Sáng sớm ngày hôm sau, ngay khi biết được tin tức bọn sai dịch truyền về, trong nha môn phủ Quảng Bình liền nổi lên một trận sóng gió.
- Cái gì? Người của Cẩm Y Vệ ra tay sao? Để cho đám lưu dân đó bỏ đi! Tri phủ Quảng Bình Hà Mạc Thanh thất thanh la lên, sau đó khuôn mặt thường ngày được bảo dưỡng rất tốt trong nháy mắt liền mất đi huyết sắc.- Như thế nào… việc này là như thế nào? Các ngươi làm việc như thế nào!
Báo cho ông ta chính là đầu mục của những sai dịch đó, y lúc trước ở bên ngoài còn là dáng vẻ hất hàm sai khiến, lúc này lại thay đổi hoàn toàn một dáng vẻ khác, sợ hãi rụt rè, hơn nữa trên mình còn quấn mảnh vải, nhìn qua bị thương không nhẹ.
- Hồi bẩm lão gia, không sai, chính là một đám Cẩm Y Vệ, thẻ bài của bọn họ sẽ không sai! Bọn họ có một đám người, đột nhiên liền vây công lại đây, bọn tiểu nhân tuy rằng liều chết phản kháng, nhưng hiềm rằng người ít không đánh lại đông, không để cho bọn họ đạt được mong muốn không được.
- Cẩm Y Vệ… Cẩm Y Vệ… Bọn họ tại sao phải làm loại sự tình này? Sau khi biết rõ ràng xảy ra tình hình gì, Hà Mạc Thanh thì thào tự nói.
- Chúng tiểu nhân không biết, chỉ biết là Cẩm Y Vệ này vừa mới đầu đã chạy tới, gọi bọn tiểu nhân để những lưu dân đó chạy đi. Đại hán cúi đầu càng thấp hơn.- Chúng tiểu nhân đương nhiên không nghe, kết cuộc bọn họ liền không nói thêm lời nào liền động thủ, còn đánh bị thương rất nhiều huynh đệ của tiểu nhân.
- Những Cẩm Y Vệ đó, dữ dội ác độc!
Hà Mạc Thanh giậm chân mắng to - Thánh thiên tử anh minh ngút trời, vừa đăng cơ liền hạn chế Xưởng Vệ, lại không ngờ rằng.
Y hiện giờ trong lòng thấp thỏm bất an, rất sợ những Cẩm Y Vệ đó tới điều tra sự tình mình ngấm ngầm làm ra.
Chiêu mộ đạo tặc, giết hại lưu dân, tham ô làm trái phép nước, bất kể một điều này cũng là loại cấm kỵ của quan phủ một phương, nhưng mà ông ta cái nào cũng làm.
Loại sự tình này nếu thật sự bị triều đình trách tội, đây phải làm sao bây giờ?
Sau khi qua một hồi lâu, ông ta miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, chỉ bảo bọn hạ nhân cho gọi Bạch tiên sinh phụ tá đáng tin nhất của mình sang.
Bạch tiên sinh này hơn năm mươi tuổi, tóc và chòm râu đều đã bạc đi quá nửa, ông ta vốn dĩ là cử nhân thi rớt tú tài, mấy lần khảo thí không trúng liền dứt tuyệt hy vọng dựa vào nghiệp học hành làm quan này, vì thế liền dứt khoát đi làm phụ tá và tây tịch (làm văn thư) cho người khác. Mấy chục năm kế tiếp gã du ngoạn bốn phương, cũng là nhìn không ít cảnh tượng lớn, thành nửa phần người tinh nhạy. Cũng chính là bởi vì nhìn trúng một điểm này, Hà tri phủ sau khi có được chức Tri phủ này liền tiểu tiền mướn ông ta tới dùng, dẫn dụng làm tâm phúc.
Còn Bạch tiên sinh này cũng không có khiến Hà tri phủ thất vọng, mấy năm qua cũng thay ông ta xử trí không ít sự vụ, sự tình nha môn an bài gọn gàng ngăn nắp, còn thay ông ta ra không ít chủ ý… chiêu mộ cường đạo kỳ thật cũng là chủ ý ông ta cấp cho Hà tri phủ.
Cho nên, lần này chạm vào nan đề, ông ta liền lập tức không cần nghĩ ngợi gọi người đưa Bạch tiên sinh sang.
- Ông chủ, thật sự xảy ra việc gì? Bạch tiên sinh vừa tiến vào, nhìn thấy mặt Hà tri phủ kia dáng vẻ lo lắng không còn chút máu, trong lòng liền có ước đoán.
- Đúng vậy a, Bạch tiên sinh xảy ra việc lớn rồi. Hà tri phủ gật đầu sau đó đem tin tức mình vừa mới nghe được, toàn bộ đều truyền lại cho Bạch tiên sinh nghe.
