Đã im lặng một lát sau, Hà tri phủ cũng đành gật đầu đồng ý, nói.- Được rồi, vậy thì làm theo như lời ngươi đã nói đi!
Bởi vì trong lòng không được thoải mái, nên y không kìm nổi nở nụ cười lạnh.- Bại binh, ha, bại binh, cũng không biết những bại binh kia đã nuôi mập túi tiền của bao nhiêu người rồi, Đại Minh hiện tại nuôi những binh lính như thế, không vong mới là lạ.... !
Hà tri phủ đã sớm biết được, những "bại binh" đi đánh cướp ở chung quanh, có rất nhiều là quân trú đóng triều đình ngay phụ cận tự mình giả trang đấy.
Quan quân triều đình từ trước đến nay còn có thông lệ cắt xén quân lương, mà hiện giờ tài chính bên triều đình đang khó khăn, sớm đã phát không ra bao nhiêu quân lương rồi, bởi vậy quan quân các nơi vẫn luôn nghĩ cách tự mưu đường sống, có rất nhiều người sẽ đem chủ ý đánh tới trên đầu của tiểu dân địa phương, giả trang bại binh đi ra đánh cướp sớm đã nhìn tới quá quen thuộc rồi.
Mặc dù Đại Minh từ trước đến nay đều là thể lệ văn quý võ ti tiện, nhưng đã đến đầu mối loạn thế như hiện tại, quan văn các nơi sớm đã ràng buộc không được đám binh sĩ rồi, đừng nói chi tới một tri phủ như y vậy, cho dù là bọn Các lão trong kinh thành, cũng chỉ đành bó tay với bọn quân Hán này rồi? Chỉ còn biết nén giận ràng buộc thôi, cứ thế để mặc cho bọn họ đánh cướp giết hại thường dân, đem dòng máu của Đại Minh từng tí từng tí chảy sạch hết...
Hiện giờ Đại Minh, từ trên xuống dưới tham độc đã thành gió bão, kiêu binh dũng tướng không người khống chế được, trong mắt những người biết được nội tình này, làm sao nhìn thấy được một chút hy vọng? Những người muốn chạy trốn khỏi chiếc thuyền hỏng này, cũng không phải chỉ có một người Hà tri phủ thôi.
Sau khi nhận được chỉ điểm của Bạch tiên sinh, Hà tri phủ cuối cùng từ trong trạng thái vẫn chưa hoàn hồn khôi phục lại bình thường, trên đường một lần nữa tươi cười, nói.- Ta nếu trong loạn thế này bảo toàn được bản thân, cái này may mắn là nhờ có tiên sinh đấy!
- Ông chủ quá khen rồi, bất tài chỉ là đi phân tích thô thiển mà thôi, ông chủ mới là người quyết định đấy... Hơn nữa, ông chủ đối đãi với ta như thế, ta sao lại không tận tâm tận lực được? Bạch tiên sinh cười nhạt một tiếng, cũng không lộ ra vẻ kể công kiêu ngạo.
- Đêm nay ta ở trên lầu Ngọc Chiêm có một bàn tiệc rượu, mời tiên sinh cũng cùng nhau đi đến đó tham gia, khách khứa trên đó còn cần đến tiên sinh đi giúp đỡ tiếp đãi một tí.
- Vậy xin nghe theo dặn dò của ông chủ. Bạch tiên sinh lập tức đồng ý ngay.
Trong lúc hai người họ còn đang nói chuyện, một người đầy tớ đột nhiên gõ cửa, sau đó báo cho bọn hắn một tin tức ngoài ý muốn.
- Người của Đông Xưởng đến đây tìm ngài? Hà tri phủ lại kinh hãi, sau đó lập tức quay đầu nhìn về phía Bạch tiên sinh, nói.
- Làm sao bây giờ... Sao lại như thế...
- Ông chủ đừng vội! Bạch tiên sinh vẫn là không chút hoang mang, nói.- Nếu triều đình thật sự muốn đối phó ông chủ, trước đó nhất định sẽ không hề có tin tức gì, hiện giờ tân thiên tử đăng vị, gã chán ghét Xưởng Vệ, nên quyền thế của Đông Xưởng không lớn bằng lúc trước rồi, ta đoán chắc bọn họ không dám tự tiện làm việc đâu!
Bạch tiên sinh an ủi xong, cuối cùng khiến Hà tri phủ hơi chút định thần lại, nói.- Được rồi, ta cũng muốn xem thử bọn họ rốt cuộc là thần thánh phương nào tới đây...
Khi Hà tri phủ và Bạch tiên sinh đang nhìn chăm chú, một đám người mặc phục sức của Đông Xưởng nhanh chóng đi vào tới trong phòng.
Dẫn đầu chính là một người đại hán tướng mạo hung ác, ánh mắt không hề có thiện ý, chỉ là sắc mặt hơi trắng bệch, bước chân cũng có chút phù phiếm, giống như tổn thương đến chịu đựng không nổi rồi.
