Thang Cổ Đại muốn nói chuyện, nhưng khi mở miệng ra một chữ cũng không nói nên lời, nuốt nước miếng vài lần vẫn còn cảm thấy cổ họng khô khan, không có một tí nước miếng đi làm dịu lại cổ họng, y cảm thấy khắp người như co chặt lại, mặc dù chạy đi cả người nóng rang lên, nhưng lúc này lại cảm thấy hơi lạnh từ bàn chân truyền đến trên ót, hơi lạnh từ từ dâng lên.
- Mai Lặc Chương Kinh, cho ra một cách giải quyết đi chứ! Một gã Tham lĩnh Chính Lam Kỳ không kiên nhẫn được nữa rồi, đưa tay đi giật giật dây cương của Thang Cổ Đại, giọng cũng theo đó nâng cao lên.
Cử động này khiến cho cả người Thang Cổ Đại run rẩy lên, nhưng dù sao cũng kịp thời tỉnh táo, thân là chủ tướng trên một lộ này, lời nói cử chỉ cũng phải có uy nghiêm thể diện, thuộc hạ đi mạo phạm vô lễ như vậy là phải hành quân pháp đấy, Thang Cổ Đại cũng hiểu được như thế còn mặt mũi gì nữa đây, nhưng nhìn khắp bốn phía, phát hiện ngoại trừ thân binh Tá lĩnh nhà mình trên mặt có vẻ phẫn nộ ra, trên mặt của mấy vị Tham Lĩnh khác đều là cười lạnh và khinh thường.
Một đứa con của thứ phi chẳng là gì cả, không có tiền vốn của bên nhà cậu bỏ vào, ở Kiến Châu, ở nước Kim là không thuộc về thứ gì cả, có quân pháp tồn tại, ngươi làm ra cái dáng vẻ của một chủ soái, như vậy mọi người sẽ lấy lệ đi theo nghe lời một chút, lúc này cục diện như thế, ngươi lấy không ra được quyết định, còn làm ra bộ mặt sợ hãi ngay trước mặt mọi người nữa, ai còn sẽ lấy lệ nữa.
Vẻ mặt không một tí che dấu này khiến cho Thang Cổ Đại càng thêm khó chịu, nhưng một là y đã quen với điều này rồi, hai là y biết được, trong lúc này phải nhịn, cũng chỉ đành nhịn thôi.
- Đi về phía đông là núi, xuyên núi đi về phía đông là biển, bên kia tất cả đều là dư nghiệt của lũ chó Minh. Chúng ta như vậy đi qua đó, đội ngũ tất nhiên sẽ tiêu đời hết, đến lúc đó chỉ còn lại một con đường chết. Trời mới biết bên kia còn có bọn quân Từ Châu gì không nữa. Thang Cổ Đại bình tĩnh lại một lát, giọng buồn bực bắt đầu đi bố trí.
- Phía tây là biển, quay đầu lại, thì có kỵ binh chặn đường, cũng có quân Từ Châu đó, cũng chỉ còn đường chết thôi!
- Mai Lặc Chương Kinh, nhưng phía trước cũng có binh mã đó, nhìn cũng không phải là dễ đối phó, làm sao bây giờ? Một gã Tham lĩnh không kiên nhẫn ngắt lời nói, thế cục này tất cả mọi người xem là hiểu ngay, không cần tốn sức đi nói ra nữa.
Thang Cổ Đại cũng không để ý tới mạo phạm này, y nói nhiều như vậy, thật sự ra là muốn trấn định lại tinh thần của mình, không đợi y mở miệng nói tiếp, kỵ binh do thám mới vừa phái ra ngoài đã quay trở về, vẻ mặt đều là hồn bay phách lạc, nhích tới gần bèn hô lên.
- Gia, kỵ binh, phía trước cũng là kỵ binh, cũng là kỵ binh.
- Gào thét cái gì vậy, đang khóc tang sao! Cút về đi quan sát tiếp! Giọng hét to đến không ép xuống được, khiến cho Thang Cổ Đại và bọn Tham lĩnh đều trở nên giận dữ, có người dùng đao, có người dùng roi, lập tức đánh người trở về.
Sau khi biết được tin tức này, trong lúc nhất thời cũng không còn tâm trạng nói thêm gì nữa. Thang Cổ Đại run run dây cương, thúc ngựa tiến lên trước trận, những người khác đối mắt nhìn nhau, có người thẳng thừng thấp giọng mắng rủa, tuy nhiên tình hình hiện tại ngoại trừ đi theo đến trước trận quan sát ra, cũng không còn lựa chọn khác rồi.
- Kỵ binh... Đều là kỵ binh... Tiến lên gần hơn, khi nhìn dù sao cũng rõ ràng hơn chút, hoặc nói là kỵ binh không hề giấu diếm bọn họ, nhưng vẫn luôn ôm lấy một tia hy vọng, hiện tại ngay cả hy vọng cũng tan biến mất tiêu rồi.
Ngay phía trước giám thành Vĩnh Ninh, đã có một đường trận tuyến đông nghìn nghịt, bên kia cờ hiệu đang lay động, trận tuyến vốn đã không thấp giờ lại cao thêm một đoạn, tất cả mọi người từng trải trên sa trường đều biết được, đây là kỵ binh đối phương đã lên ngựa rồi.
