Không biết sau khi trải qua bao lâu, gã chậm rãi khôi phục lại một ít tinh lực, sau đó gắng gượng đi về chỗ Lưu Tùng Bình đang ngồi.
Lưu Tùng Bình hiện giờ đã lê mình ngồi xổm ở trên một viên đá tảng, thoạt nhìn yếu nhược vả lại còn uể oải, vẻ mệt mỏi lộ rõ, nhưng nếu như không có ông ta ném ra một đao kia, có lẽ hai người đều phải chết ở nơi này rồi.
Tề Vọng đi tới bên cạnh ông ta, sau đó ngồi xổm xuống ôm chặt Lưu Tùng Bình.
- Tam thúc, con tới cứu thúc rồi.
- Thằng ngốc! Lưu Tùng Bình chỉ là cười khổ.- Đỡ ta, đứng dậy!
Sắc trời đã muộn, không trung bắt đầu trở nên nửa sáng nửa u ám, cỏ dại ở trong gió lạnh lay động cũng càng lúc càng giống như là hư ảnh trong bóng đêm.
Ngụy Trung Hiền vẫn là ngồi ở chỗ mới rồi, không nhanh không chậm xoa lấy chân của mình, thần thái vô cùng chăm chú, giống như cũng không có việc gì quấy rầy được ông ta nữa. Mặc dù vào tiết trời này một mình ở một nơi ngoài đồng hoang vu này tuyệt không phải một việc tốt gì, nhưng ông ta lại một chút cũng không có không khỏe.
Tiếng xào xạc lay động của cỏ râu rồng càng lúc càng vang dội, sau cùng, chỗ ở bên cạnh ông ta đột nhiên tách ra.
- Đã trở lại? Ngụy Trung Hiền cũng không ngẩng đầu lên hỏi.
- Để cho công công chịu lao khổ rồi. Lưu Tùng Bình cười khổ nó lời xin lỗi với Ngụy Trung Hiền.
- Đáng trách, đáng trách.
- Không sao, trở về được thì tốt rồi! Ngụy Trung Hiền cũng bật cười.- Sớm một chút nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải chạy đi!
- Công công vẫn là muốn đi Phượng Dương sao? Lưu Tùng Bình có chút nghi hoặc.
- Đi đương nhiên đi rồi! Triều đình bảo ta đi, có thu hồi lệnh ban ra hay không. Ta vì sao lại không đi chứ? Ngụy Trung Hiền không chút do dự nói.
- Hơn nữa, như nay thiên hạ to lớn, ta còn đi được nơi nào? Thế nhưng… hai người các ngươi ngược lại không cần đi theo ta nữa? Tốt, tốt, tốt. Sớm một chút giải tán đi.
Lưu Tùng Bình và Tề Vọng liếc nhìn nhau một cái.- Công công, thứ cho không tòng mệnh!
- Ừ? Không được? Ngụy Trung Hiền ngược lại có chút ngạc nhiên.- Hiện giờ các ngươi đều đã chạy tới mức này rồi, còn theo ta làm gì nữa? Các ngươi sẽ không cảm thấy bản thân còn là người của triều đình a?
- Lời của Liệt Chiêu chỉ là lời một phía mà thôi, triều đình cũng không có tới mệnh lệnh bọn ta phải đổi hành trình. Lưu Tùng Bình có chút cứng cỏi.- Nếu đã như vậy, bọn ta dĩ nhiên còn phải giữ vững tinh thần. Việc đương sai chưa làm xong. Đưa công công an toàn tới đó, không dám có bất kỳ chểnh mạn nào.
- Các ngươi a… Các ngươi a… Ngụy Trung Hiền hiểu rồi, sau đó bật cười.- Đều là một đám cố chấp a! Tốt tốt, vậy làm phiền hai vị rồi, ta đây cảm kích các ngươi.
- Đa tạ công công khen ngợi! Lưu Tùng Bình hướng ông ta thi lễ.- Mặt khác tại hạ cũng có đòi hỏi quá đáng. Công công đưa trước đồ ưng thuận trước đó cho tôi không. Trước cho Vọng ca nhi đi? Công công cứ yên lòng, cho dù công công cho trước, tại hạ cũng sẽ không nuốt lời, nhất định sẽ dồn hết toàn lực đạt thành mong muốn của công công.
- Đừng, không cần nói như vậy. Nhân phẩm của ngươi ta đây đương nhiên tin tưởng. Đồ vật này vừa rồi đã đưa cho tiểu ca nhi rồi. Chỉ là nó không cần mà thôi, hiện giờ nó muốn cầm lấy, thì theo ta đi lấy thì được rồi.
Ngụy công công lại lần nữa từ trong ngực mình móc ra mấy tấm giấy.- Các ngươi hãy cầm lấy đi. Ta sau khi đi tới được Phượng Dương, những vật ngoại thân này nào còn dùng được vào việc gì nữa?
- Vọng ca nhi? Lưu Tùng Bình liếc mắt nhìn Tề Vọng một cái.
