Đối với lời nói của đệ đệ, A Mẫn không có trả lời, gã chỉ hung hăn phun một bãi nước bọt xuống mặt đất rồi thấp giọng mắng vài câu.
=======================================
Cuối thu đầu đông nơi Từ Châu đồng dạng cũng là tiết nông nhàn, theo lời kể của những người già thì vài thập niên trước Từ Châu cùng Sơn Đông bên kia một năm còn trồng được hai mùa, nhưng mấy năm nay càng ngày càng lạnh, cũng chỉ trồng một vụ mà thôi.
Mỗi khi nhắc đến đề tài này, đều phải nói đến thánh minh của Triệu Tiến, đều phải nói ông trời phù hộ Từ Châu, nếu không phải Tiến gia đến đây, thì mọi người sao ăn cơm no, cuộc sống tốt đẹp như bây giờ được cơ chứ.
Chẳng qua hiện nay khen ngợi như thế cũng không thấy có người nói, thậm chí bắt đầu có người hơi có chút oán hận. Bởi vì những thanh niên cường tráng của Từ Châu, phủ Hoài An, phủ Phượng Dương cùng với phía nam phủ Duyện Châu đều bị triệu tập nhập ngũ rất nhiều.
Lúc vừa mới bắt đầu, Triệu Gia Quân điều động nam nhân ở trong điền trang nông khẩn, nhưng vào vụ thu đông năm Thiên Khải thứ bốn này, hộ vệ quân binh triệu tập từ nông khẩn điền trang đã không đủ dùng, bắt đầu đem những đoàn luyện biến thành quân chính quy.
Lữ Thân Vệ mở rộng thành sư Thân Vệ rất thuận lợi, các tráng niên ưu tú của Từ Châu, Bi Châu đều gia nhập. Sư Thân Vệ cùng tất cả hai lữ lại thêm một đoàn kỵ binh, lữ thứ nhất và lữ thứ hai đều đầy danh sách. Đoàn kị binh có tám liên đội kị sĩ, tổng cộng có ba mươi khẩu pháo, lại có thêm hai ngàn người trong đội quân nhu đi theo.
Đoàn hỏa pháo mở rộng thành lữ hỏa pháo, có tất cả hơn hai trăm khẩu pháo, mười liên đội hộ vệ, công lại có hơn ba ngàn người, biên chế lữ dạy bảo và đoàn kỵ binh thứ nhất vẫn không thay đổi.
Việc mở rộng lữ Thân Vệ cùng đoàn hỏa pháo đối với Triệu Gia Quân mà nói thì cũng chỉ là một điều phối, cũng không cần giải tán hợp lại quá nhiều. Bởi vì tướng quân phủ chỉ có việc đem đại đội quân binh cùng các liên đoàn luyện ở khắp các nơi tuyển ra những người đủ thân phận gia nhập vào lữ Thân Vệ, sau đó phát trang bị mới ra. Những công đoạn chỉ huy vân vân đều trải qua huấn luyện, điều nhập là đã dung hợp.
Mà đoàn hỏa pháo mở rộng thành lữ lại cần phải có trang bị tương ứng cùng người làm việc tương ứng. Mỗi một khẩu pháo được chế tạo ra đều sẽ có những pháo binh tương ứng tiến hành huấn luyện, đó cũng là một quá trình phân phối.
Đoàn quân binh Quy Đức và đoàn quân binh Phượng Dương đều mở rộng làm đoàn quân binh tăng cường. Đoàn quân binh Phượng Dương tăng thành hai mươi lăm liên đội, có được sáu khẩu hỏa pháo. Đoàn quân binh Quy Đức mở rộng thành ba mươi lăm liên đội, hỏa pháo có mười khẩu.
Đoàn tuần đinh trấn Ngung Đầu và đoàn tuần đinh cửa sông Thanh Giang xác nhập lại với nhau thành lữ tuần đinh tạm biên, lưu lại một phần sức mạnh riêng giữ gìn trị an, còn lại thì hội hợp tại gần nơi cửa sông Thanh Giang, do Lê Đại Tân tạm thời làm lữ trưởng của lữ đoàn tạm biên này, dưới chỉ huy của lữ trưởng lữ thứ ba Đổng Băng Phong, mục tiêu thẳng hướng phía nam.
