.
Ông ta đã bị coi là đầu sỏ bại hoại Đại Minh rồi, vậy thì quyết không được lại đeo trên lưng ác danh bán chủ cầu vinh nữa, nếu không ngàn đời sau, làm sao còn có mặt mũi gặp người khác?
Đồ đảng Đông Lâm kia vô sỉ, nhưng ta đây lại khác, trong lòng Ngụy Trung Hiền nghĩ thầm.
Đúng vậy, ông ta quả thật có việc xấu khắp chốn, lộng quyền, thu tiền, hại người, nhưng ông ta duy chỉ không muốn biến mình thành một người bán chủ cầu vinh, bởi vì chủ nhân của ông ta là tiên đế, là ơn huệ tiên đế cho ông ta không cách nào hồi báo, kéo ông ta từ trong bùn bẩy ra, thành là quyền thần dưới một người trên vạn người.
Không có thay tiên đế thủ tốt giang sơn Đại Minh, đã là tội ác tày trời rồi, nếu lại sống tạm làm thuộc hạ của Triệu Tiến, vậy còn có mặt mũi nào xuống dưới đi gặp tiên đế nữa?
Cho nên, từ vừa mới bắt đầu, ông ta không có ý định muốn sống tiếp nữa.
Sở dĩ ông ta kéo dài tới hôm nay, chỉ là bởi vì trong lòng có chút tò mò, muốn gặp mặt Triệu Tiến mà thôi. Ông ta muốn xem thử người trẻ tuổi khiến ông ta nhiều lần bị nhục vả lại đoạt lấy thiên hạ này rốt cuộc là dáng vẻ gì? Nếu như gặp được, ông ta còn muốn thẳng mặt chửi mát loạn thần tặc tử này, sau đó trong lúc cười cợt đưa cổ chịu chết.
Chỉ tiếc rằng, ông ta đến nơi này mới biết, Triệu Tiến vốn dĩ không có ý định cho ông ta cơ hội này, hắn vốn dĩ không có đem mình để vào trong mắt.
Nếu đã như vậy, vậy còn có lý do gì sống tạm nữa? Sau khi uống rượu cùng Thôi Văn Thăng, ông ta đã quyết định phải ở tối nay liền tự tận… Triệu Tiến đoạt thiên hạ, xem ra đã là sự tình lửa cháy sém lông mày rồi, ông ta ắt phải chết trước mặt Đại Minh.
Kết nút đã làm xong rồi, ông ta thử một chút, xác thật rất rắn chắc.
Ngụy Trung Hiền hài lòng cười, ít nhất trước khi chết ta đây vẫn là thần tử Đại Minh.
Tiếp đó, ông ta nắm lấy dây thừng này, sau đó giơ đầu vào trong vòng.
Ngày đầu tiên tới liền tự sát, Thôi Văn Thăng sợ rằng sẽ không biết nên ứng đối thế nào nữa.
Tiểu Thôi, thật sự là xin lỗi ngươi rồi!
Không có một chút do dự nào, ông ta một cước liền đá văng chiếc ghế.
Thân thể ông ta rất nhanh trầm xuống, cho nên cổ bị đè ép càng ngày càng chặt.
Bản năng của thân thể khiến ông ta không tự chủ được há hốc mồm thở phì phò, nhưng lại thế nào cũng hít không vào được, chân đang không còn biết gì nữa giẫm đạp, nhưng lại giẫm không lên được bất kỳ nơi chốn rắn chắc nào.
Thít chặt nơi cổ càng lúc càng lợi hại, trong lồng ngực càng ngày càng nghẹn, ánh mắt chầm chậm trở nên một mảng mơ hồ, giống như trong phòng cũng bị bịt kín một tầng hoa tuyết, cái gì cũng không nhìn thấy rõ nữa.
- Vạn tuế gia… lão nô tới với ngài đây! Trong đầu óc của ông ta hiện lên một ý niệm cuối cùng trong đầu.
Đèn tắt rồi!
***********
Người quen thuộc địa thế Liêu Trấn đều biết rõ, Phục Châu và Cái Châu là một vùng đất địa hình bằng phẳng, chỉ có ở giữa có một mảnh đồi núi nhỏ, giữa bờ biển phía tây và dãy núi là mảnh đất bằng phẳng, ven đường có thôn trại thành lũy lớn nhỏ không đều, từ Phục Châu xuất phát một đường bắc thượng đi Cái Châu gần như không có chướng ngại gì.
Còn Cái Châu vệ thì là nơi yết hầu của cả Liêu Trấn, qua Cái Châu vệ, về phía tây chính là Cẩm Châu và Quảng Ninh, sau đó tiến thẳng vào hành lang Liêu Tây, hướng đông bắc thì là Liêu Dương và Thẩm Dương.
Quảng Ninh và Liêu Thẩm thì lại hai cái chính giữa Liêu Trấn, là điểm nút trọng yếu của mạch sông Liêu Hà, Quảng Ninh là cửa ngõ thường lui tới với Mông Cổ thảo nguyên, mà Liêu Thẩm thì là trọng tâm của Liêu Trấn, đại đa số ruộng đất và hộ dân đều tập trung ở nơi này.
