Sau khi Dương Liên ở quý phủ gặp Ngụy Trung Hiền vài ngày, gió lạnh đìu hiu ngày mùa thu vẫn càn quét bốn phía kinh thành, khiến đường phố vốn dĩ hối hả cũng vắng vẻ đi không ít.
- Hôm nay thật đúng là lạnh bất thường rồi mà! Tiểu kỳ Cẩm Y Vệ mặc y phục phi ngư đủ để nhìn, co cổ mình lại một chút, đi dọc theo qua những ngỏ hẻm lát đá xanh, đi tới trước một tràng dân cư.
Gã là một người còn trẻ tuổi, gương mặt đã thoát khỏi non nớt niên thiếu nhưng vẫn còn giữ lại vài phần anh khí, thân thể vì luyện võ lâu dài mà lộ ra vô cùng rắn chắc, tuy rằng bào phục trên thân rộng thùng thình, nhưng loại bốc đồng trẻ tuổi chỉ mình gã có này vẫn lộ ra ngoài.
Cửa chính là làm bằng gỗ bách, đã có vết rạn cũ, giống như là vỏ cây, trên của còn treo hai cái vòng sắt. Trước cửa lõm vào trong, màu đen giống như bị năm tháng dính lên vậy.
Gã cầm vòng sắt, nhẹ nhàng gõ cửa.
- Tam thúc, tam thúc?
Không có ai trả lời, những cửa cũng không khóa.
Tề Vọng không có do dự, đẩy thẳng cửa ra, bước vào.
Từ cửa chính nhìn vào trong, là một đình viện tương đối nhỏ, trong sân là một ngôi nhà nhỏ. Cổng lớn trước bậc thềm đá có vài chỗ đã gãy, có nhiều chỗ dường như là bị cọ sát mà trở nên sáng hơn. Phía dưới nhà là chỗ chó ở, bây giờ chỉ còn lại một cái hố rách rưới. Nền bằng đá đã có kẻ nứt rồi, giữa khe đá mọc cỏ dại và rêu xanh, trên bậc thềm đá cũng như thế. Gió dạo quanh sân ngôi nhà nhỏ, giống như là phát ra những tiếng nức nở nhẹ nhàng.
Toàn bộ nhà cửa nhìn không ra nhiều ít đã có người xử lý dấu vét rồi, thật giống như là bỏ hoang nhiều năm, thật sự không giống như là bộ dạng có người ở.
Cái này tam thúc nhỉ, thật đúng là…Tề Vọng chợt cảm thấy trong lòng đau xót.
Sau khi ngơ ngẩn một lát, y lại miễn cưỡng vui mừng mĩm cười.
- Tam thúc! Ta đã cho người mang rượu tới! Gã hô lớn một tiếng, còn khoát tay mang bầu rượu lên không trung.
Không có hồi âm.
Gã lại lần nữa hô lớn.
Cuối cùng cũng không phụ lòng mong chờ của gã, cổng nhỏ cuối cùng có tiếng két… két từ từ mở ra.
Đây là một người trên mặt đầy nếp nhăn, người trung niên đại khái khoảng chừng bốn mươi lăm năm mươi tuổi, cũng có lẽ bởi vì mới vừa từ trên giường ngồi dậy, gã cũng không mặc áo khoác ngoài, chỉ mặc một cái khố mỏng bên trong.
Người trung niên này có khuôn mặt chữ điền, khuôn mặt của gã tràn đầy mỏi mệt, hai mắt cũng nửa híp nửa mở, thoạt nhìn ủ rủ, quả thực so với Tề Vọng sinh khí bừng bừng hoàn toàn trái ngược nhau.
- Tam thúc! Vừa thấy gã, Tề Vọng cao hứng hô lên, lại khoát bầu rượu lên không trung lần nữa.- Đây, con đã mang rượu tới cho người!
- Vọng ca nhi, ngươi cuối cùng cũng đã tới, ta lúc trước còn tưởng ngươi trời chưa sáng sẽ tới đây! Vừa thấy Tề Vọng, ông ta cũng lộ vẻ cao hứng.- Cũng tốt, cũng tốt, thực ta cũng đã ngủ ngon giấc…
Sau đó, một trận gió lạnh thổi về phía ông ấy, khiến ông ấy không chịu được mà run cả người.
- A ơ, thằng trời nhỏ này thật đúng là quá lạnh mà, vào đây vào đây!
Ông ấy ngoắc tay, sau đó nhanh chóng trở vào.
- Tự mình ngồi đi. Chờ sau khi Tề Vọng vào trong phòng, ông ta cũng không thay quần áo, lại lần nữa quay vào trong giường gạch, sau đó chỉ chỉ vào mâm gỗ đối diện.
- Đến, bỏ rượu ở chỗ này!
Vừa vào cửa, Tề Vọng liền nghe thấy một mùi rượu nồng nặc, mùi vị nồng như vậy, chỉ khả năng là tới từ chỗ của những người ngày ngày uống rượu. Trên mặt đất cũng bày đầy bình rượu, áo quần bày khắp chung quanh.