Theo ánh nhìn của ông ta, Tề Vọng chần chừ đón lấy những tờ giấy đó sang, thu vào trong ngực của mình.
Mặc dù gã chiếu theo kỳ vọng của Lưu Tùng Bình láy tới những tài vật đó, nhưng trong lòng của gã mơ hồ có loại lòng mang may mắn, hy vọng tình thế trong kinh thành không hỏng như lời Liệt Chiêu nói, Cẩm Y Vệ cũng vẫn không có xem hai người bọn họ thành phản tặc, bọn họ còn có cơ hội trở lại kinh thành, về tới nơi chốn bậc trưởng bối, tổ tông của bọn họ đảm đương chức vị.
Triều đình Đại Mình đời này sang đời khác cung phụng, lại làm sao có khả năng dễ dàng cắt bỏ như vậy được?
- Tam thúc, nhưng thứ này chúng ta dùng máu mồ hôi đổi lấy, thúc kêu con nhận lấy, con liền nhận. Nhưng… nhưng chúng ta cũng không có bội phản Cẩm Y Vệ! Con… con không muốn cứ như vậy rời khỏi Cẩm Y Vệ, sau đó mai danh ẩn tích ở nơi làng quê sống cả đời. Ít nhất trước thử nhìn xem còn trở về được hay không đã? Tề Vọng hướng Lưu Tùng Bình hỏi.- Nếu không như vậy đi. Đợi chúng ta đưa Ngụy công công an toàn tới Phượng Dương, chúng ta liền rời khỏi nơi này, sau đó tam thúc người trước đi Giang Nam đợi con, con đi kinh thành thăm dò tin tức. Nếu như bình an vô sự con trở lại đón người. Mọi người cùng nhau quay về Cẩm Y Vệ. Nếu quả thật có chuyện, con tới tìm người, mọi người liền mai danh ẩn tích…
- Nếu ngươi không trở về thì sao? Lưu Tùng Bình trừng mắt nhìn gã.
- Có phải kêu tam thúc cầm những tài vật này ở Giang Nam mai danh ẩn tích sống cả đời, sống tới cuối đời hay không?
Tề Vọng hậm hực cúi đầu, không có trả lời.
- Ngươi… ngươi thật sự là tiểu tử ngốc! Lưu Tùng Bình trong lòng tức giận, đưa tay muốn đánh gã, nhưng lúc tay ở giữa chừng không đã động tới vết thương trên mình, đau đến hít ngược vào một hơi khí lạnh, bất đắc dĩ chỉ đành buông tay xuống.- Tiểu tử ngốc, ta biết rõ ngươi vì sao nghĩ như vậy. Ta… ta cũng nghĩ giống như ngươi vậy! Nhưng phàm nếu như có cách gì, ta còn sẽ làm như vậy sao? Ta biết trước khi rời kinh, làm chút chuyện sai vặt này, ta phải bỏ bớt đi bao nhiêu sức lực? Nhưng ngươi xem mình thành ưng khuyển của Đại Minh? Chúng ta đời đời làm việc vì Cẩm Y Vệ, nhưng bên trên nói ném liền ném chúng ta ra, chính bởi vì chúng ta không có tiền đút lót, còn chiếm mất hai cái chức vị! Bên trên đối đãi chúng ta như vậy. Ngươi… thiệt ngươi còn nói ra được lời như vậy!
- Cái gì… Tề Vọng lại ngây dại, gã tuyệt thật không có ngờ tới, trước khi rời kinh, nhìn tam thúc dường nhưu lười nhát suy sụp đã sau khi nhìn ra rõ ràng chuyến làm đương sai mạo hiểm này, lại không ngờ còn làm ra được nhiều vận tác như vậy.
Nhưng, làm nhiều vận tác như vậy, cuối cùng vẫn là không có cách nào tránh khỏi chuyến đương sai này rồi… bên trên đã sớm tồn lòng dạ dứt bỏ hai người bọn họ rồi.
Cẩm Y Vệ… Cẩm Y Vệ… ta một mảnh chân tâm, không ngờ chính là kết cuộc như vậy sao?
Đầu óc của gã hỗn loạn rồi.
- Thôi thôi, dù sao đồ vật đều đã cho các ngươi, muốn làm như thế nào thì tùy các ngươi rồi. Ngụy Trung Hiền nhìn thấy gã thật quá ư buồn rầu, cho nên giúp gã giải vây.- Các ngươi trước cũng đừng ồn ào nữa, đợi đưa ta tới Phượng Dương rồi, các ngươi muốn làm thế nào thì thương lượng cũng không muộn a. Hiện giờ các ngươi đều bị thương, không dưỡng thương thật tốt trước lại cái cọ ầm ĩ động tới nguyên khí làm chi?
- Công công nói rất đúng. Lưu Tùng Bình gật đầu, sau đó lại trừng mắt liếc nhìn Tề Vọng, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói nữa.