Lúc này phương bắc biển đóng băng, tất cả những thuyền mà Triệu Gia Quân điều động đều tập hợp tại cảng Hải châu cùng vịnh Cáp Lỵ. Doanh quân binh trú đóng ở Giang Bắc Nam Trực Lệ cũng bắt đầu tập hợp về hướng cảng. Sau đó những con thuyền bên sửa sông Thanh Giang này cũng bị tập trung triệu tập.
Mở rộng tầm vóc lớn, điều động tầm cỡ lớn, tự nhiên sẽ hao phí sức dân. Những dân chúng vốn dĩ đang hưởng thụ chỗ tốt liền bắt đầu cảm thấy phiền toái, bắt đầu lo lắng cho an nguy của con cháu nhà mình, bắt đầu có câu oán hận.
Tuy nhiên Triệu Gia Quân từ vừa mới bắt đầu vốn không có đi lấy lòng dân chúng, bọn họ luôn luôn đi theo hướng nghiêm hình khốc pháp, cho nên mọi người mặc dù có câu oán hận, cũng biết đối kháng sẽ mang đến hậu quả như thế nào. Vùng đất chính giữa do Triệu Tiến thống trị đối với một chuyện đã tạo thành thói quen, đó chính là Triệu Tiến hạ đạt mệnh lệnh, mọi người nhất định phải phục tùng.
Có một điều động khiến mọi người bắt đầu cảm thấy không tầm thường, rất nhiều người đều nghĩ rằng hòa bình như thế còn kéo dài thêm hai năm, nhưng điều động ấy lại làm cho mọi người cảm giác đến, chỉ sợ yên bình cũng đã sắp kết thúc rồi.
Đoàn tăng cường Túc Châu trú đóng ở Túc Châu bắt đầu rút về Từ Châu, đoàn Túc Châu và đoàn tuần đinh Từ Châu cùng nhau tiếp quản việc phòng ngự cùng trị an cho vùng đất Từ Châu Bi Châu.
Mỗi lần xảy ra đại chiến, Lý Ngũ giữ nhà, đây đã thành một thói quen, quả nhiên, sau khi đoàn Túc Châu trở lại Từ Châu, sư Thân Vệ vừa mới mở rộng xong, lữ dạy bảo, lữ hỏa pháo cùng với đoàn kị binh thứ nhất liền chuẩn bị bắt đầu đi về phương bắc.
Vận động binh mã tầm vóc như thế, cùng với chuẩn bị trước khi điều động không cách nào giấu diếm được người khác. Cho dù là Nội Vệ, cục tình báo và tuần đinh phong tỏa nhiều mặt, nhưng đó cũng chỉ là làm những điều nên làm. Khi đại quân bắt đầu sửa soạn điều động, tất cả những người theo dõi chặt chẽ Từ Châu đều có được tin tức.
Vốn thì người trong thiên hạ đều đem ánh mắt ném ở Liêu Đông, ai nghĩ đến vào lúc này Từ Châu còn có cử động như vậy. Ai cũng biết ý nghĩa của hành động đó, ai cũng không nghĩ ra Từ Châu không ngờ làm được nhanh như vậy, nhiều nhân mã như vậy, nhiều trang bị như vậy. Vào lúc này lại không có cách nào lợi dụng đường thủy, phải chuẩn bị nhiều ít xa mã dân phu, phải dự bị bao nhiêu lương thảo, việc sửa soạn trước đó sẽ tiêu tốn rất nhiều thì giờ, nhưng Triệu Gia Quân Từ Châu nói động liền động.
Triệu Tiến tuổi trẻ, nhưng Triệu Tiến làm việc lại chu toàn chu đáo như vậy, cử động của đội binh mã có tầm vóc lớn như vậy khẳng định không phải liều lĩnh, thoáng hỏi thăm một chút liền biết, Triệu Gia Quân đã tích trữ một số lượng lớn lương thảo dọc theo tuyến Vận Hà. Những thành trấn đó chính là binh trạm, cũng đủ cung cấp cho đội ngũ của Triệu Gia Quân, bao gồm cả cấp dưỡng của lữ thứ hai đi hướng Lâm Thanh cùng đoàn Bi Châu.