Nếu đánh hạ Cái Châu vệ, vậy thì thong dong uy hiếp hai nơi Liêu Trấn và Liêu Tây rồi, cũng chính là nói, thế cục hai nơi khẩn cấp nhất của nước Kim Nữ Chân Kiến Châu sẽ trở nên khẩn trương, thậm chí có khả năng bị chia cắt đông tây.
Triệu Gia Quân sau khi ở Phục Châu chém đầu gần vạn, đại đa số người trong thiên hạ khiếp sợ hùng mạnh của Triệu Gia Quân, cảm thấy khí số của thiên hạ đã quy hết trên thân Triệu Tiến Từ Châu, còn hạng người chân chính hiểu biết binh pháp đại cục thì sẽ không vội ra phán đoán, bọn họ cảm thấy ở giữa Phục Châu và Cái Châu vệ còn có một trận đại chiến.
Lúc này đã sắp vào mùa đông, mùa đông vùng biển Liêu Trấn đóng băng, không có thuyền ra vào được, Triệu Gia Quân trên bán đảo Liêu Nam liền biến thành quân đơn độc.
Còn mùa đông đất đai cứng chắc, sau khi bận rộn thu hoạch xong, kho quan đầy ắp, trâu ngựa khỏe mạnh, nam đinh cũng sẽ không bị việc đồng áng làm liên lụy, chính là thời cơ thích hợp điều động đại quân.
Nói cách khác, lại qua không lâu nữa, Nữ Chân Kiến Châu và nhân mã Triệu Gia Quân vượt biển còn có một trận đại chiến, sau lần đại chiến này có rất nhiều thứ mới sẽ sáng lạng, đến lúc đó chân chính hạ phán đoán. Nhưng có một số người cũng không nghĩ như vậy, nói chẳng hạn như Tuần phủ Đại Đồng kiêm quản Sơn Tây Tôn Truyền Đình sau khi xác nhận thủ cấp ở Thiên Tân là thật liền nhanh chóng chỉnh biên tân quân ở hai nơi Sơn Tây, Đại Đồng, biến đổi cách nện bước mới sửa.
Dựa theo tin tức dòng dõi nhà tướng Liêu Tây truyền tới, lần này Nữ Chân Kiến Châu chỉ sợ phải điều động ba vạn tới bốn vạn đại quân, đây đã là con số rất đáng sợ, gần như toàn bộ sức mạnh của hai kỳ tới ba kỳ, còn phải cộng thêm Mông Cổ, binh mã Cao Ly và quân Hán gần kề, đáng sợ nhất chính là, đội nhân mã gần như phải có vạn người cưỡi ngựa.
Trên dưới Đại Minh đều nói giặc Thát lấy cung mã làm đầu, lúc trước binh mã Nữ Chân Kiến Châu bị Triệu Gia Quân đánh bại đều là lấy bộ tốt làm chủ, phụ thêm chút ít kỵ binh, như vậy hiện giờ e rằng muốn dùng tới tiền vốn rồi, những kỵ binh này thiết nghĩ đều là uy thế trời rung đất chuyển.
Hơn nữa hỏa khí Triệu Gia Quân lúc trước chiếm ưu thế, nếu người Kiến Châu mang theo quân Hán mới hàng và Cao Ly, về hỏa khí kia chưa chắc chiếm được lợi gì, đại pháo Liêu Trấn không phải là không có, tướng quân pháo và đại tướng quân pháo đều rơi vào trong tay Nữ Chân Kiến Châu không ít, còn về súng hỏa mai người Cao Ly cũng không kém.
Phí Dương Cổ đứng đầu ngũ đại thần gì kia chính là ở Cao Ly bị súng hỏa mai đoạt đi tánh mạng, cho nên Nữ Chân Kiến Châu hiện giờ lúc đại chiến đều mang theo tay súng hỏa mai của Cao Ly, binh lực này nhiều hơn so với Triệu Gia Quân, về hỏa khí không thua kém, lại có kỵ binh nhiều như thế, Triệu Gia Quân lần này sẽ bị vạch mặt ra bản chất thật rồi.
Còn có người nói, Nữ Chân Kiến Châu lần này động tới chủ lực, còn Triệu Gia Quân đặt ở nơi này chỉ là quân yểm trợ, đại chiến định sinh tử như vậy, chẳng lẽ không nên đích thân dẫn dắt lữ gì, đoàn gì kia của chủ soái Triệu Tiến đi, Triệu Tiến hắn không có ở đây chỉ là một đại đầu mục bên dưới ở đây, chỉ có binh mã không tới một phần từ ở đây, đây không phải quân yểm trợ thì là cái gì.
Địch đông ta ít, theo tình hình như vậy, thật sự không có phần thắng gì đáng nói, cho nên nói tất cả mọi người đều có phán đoán, nếu như Triệu Gia Quân không tăng binh lực, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Triệu Gia Quân thật cũng không có quyết giữ ý mình, thời điểm ở Thiên Tân triển lãm thủ cấp, đã bắt đầu nhằm hướng Phục Châu, Kim Châu Liêu Nam bên kia tăng binh, Lỗ Đại suất lĩnh đoàn Phong Bái chạy tới quân cảng Đăng Châu, ngồi thuyền vượt biển.