- Bạch tiên sinh, việc đã đến nước này, ta nên làm như thế nào cho phải? Đợi sau khi nói xong, ông ta lập tức lo lắng thúc giục đối phương, muốn lấy ra được chủ ý.- Trừ phu thật sự triều đình tính toán trách vấn ta rồi?
- Ông chủ đừng vội. Dù sao cũng nhiều năm gặp qua không ít cảnh đời, Bạch tiên sinh ngược lại không có thấp thỏm như vậy, ai ủi Tri phủ.- Việc này ta nhìn rất cổ quái.
- Cổ quái? Hà tri phủ có chút nghi hoặc.
- Ông chủ ngẫm lại xem, nếu như triều đình đã biết tới sự tình của ông chủ rồi, vả lại muốn truy cứu, chỉ cần mấy cỗ công văn thì được rồi, cần gì phải bảo một đám Cẩm Y Vệ đi thả người nào? Bạch tiên sinh không nhanh không chậm nói.
- Theo tại hạ xem thấy, bọn họ tuyệt không phải là nhằm vào Tri phủ đại nhân mà tới.
Hà tri phủ trong lòng vui vẻ.- Thật vậy chăng?
- Ngài ngẫm nghĩ thử xem, nhìn xem còn có tình hình gì khác nữa không? Bạch tiên sinh lại xoay đầu nhìn về hướng đại hán cung kính đứng một bên kia.- Ngươi không phải mới vừa nói bọn họ kẹp ngươi đi một đoạn đường sao? Trên đường ngươi còn nhìn thấy tình hình gì nữa nào? Hãy ngẫm nghĩ lại thật kỹ, nói cho chúng ta biết, chớ nên bỏ sót.
- Vâng… Đại hán cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát.
- Đúng rồi! Sau một lát, y lại lần nữa ngẩng đầu lên, thật giống như nghĩ tới điều gì.- Sau khi đi được một lát, có một ông già cũng cùng đi theo bọn họ. Lão già này đại khái tuổi chừng sáu mươi mấy, trên mặt không có râu, nói chuyện giọng bén nhọn, tựa như… tựa như…
- Giống như là Thái giám? Bạch tiên sinh hỏi lại.
- Vâng! Đại hán như ở trong mộng mới tỉnh.
- Tốt lắm, ta hiểu rồi, ngươi lui xuống trước đi. Tiên sinh trên mặt nở một nụ cười, sau khi khoát tay áo bảo đại hán lui xuống.
Đợi cho tới thời điểm trong phòng chỉ còn lại hai người, Hà tri phủ rốt cuộc nhịn không được nữa.
- Bạch tiên sinh, đây rốt cuộc sao lại thế này? Ta vẫn là chưa có hiểu rõ a…
- Ông chủ, một đám Cẩm Y Vệ, còn có một lão Thái giám, đoàn người như vậy... Ông chủ còn không đoán ra được sao? Bạch tiên sinh vẫn là chậm rãi tươi cười.
- Ngươi cũng chớ thừa nước đục thả câu nữa! Hà tri phủ có chút nóng nảy.- Bạch tiên sinh, nói rõ ràng với ta đi!
- Ông chủ không cần hoảng hốt, đây tuyệt không phải triều đình đang đối phó ông chủ… Bạch tiên sinh vẫn là một bộ dáng chuyện trò vui vẻ.- Ta đoán định rằng đám người này nhất định là áp giải Ngụy công công Ngụy Trung Hiền đi hoàng lăng Phượng Dương.
- Ngụy Trung Hiền? Hà tri phủ đầu tiên là cả kinh, sau đó lập tức bừng tỉnh đại ngộ.- Ngụy Trung Hiền, đúng vậy! Bọn họ là hơn mười ngày trước rời kinh, tính toán ngày tháng, cũng nên tới được bên này rồi a… Hóa ra là bọn họ, hóa ra là như thế! Khó trách a!
Tiếp đó, ông ta lại có chút nghi ngờ.
- Chính thị, nếu như Cẩm Y Vệ động thủ là một đám người áp giải Ngụy Trung Hiền kia, bọn họ… bọn họ tại sao muốn xen vào chuyện của người khác chứ?
- Nếu như theo tình hình bình thường, bọn họ là sẽ không xen vào chuyện của người khác. Nếu như bọn họ làm như vậy, tôi đoán định bọn họ tất có mục đích. Bạch tiên sinh nhẹ nhàng vuốt ve một chút chòm râu hoa râm.- Ông chủ, bọn họ… bọn họ sợ là bj Ngụy công công mua chuộc rồi, đang là theo chân Ngụy công công cùng nhau đi đầu hàng Triệu Tiến rồi! những lưu dân này là công cụ bon họ dùng để che giấu tai mắt người khác mà thôi. Kế tiếp bọn họ tất nhiên sẽ xen lẫn vào bên trong những lưu dân dó, sau đó trà trộn vào địa giới Từ Châu!