Không sai, hắn cảm thấy thiên hạ bại hoại đều là tại ta, hắn cảm thấy triều đình chỉ cần loại bỏ “kẻ phản bội” là rực rỡ hẳn lên, hắn cảm thấy bản thân anh minh ngút trời cách xa huynh ruột, chắc chắn xoay chuyển được tình thế… Vậy thì xem thử hắn đem cả thiên hạ chơi đùa thành cái dạng gì nữa!
- Ngụy công công, lúc trước miệng lưỡi người đời rất náo nhiệt, rất nhiều người đều nói phải xử tử ngươi, cho nên… kỳ thực an bài như vậy, cũng là hoàng thượng đã nhân từ rồi… Dương Liên do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói.
- Đúng vậy a, thiên ân của hoàng yhượng mênh mông, lão nô phải khấu tạ ơn không giết rồi. Ngụy Trung Hiền lộ vẻ bi thương cười một tiếng, sau đó có chút trào phúng mà trả lời.- Nghĩ đến việc nô gia sẽ không còn được gặp lại thánh thượng rồi, không thì Dương các lão sau khi trở về, thay lão nô nói chút vậy thôi.
- Ai… Dương Liên vẫn thở dài.
Mặt trời mùa thu xuống núi sớm hơn rất nhiều, theo đó thì giờ càng ngày càng muộn, trong gió thu hiu quạnh, cái lạnh cũng ngày càng nặng hơn, giống như là muốn xuyên sâu vào xương cốt mỗi người vậy.
Mặc dù trong đình ngày càng lạnh, nhưng Ngụy Trung Hiền vẫn không có ý đi vào phòng, Dương Liên cũng không có ý đi vào. Ông ta ngây người giữa gió lạnh, vẻ mặt ngưng đọng và âu lo, nhìn chỉ cảm thấy dáng vẻ già nua sâu nặng.
- Ngụy công công, giang sơn Đại Minh đến nước này, mặc dù ngươi cũng sai, cũng không trách được ngươi toàn bộ. Khi ánh mặt trời càng ngày càng mờ, Dương Liên nói vượt ngoài dự liệu của ông ta.- Ta cảm thấy thiên hạ ngày một bại hoại, là vì… là vì tiên đế hoan lạc, kết cuộc từ đó kẻ gian làm khó từ bên trong, kết cuộc mới huyên náo không cứu vãn được, cho tới hôm nay ta tham dự vào triều chính, mới biết được… mới biết được ngươi cũng có nhiều chỗ không dễ nhỉ!
Bên trong ngữ khí của ông ta tràn đầy bùi ngùi, đã là vì mình, cũng là vì giang sơn Đại Minh.- Bây giờ quốc sự khó khăn, ta lại đi tới bước duy gian, cái này nhìn ra khi ngươi đảm đương đã tiêu hao hết bao nhiêu tâm tư mới duy trì cục diện này rồi. Không cần phải nói, nếu như năm đó chúng ta nghe ngươi, thừa dịp Triệu Tiến kia mới đặt chân chưa ổn, toàn lực tiêu diệt Triệu tặc, như thế nào lại náo cho tới tình trạng như bây giờ!
- Triệu tặc… Triệu tặc thì thế nào? Từ trong lời nói của ông ta, Ngụy Trung Hiền đang nghĩ tới điều gì, trong lòng giật mình thật mạnh.
Không phải là Triệu Tiến đã phá hủy hòa ước sao? Cái này… Phải phiền toái như thế này, bây giờ vùng đất kinh kỳ trải qua binh tai còn chưa có khôi phục nguyên khí, nếu như Triệu Tiến lại nhằm kinh thành mà tiến quân, đã dọa cho doanh Bắc Kinh sợ bể mật gần chết thì sao còn ngăn cản được? Nếu như Triệu Tiến trở lại, Đại Minh xem như xong rồi!
- Triệu tặc… Triệu tặc tiến quân Kiến Châu, còn thắng to, kích phá đại quân Kiến Nô, trảm thủ gần vạn, tại trận chém đứa con thứ ba của lão Nô Thang Cổ Đại. Dương Liên nói từng chữ một.
Mặc dù xuất phát lòng dạ chán ghét Triệu Tiến, ông ta cũng không muốn thổi phồng cái gì, gằn từng chữ vẫn còn mang theo sát khí nói không rõ.
- Gần vạn! Sau khi nghe con số này, sắc mặt Ngụy Trung Hiền lập tức trắng bệch ngay cả hai mắt cũng mở to. Tin tức Dương Liên cho ra cũng không phải ông ta lo lắng nhất, nhưng thái độ thế này lại khiến cho ông ta vô cùng chấn động.
Sau một hồi, ông ta cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại.- Cái này tin được sao?
Dương Liên biết rõ tâm tình của ông ta, nhưng bản thân vẫn gật đầu - Có mấy người đi tra xét rồi, là sự thật.
Ngụy Trung Hiền sau một hồi im lặng không nói gì, chỉ mở to hai mắt nhìn.