Nhà mình bỏ mạng chạy trốn, từ bên Phục Châu không hề nghỉ ngơi chạy đến nơi đây, không ngờ có sát cục khác ở bên cạnh đợi bọn họ, ngẫm lại bên mình đã mệt mỏi vất vả, còn nghĩ tới đối phương dù bận rộn nhưng vẫn ung dung chờ đợi, việc này khiến cho tâm trạng mọi người càng thêm nặng nề chìm hẳn xuống.
- Bọn chúng có kỵ binh nhiều như vậy, những kỵ binh này khi nào đã đi vào Vĩnh Ninh đây, chúng ta tại sao một chút tin tức cũng không có được. Thang Cổ Đại ngồi ở trên ngựa thất thanh hô lên.
Không ai đi tiếp lời của y, mặc dù mỗi người đều có nghi vấn không khác xa với Thang Cổ Đại, từ độ rộng trên trận tuyến mà xem, kỵ binh dưới thành Vĩnh Ninh ít nhất có ngàn người, đội nhân mã tầm vóc này tương đương gấp mấy lần bộ binh của bọn hắn, lương thực cần thiết, động tĩnh khi tiến lên, giám thành Vĩnh Ninh cách Phục Châu gần như vậy, không có đạo lý đến hiện tại mới phát giác, hiện tại mới biết được.
- Đội nhân mã đang ở phía sau kết trận, lập tức sẽ xông đến đây rồi! Hậu đội binh mã Nữ Chân Kiến Châu vang lên tiếng la hét xé ruột xé gan, nếu như là lúc trước, cử động của mấy trăm kỵ binh bên kẻ địch cũng sẽ không khiến cho bọn họ bị bối rối lớn như vậy, Thang Cổ Đại suất lĩnh đội ngũ tầm vóc có hơn sáu nghìn, lại có gần ngàn kỵ binh, mấy trăm kỵ binh của kẻ địch tối đa cũng chính là chui vào lợi dụng sơ hở thôi, thật sự có uy hiếp được hay không cũng không nói rõ được, nhưng hiện tại, ngay phía trước có ngàn kỵ binh đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công, đã tạo thành tình thế giáp công.
Không đợi bọn võ tướng Kiến Châu Nữ Chân làm ra quyết định, lại nhìn thấy kỵ binh ở phía trước trận tuyến bắt đầu triển khai, hai bên cách xa ngàn bước, từ từ phát động đến bắt đầu xung phong còn cần chút thì giờ nữa, nhưng tất cả mọi người đều biết rằng không tránh né được nữa rồi, một khi hướng ngang dịch chuyển sẽ khiến cho đội hình bị hỗn loạn, trong lúc tình thế nguy cấp như vậy, sẽ không dễ dàng ràng buộc được bộ binh rồi, nếu chẳng may tan tác hết, thì sẽ trở thành lũ dê heo dưới đao của bọn kỵ binh, nhưng đối mặt với kỵ binh ưu thế như vậy, chẳng lẽ xông lên sao?
- Chư vị già trẻ, chúng ta hiện tại có một cách duy nhất chính là cứng rắn tiến lên, nếu như xông ra được, vậy đành đánh nhau mở ra con đường sống, nếu là xung không ra, liều mạng cũng phải liều mạng thôi! Thang Cổ Đại vừa nói vừa hét, đây là cách duy nhất trong lúc này đấy, lui về phía sau không được, hướng tây là biển rộng, hướng đông là dãy núi, chỉ có vọt tới phía trước thôi!
- Tiến lên? Phía trước là hơn ngàn kỵ binh của Minh quốc, chúng ta cũng không dám xông lên đấy! Có một gã Tham lĩnh nghiêm mặt nói.
Binh mã Nữ Chân Kiến Châu giao chiến với quân Minh, bộ binh sẽ chiếm thế thượng phong, nhưng kỵ binh lại không chiếm được ưu thế gì cả, nhiều nhất là chiếm chữ "nhiều", bởi vì Nữ Chân kết minh với Mông Cổ, từ các nơi phát ra kỵ binh dĩ nhiên không thiếu. Nhưng kỵ binh bên quân Minh đều là tinh nhuệ hưởng lương bổng sung túc, nếu thật sự số lượng hai bên ngang nhau vàphải cùng đám người kia chiến đấu với nhau, đúng ra là chiếm không được ưu thế gì cả.
Thang Cổ Đại lập tức nổi giận lên, rõ ràng đã đến nước này, còn có người cứng rắn ra đụng chạm nữa, y lật tay rút ra đao của mình, ở trên ngựa rống giận nói.- Ta từ nhỏ đã đi theo Đại Hãn chinh chiến khắp nơi, chưa bao giờ lâm trận lùi bước, các ngươi bây giờ nói đông nói tây, chẳng lẽ là muốn chạy trốn sao? Chẳng lẽ sẽ không sợ quân pháp của Đại Kim chúng ta, chẳng lẽ sẽ không sợ người trong nhà bị xử phạt bắt đi làm nô lệ sao!
Khi nói ra lời này đã khiến cho các Tham lĩnh khác đều trở nên tức giận, nhưng thân binh Ngưu lục của Thang Cổ Đại đứng sát bên người, thấy chủ nhân nhà mình rút đao ra, bọn họ đều đi theo cử động, trong lúc nhất thời sát khí dày đặc.