Nhiều như vậy lương thảo rốt cục đến từ nơi nào? Những kẻ theo dõi rất nhanh liền biết, nhưng phàm là những người bên triều đình Đại Minh đều là cười khổ xấu hổ, không nói được lời nào
Từ trước, vận chuyển một cân lương thực từ Giang Nam đi kinh thành, các loại hao phí thuế má cùng với chi tiêu gộp lại cũng ngang giá bốn cân. Bốn cân đó chính là chỗ tốt mà những người dọc theo Vận Hà khắp nơi chia chác với nhau. Hiện giờ Triệu Gia Quân cầm giữ Vận Hà tào vận, những sưu cao thuế nặng cùng với nhưng tiêu tốn vô ích ấy đều liền tan thành mây khói.
Vận chuyển mấy trăm vạn thạch lương thực đến kinh sư cần chi phí mấy ngàn vạn thạch, bây giờ chênh lệch đó liền thuộc về Triệu Tiến rồi. Có nhiều lương thực như thế trong tay, quả thật là không cần lo lắng cho việc tiêu dùng của đại quân.
Chẳng lẽ đây là lúc thay đổi triều đại trong thiên hạ, đây là cuộc chiến diệt quốc rồi sao? Không phải nói còn có hai năm sao? Triệu Tiến không phải nói phải nghỉ ngơi lấy lại sức hai năm sao? Mọi người không phải đều đang nói Đại Minh còn có cơ hội hai năm để vực dậy hay sao?
Hoạn đảng đã bị thanh trừ sạch sẽ, hoàng thượng lại là vị minh quân quyết chí tự cường, trong triều cũng được xưng tụng chúng chính doanh triều, làm sao lại rơi vào hoàn cảnh như thế vào trong lúc này cơ chứ?
Không ai cảm thấy Đại Minh còn có cơ hội nào cả, bằng chiến lực mạnh mẽ vượt quá mức bình thường kia của Triệu Gia Quân, đám binh mã nát bét kia của Đại Minh làm sao chống cự thành công cho được.
Cũng có người thông minh cảm thán không thôi, Triệu Tiến này quả nhiên không có sơ hở nào, quả nhiên nghĩ đến chu toàn. Lúc này Trần Thăng thống lĩnh binh mã quả thật thân cô thế cô ở hải ngoại, nếu bị giặc Thát đánh bại, sẽ có mạo hiểm rất lớn. Hơn nữa dựa theo âm mưu quỷ kế mà nói, Trần Thăng bên kia coi chừng lại có khả năng ly tâm tự lập mình làm vương rồi đó.
Nhưng Triệu Tiến chỉ cần chiếm cứ Bắc Trực Lệ, binh lâm Sơn Hải Quan, vậy thì chút ít mạo hiểm ấy đều không đủ uy hiếp. Gì mà cô độc ngoài biển, Liêu Trấn dù sao cũng là một dãi đất liền của quan nội, Triệu Gia Quân tới Sơn Hải Quan, chẳng lẽ binh mã Liêu Tây chống đỡ được hay sao? Quân tinh nhuệ của Liêu Trấn cũng không phải chưa từng đánh nhau với Triệu Gia Quân, kết cục như thế nào mọi người cũng đã sớm nhìn thấy, không cần phải phỏng đoán thêm gì nữa.
Nếu nói còn có cơ hội gì vào lúc này thì chính là trước lúc Triệu Tiến còn chưa tới Sơn Hải Quan, cuộc đại chiến giữa Nữ Chân Kiến Châu và Triệu Gia Quân do Trần Thăng thống lĩnh có một kết quả. Chỉ cần Triệu Gia Quân tại Liêu Trấn thảm bại, như vậy lòng người dị động, Đại Minh còn có một đường sinh cơ. Nhưng người đề xuất lập luận một đường sinh cơ này bản thân gã cũng không có chắc chắn được cái gì, trên đời, có và không, được hay mất đều tùy vào lòng người cả, huống chi chuyện không như ý trên đời này cũng đã chiếm tám chín phần mười rồi.
Lúc tin tức lan truyền ra bốn phương tám hướng, Triệu Tiến vừa mới từ Từ Châu khởi hành, không có nghi lễ long trọng gì, cũng không có phụ lão nào dâng hương cầu chúc, mọi chuyện đều cứ hành quân tác chiến y như bình thường.
Người nào không biết lần xuất quân này mang ý nghĩa trọng đại như thế nào, đối với Từ Châu và Bi Châu cùng với những người cùng vinh nhục với Triệu Gia Quân mà nói, nào có ai không biết sau lần này, mọi người chỉ sợ cũng phải gà chó lên trời rồi?