Ông ta so với bất kể kẻ nào đều hiểu rõ ý nghĩa của tin tức này.
Bắt đầu từ những năm cuối triều Vạn Lịch, quan quân Đại Minh ở quan ngoại là một trận bại lại bại, mất quân mất đất vô số, ngay cả thành đô Thẩm Dương, Liêu Dương lớn như vậy cũng rơi vào tay Kiến Nô.
Mắt nhìn Kiến Nô đánh phá bốn phương, triều đình phía trên cũng bó tay không còn cách nào, không còn cách nào áp đảo bọn man di này, ngay cả một đám người đang thời kỳ chấp chính của mình, Kiến Nô ngang nhiên xây dựng định đô, nghiễm nhiên trở thành thế lực cát cứ một phương nơi quan ngoại, nhiều lần xâm lược đất Hán tàn sát dân Liêu.
Thường nói Nữ Chân không đủ vạn, đủ vạn không địch nổi, nhưng Triệu Tiến lại một lần giết chết hơn vạn Nữ Chân. Trong mắt người thiên hạ, giết hại Hán tộc lại làm cho triều đình Đại Minh bó tay không kế sách, lại để cho Triệu Tiến thoải mái tiêu diệt, cái này há không phải là bằng chứng rành rành trời chán ghét Đại Minh sao?
Khó trách sau khi nghe được tin này, Dương Liên lại hồn bay phách lạc như thế này!
- Bây giờ Ngụy công công cũng nên hiểu rõ… Quốc sự đã bại hoại đến độ này. Dương Liên lại có chút đau thương thở dài.- So với chuyện Từ Châu, sự tình Kiến Châu ngược lại chỉ là tật bệnh ghẻ rêu rồi! Kiến Nô bốn phương tiến công, cuối cùng chỉ ở ở quan ngoại không thành cái gì, chỉ cần dụng tâm phòng ngự, liền đứng ngoài xem tự diệt. Thế nhưng… Tặc nhân Từ Châu này… đó thật là đáng sợ! Ai, bây giờ ta chỉ hận, chỉ hận lúc trước không nghe lời ngươi rồi!
Làm thần tử Đại Minh, ông ta không đành lòng nói ra đáng sợ ở chỗ nào, chỉ có điều Ngụy Trung Hiền hiển nhiên hiểu rõ trong lòng.
Song, đối với Triệu Tiến, bởi vì vẫn luôn va chạm nhiều lần so với Dương Liên, hiểu cũng nhiều hơn, cho nên ông ta so với Dương Liên còn bi quan hơn.
- Trong khoảng tháng ngày này, chúng ta cũng cẩn cẩn thận suy nghĩ, chỉ sợ…chỉ sợ liền coi là không cản tay chân, lúc ấy ta cũng trừ hắn không được. Ông ta khàn giọng nói.- Tiểu tử Triệu Tiến này tuy rằng trẻ tuổi, nhưng tâm cơ thâm trầm, mưu lược hơn người, hoàn toàn không giống người trẻ tuổi. Hắn trước kia vẫn một mực ở ẩn, ở Từ Châu âm thầm tích góp tiền bạc thế lực. Đợi đến khi chúng ta nghe được tên tuổi hắn…Đã không làm gì được hắn rồi! Tặc nhân này không chỉ tích tụ tiền bạc, cũng giỏi về luyện binh, tư binh nhà hắn ông ta là kẻ đã từng thấy qua rồi, nói là lấy một địch mười cũng không có gì là quá đáng! Mấy năm trước nếu như là chúng ta và tiên đế hạ quyết tâm, triệu tập tất cả binh sĩ tinh nhuệ vùng biên cương, liều mạng tích trữ lương thực, dốc toàn lực trấn áp Từ Châu, vậy có lẽ còn gắng gượng đáu với Triệu Tiến. Nhưng… Nhưng mà… Lúc ấy có nói với các người và tiên đế cũng sẽ không đồng ý, cho dù là ta, cho dù là ta thì như thế nào ra được loại phán đoán vậy? Người khắp thiên hạ làm sao tin tưởng?
Mặc dù không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng Dương Liên lại cảm thấy Ngụy Trung Hiền nói rất có lý.
Vốn ban đầu ông ta tạm đối phó với tặc nhân Từ Châu như vậy, đại thần trong triều đều cảm thấy ông ta như thế là hồ đồ, lúc đó nếu như Ngụy Trung Hiền thực sự làm như vậy, khẳng định sẽ cảm thấy y mắc phải bệnh tâm thần, nhất định sẽ ngăn cản ông ta làm như thế.
- Có bản lĩnh luyện binh, lại giỏi kinh thương, hơn nữa còn giỏi về mưu lược tính kế, Triệu Tiến này cũng không biết làm thế nào luyện ra được bản lĩnh này? Sau khi ngẫm nghĩ một lát, Dương Liên không nhịn được mà hỏi.
Chẳng lẽ thật sự là có được mệnh trời?