- Ngược lại nghe nói binh mã dưới tay Triệu Tiến lại là không mảy may tơ hào, chưa bao giờ đánh cướp khắp nơi.
Đám người Ngụy Trung Hiền rốt cuộc nói không ra lời.
So với quân phản tặc, đã là sỉ nhục của quan quân, nhưng ngay cả quân kỷ của quân phản loạn cũng không sánh bằng, sỉ nhục này càng thêm sâu sắc hơn mấy phần.
Binh triều đình nên bảo cảnh an dân, nhưng những binh này lại tới khắp nơi giết người phóng hỏa, tàn hại dân chúng đả thương người, rốt cuộc bên nào là quan, bên nào là giặc?
- Cho nên, nếu nơi này đã không sống nổi nữa, hiện giờ mọi người cũng chỉ đành nghĩ cách đi tới địa giới của Từ Châu…
Có lẽ khó có được chỗ tìm được người nói hết duyên cớ, trong lúc tĩnh mịch khác thường, lão già tiếp tục nói liên miên không ngừng.- Nghe nói Từ Châu bên đó hiện giờ còn coi như thái bình, hơn nữa bọn họ còn thiếu người làm khắp nơi đều là chiêu thợ. Chỉ cần chạy tới được địa giới của Từ Châu, lão đây tuy rằng đã già nua không chịu nổi, nhưng nghĩ chắc vẫn đủ lấy được mấy chén cơm ăn… Chỉ là, không biết đoạn đường này lão đây đi được tới Từ Châu hay không. Thôi đi, sống chết có số, dọc theo con đường này chết nhiều người như vậy, lão đây cũng nghĩ không được nhiều như vậy nữa…
Không ngờ là như vậy?
Đại quân lưu dân trùng trùng điệp điệp này, không ngờ là đi đầu nhập Triệu Tiến hay sao?
- Khốn khiếp! Các ngươi thân là con dân Đại Minh, như thế nào… thế nào đầu nhập cho giặc! Tề Vọng không cần nghĩ ngợi hô lên, trên mặt cũng hiện ra sắc giận.- Trong lòng các ngươi thật còn có bốn chữ trung nghĩa liêm sỉ hay không?
Một lời quát giận này, khiến nếp nhăn trên mặt lão già càng sâu thêm mấy phần.
Đã trầm mặc rất lâu, ông lão mới run rẩy mở miệng.
- Lão đây là người đọc sách phải không? Đúng vậy, lão quả thật rất hổ thẹn, đọc sách lại không hiểu lý lẽ, còn muốn chạy tới đầu giặc. Nhưng hiện giờ không đầu giặc, chẳng lẽ muốn bảo lão chờ chết đói hay sao? Chỉ cần có nơi nào chịu thưởng hai miếng cơm ăn, lão hiện tại làm sao còn quản được cái gì trung hiếu tiết nghĩa hả? Lão già thở dài một hơi.- Hơn nữa triều đình và quan quân lại cho lão cái gì hả? Lão đã ngay cả con trai cũng đưa cho triều đình rồi, chẳng lẽ ngay cả một cái mạng ti tiện sau cùng này cũng không được lưu lại sao?
Hỏi vặn thê lương này khiến Tề Vọng trong lúc nhất thời á khẩu không nói được gì.
Đúng vậy, hiện tại đã tới mức này rồi, ông ta không đi Từ Châu lưu lại ở trong phủ Quảng Bình, chẳng lẽ còn có con đường nào sống sao?
Cho dù với trung thành của Tề Vọng đối với triều đình Đại Minh cũng nói không ra lời “Các ngươi cho dù là ở nhà chết đói cũng không được đi Từ Châu đầu giặc”.
Phàm là còn có một đường sinh cơ, ai lại sẽ đi muốn làm lưu dan đâu?
- Lão nhân gia, ông không sai. Là triều đình có lỗi với các ngươi. Đúng lúc này, Ngụy Trung Hiền đột nhiên xen vào nói.- Là triều đình có lỗi với các ngươi.
Đúng vậy, con đường này cũng không phải đường hành quân lúc Triệu Tiến tiến quân kinh sư trước kia, cho nên liền ngay cả cái cớ trách Triệu Tiến làm hại khắp chốn cũng tìm không thấy. Bây giờ ở trong mắt những lưu dân này, triều đình Đại Minh chỉ là một con hung thú cắn nuốt sinh mạng và tích góp của bọn họ, Từ Châu ngược lại thành nơi lý tưởng của an ổn và thái bình. Đối lập vớ vẩn tuyệt luân này khiến cho người ta thật sự dở khóc dở cười.
Tề Vọng cúi thấp đầu, nhưng cuối cùng vẫn là không nói ra gì cả.
- Tốt lắm, lão nhân gia, mau lên đường đi, đợi trời sắp tốt rồi, mau chống tìm một nơi chốn tạm nghỉ. Lúc này, Lưu Tùng Bình mở miệng.- Nơi này cách địa giới Từ Châu còn có mấy trăm dặm đường, trên đường cẩn thận làm trọng.
Lòng Tề Vọng lại lần nữa co thắt đau đớn.
Mặc dù gã biết rõ tam thúc hiện giờ là đúng, nhưng gã về tâm tình vẫn là khó tiếp thụ loại cách làm đuổi con dân Đại Minh về với giặc này.
- Đa tạ mấy vị lão gia cứu giúp, lão phải cáo từ trước. Nếu như như lão may mắn tới được Từ Châu, chắc chắn vì mấy vị lão gia dâng hương cầu khẩn! Lão già lại lần nữa cảm kích hướng mấy người bái dài, sau đó run rẩy một lần nữa đi lên con đường ông ta không biết có đi được xong hay không.
Ngụy Trung Hiền không nói gì thêm, ông ta đứng ngơ ngác, nhìn lưu dân nối liền không dứt đi ngang qua bên cạnh mình, hướng về phía nam, tiến về phía Từ Châu.
Trong mắt bọn họ, Từ Châu thay mặt cho con đường sống, thay mặt cho hi vọng sống sót, chẳng sợ trên trên đường không ngừng có người chết đi, bọn họ cũng muốn chạy tới nơi đó, bởi vì bọn họ biết, lưu lại cũng chỉ có một con đường chết.
Từ trong những lưu dân này, ông ta nhìn thấy lòng người thiên hạ cũng nhìn thấy cuối đường của Đại Minh triều.