- Bổn quan chính là Tri phủ bổn phủ, không biết người của Đông Xưởng tới đây, là vì chuyện gì vậy?
Bởi vì đã nắm chắc được, cho nên Hà tri phủ cũng biểu hiện ra vẻ có chút kiêu ngạo, chỉ là tùy ý chắp tay với bọn họ.
- Tại hạ Liệt Chiêu, phụng mệnh mà đến. Thái độ của đại hán này cũng không cung kính lắm, chỉ là tùy ý chắp tay thôi.- Xin Tri phủ đại nhân phối hợp.
- Phối hợp? Hà tri phủ có chút nghi ngờ, y đưa mắt hướng về phía Bạch tiên sinh ở bên cạnh.- Đông Xưởng làm việc, có những gì cần đến bổn quan phối hợp hay sao? Kính xin chỉ rõ.
Bổn triều từ lúc có Đông Xưởng tới nay, từ trước đến nay khi làm việc đều không hề cố kỵ, hiện giờ lại đòi hỏi y đến liên thủ trợ giúp, vậy chuyện này xem ra có chút kỳ quái.
Liệt Chiêu đi tới bên người Hà tri phủ, sau đó hạ giọng nói.- Xin Tri phủ đại nhân nhanh chóng điểm đủ sai dịch, hiệp trợ ta tróc nã Ngụy Trung Hiền về kinh.
- Hả? Bởi vì vừa rồi cùng với Bạch tiên sinh thảo luận vấn đề nguyên nhân của chuyện này, Hà tri phủ biểu hiện ra rất là hoảng hốt.- Tróc nã Ngụy công công?
- Vâng, đúng đấy, Ngụy Trung Hiền lúc trước được sắp xếp từ kinh thành đi đến Phượng Dương giữ lăng, dựa theo hành trình mà tính, hiện tại đã tới địa giới của quý phủ rồi. Hiện tại bên kinh thành phát mệnh lệnh đến đây, muốn chúng ta mang ông ta trở về. Giọng điệu Liệt Chiêu so với vừa rồi càng lạnh hơn, mang theo một nỗi hận không che dấu được.- Cho nên, xin Tri phủ đại nhân hiệp trợ chúng ta đưa ông ta giải về kinh thành.
- Một khi đã như vậy, vì sao... Vì sao bổn quan chưa từng nhận được công văn của phía trên? Hà tri phủ vẫn còn có chút nghi hoặc.- Người nào kêu bổn quan hiệp trợ truy bắt Ngụy công công? Chỉ dựa vào người bên Đông Xưởng tới đây, kêu bổn quan dẫn người đi theo hiệp trợ truy bắt... Thật sự có chút không đúng lý.
- Hà đại nhân chẳng lẽ chưa từng nghe qua việc gấp phải tòng quyền sao? Liệt Chiêu nở nụ cười lạnh.- Nghĩ đến tên Ngụy Trung Hiền kia cưỡng ép một đám tay sai, ở trên triều đình tác oai tác quái nhiều năm như vậy, sau lưng không biết có bao nhiêu người nghe lệnh ông ta? Tuy rằng hiện giờ Ngụy Trung Hiền đã rơi xuống đài rồi, nhưng triều đình nếu đưa xuống công văn đi truy bắt ông ta, chỉ sợ còn chưa ra khỏi kinh sư, đám người hoạn đảng cũng đã nói cho ông ta nghe rồi? Cho nên, việc này là phía trên giao xuống cho ta âm thầm đi làm đấy.
Như vậy cũng là có lý đó... Hà tri phủ nghĩ thầm rằng.
Nhưng, vừa rồi Bạch tiên sinh không phải nói không cần quá mức bận tâm đến chuyện của Ngụy Trung Hiền sao? Nghĩ đến đây, y lại quan sát một chút về phía Bạch tiên sinh.
Vẻ mặt Bạch tiên sinh nghiêm túc làm ra một cử chỉ kêu y an tâm một chút chớ nên nóng vội, sau đó tự mình đi tới giữa hai người, nói.- Xin hỏi vị đương đầu này, ngươi nói triều đình cũng không có công văn truyền đạt mệnh lệnh, chỉ là thông qua ngươi tới đây âm thầm xử lý, như vậy xin hỏi ngươi vì sao còn phải tìm đến nơi này? Tự mình đi làm không được sao?
- Mấy ngày trước chúng ta đã đuổi theo Ngụy Trung Hiền, khi đó vốn định đưa ông ta mang về. Liệt Chiêu mặt mày nhăn lại thật chặt, có vẻ căm hận không dứt.- Chỉ hận hoạn quan này không ngờ đã mua chuộc những Cẩm Y Vệ áp giải ông ta, những Cẩm Y Vệ này trong lúc chúng ta truy bắt ông ta, không ngờ giúp ông ta chống lại lệnh bắt, còn đánh thương một số người của chúng ta... Cho nên bất đắc dĩ, chúng ta chỉ đành đến đây xin đại nhân phái người đến hiệp trợ.