Nhìn thấy cả mặt đất bày biện hỗn loạn, trong lòng Tề Vọng âm thầm đau xót, tam thúc uy phong lẫm liệt trong trí nhớ của gã, không ngờ rằng bây giờ lại sa sút tới tình trạng như thế này.
Gã gọi tam thúc là có nguyên nhân đấy, người trung niên này tên là Lưu Tùng Bình, là một Tiểu kỳ Cẩm Y Vệ, cũng là huynh đệ mà phụ thân của y lúc sinh tiền đã kết bái. Tổ tiên của bọn họ, hai trăm năm trước cũng từng đi theo Thành Tổ hoàng gia Tĩnh Nan xuôi nam, sau đó thì vào Cẩm Y Vệ, cũng coi như là nhiều đời ăn lương bổng của vua, đời đời kiếp kiếp kế tiếp như vậy, tuy rằng không tính là lăn lộn nhiều, nhưng áo cơm nhìn chung vẫn được đảm bảo.
Tam thúc gã, vốn dĩ là Cẩm Y Vệ có chức quan đời trước để lại và con cháu quan lớn khắp cả, không lớn không nhỏ nhưng cũng coi như là một người có vai vế, bởi vì mấy chục năm làm việc cũng coi như đắc lực, cho nên cũng nhận được vài phần kính trọng. Tề Vọng lúc nhỏ, còn từng đi theo vị tam thúc này học qua một ít võ nghệ, lúc ấy ông ấy còn hăng hái, không hề thảm bại như bây giờ?
Thế nhưng từ khi tam thẩm chết, tinh thần tam thúc càng ngày càng suy sụp, làm việc cũng chỉ làm qua loa ứng phó, nhiều lần mắc lỗi. Bởi vì cấp trên cũng chung sống nhiều năm như vậy, cho nên cũng không phạt ông ấy, chỉ thỉnh thoảng trách mắng vài câu thế thôi, nhưng bộ dạng ông ấy bây giờ, làm sao nhìn ra được vài phần hào khí của Cẩm Y Vệ?
- Tam thúc! Bởi vì trong lòng gấp gáp, gã không nhịn nỗi mà bắt đầu khuyên.- Vẫn là nên uống ít một chút đi!
- Hắc! Lưu Tùng Bình nhìn gã, trong mắt không còn lại bao nhiêu thần thái.- Ngươi mang rượu tới tìm ta, sau đó lại bảo ta uống ít một chút sao?
- Cái này… cái này không giống nhau. Trên mặt Tề Vọng hiện ra một chút lúng túng.- Con là không yên tâm cho người!
- Tốt, tốt, tam thúc hiểu rõ lòng tốt của ngươi… Lưu Tùng Bình khoát tay cười.- Chỉ là, không cần lo lắng cho ta, ta không sao đâu, rất tốt, rất tốt!
Sau đó, không biết từ đâu mà ông ta móc ra hai cái ly, sau đó đến mở bình rượu ra, rót cho mình một chén rượu.
Ông ta trước tiên ngửi một cái, sau đó cầm chén rượu lên, lầm bẩm làu bàu rồi uống một hơi cạn sạch.
- Ực… Rượu cũng không tệ lắm, tuy không có ngon bằng hôm qua thúc uống. Ông ta chậc chậc miệng, sau đó bình luận một chút.- Đáng tiếc ngươi đã tới chậm, thúc đã đem những rượu trắng Từ Châu đó uống xong rồi, bằng không chúng ta uống thoải mái một phen, đây chính là vừa nồng vừa cay, rượu tốt chân chính nha!
- Tam thúc! Vừa nghe cái này, Tề Vọng vội nói.- Người làm sao mua được rượu từ những tặc nhân Từ Châu đó?
- Tặc nhân Từ Châu thì thế nào? Lưu Tùng Bình không hề để ý đến mở to hai mắt.- Bất kể là tặc nhân Từ Châu hay là đạo tặc gì, rượu tóm lại vẫn là rượu? Nếu như bọn chúng bán rượu ngon lại rẻ, chúng ta vì sao lại không được uống? Theo ta thấy, người Từ Châu mặc dù là phản tặc, nhưng những thứ này thật sự là rất tốt.
- Thật sự là tốt, cho nên mới trở thành hại lớn!
Tề Vọng vẻ mặt đầy căm hận.- Người nghĩ lại một chút, đồ đạc của Từ Châu làm tốt, tiền bạc của chúng ta đều mua đồ của bọn chúng, vậy bọn chúng không phải là lấy tiền của chúng ta đi mở rộng quân lực sao? Chúng ta cứ mua mãi đồ đạc của bọn chúng, chính là đang giúp bọn chúng dần đoạt lấy căn cơ của Đại Minh! Người chưa nghe nói qua sao? Chúng ta bây giờ mua nhiều một bình rượu của Triệu Tiến, chính là cho bọn chúng tạo thêm nhiều súng kíp đạn dược, chúng ta mua nhiều thêm một mảnh vải của Từ Châu, chính là cho bọn chúng nhiều thêm một cây trường mâu! Những tặc nhân Từ Châu đó cùng hung cực ác, tiểu dân vô tri bỏ đi, chúng ta chịu hoàng ân của vua sao để của cải cho địch?