Đúng lúc này, lại nghe thấy xử trí chiến trường bên đó có người hoan hô nói.- Đầu của vương tử Thát tử kia tìm thấy rồi, chém được vương tử rồi!
- Ai giết, đây chính là công lao thiên đại!
Xung quanh hiện trường đang xử trí thủ cấp một mảnh tiếng cười nói hoan hô, ai nấy dáng vẻ hưng phấn, Trương Bàn xoa xoa mặt, lắc đầu nói.- Những người này thật là không có kiến văn. Con của lão Nô chính là phân quý hèn, kẻ hèn không đáng giá tiền, kẻ quý chính là một bậc thân phiên kia.
- Không kiến văn, chúng ta ngược lại có kiến văn, nhưng thủ cấp một bậc Tham lĩnh Thát tử này, chúng ta lấy được sao? Giọng điệu Trần Kế Thịnh nói câu này lại có chút không kiên nhẫn.
Nhìn Trương Bàn sững sờ, Trần Kế Thịnh nói lời thấm thía.- Lão Trương chúng ta hiện giờ không phải ăn lương bổng Chu gia, là cầu giàu sang của Triệu gia, ngươi còn luôn không buông bỏ được những việc từ trước kia. Như vậy phải chuốc họa, nói không chừng còn phải liên lụy tới bọn huynh đệ bên dưới của ngươi, tội gì phải thế.
Trương Bàn có chút sửng sốt, cũng có chút xấu hổ, tuy nhiên lại không có bác bỏ, Trần Kế Thịnh không có nhiều lời, chỉ là xoay về hướng chiến trường hoan hô nhảy nhót, mở miệng nói.- Những cái đầu đó nếu đưa tới quan nội, cờ xí binh khí và vân vân đều phải bày ra, nói không chừng còn phải mời người của Binh bộ sang nghiệm chứng thủ cấp. Đến lúc đó người trong thiên hạ đều biết rằng Triệu Gia Quân Từ Châu có đại thắng như vậy, lòng người thiên hạ phải đại biến rồi…
Mùa thu Thiên Khải năm thứ tư rất bình yêu, kiêu hùng Triệu Tiến gây loạn thiên hạ sau khi lấy được Sơn Đông và Giang Bắc Nam Trực Lệ lại hết lòng tuân thủ hứa hẹn, không có tiếp tục xuất binh xâm lược.
Chiếu theo lệ thường của Đại Minh, mặc dù tân quân đăng cơ, nhưng sang năm mới là năm đầu Sùng Trinh, một năm nay vẫn là niên hiệu Thiên Khải như trước, tân quân chăm lo việc nước, đầu tiên là trục xuất hoạn đảng gây rối loạn triều chính, trị tội đầu sỏ gây chuyện Ngụy Trung Hiền, lòng người quyền quý sĩ lâm quá vui mừng, đều cảm thấy có hy vọng phục hưng.
Tuy nhiên “lòng người quá vui mừng” chỉ là xuất hiện trong văn chương, cho dù là bản thân quyền quý, cũng cảm thấy không phải nói ra miệng đúng lý hợp tình như vậy.
Chính theo loại tình hình như vậy, mấy chiếc thuyền lớn cập bờ ở cảng Thiên Tân bên kia, ngay lúc những chiếc thuyền lớn này xuất hiện, quan quân Đại Minh gần kề Thiên Tân cực kỳ bồn chồn. Võ tướng chủ sự một mặt phong tỏa tin tức với bên dưới, một mặt phái người đi kinh thành báo nguy, một mặt nữa thì phái người nhà gom góp tài vật sửa soạn chạy trốn, còn có người thẳng thừng đưa tin cho Vân Sơn Hành bên kia, nói mình vốn dĩ là lòng hướng đại nghĩa, bằng lòng thuận theo mệnh trời vân vân.
Không có người nào cảm thấy ngăn cản được đối phương lên bờ, hiện giờ nơi cập bến phía hải cảng Thiên Tân và Vận Hà đã không được đóng quân, muốn đuổi sang đều phải mất thì giờ, đợi binh mã Từ Châu thiên sát kia bày trận, ai còn đánh mở được.
Tính toán ra cũng hẳn là lúc cướp lấy thiên hạ rồi, Triệu Gia Quân kia lúc đó đã pháo nã tường thành, sở dĩ không có lập tức đoạt thành, là vì sửa soạn không đủ, hiện giờ đoán chừng là mọi sự đã sẵn sàng, sằn sàng động thủ rồi.
Tin tức khoái mã truyền tới kinh sư, bọn quan lớn đầu não của chúng chính doanh triều tức thì bắt đầu bàn tán sự tình dời đô, đến hiện giờ lựa chọn càng ngày càng rõ ràng, một là Thiểm Tây, dựa vào biên quân Thiểm Tây và địa hình nơi đó khá là phong kín chống cự, một là Võ Xương, bên đó là thượng du sông Trường Giang, cốt lõi dồi dào thông suốt mấy tỉnh, cũng có một phen làm được.
Nếu như trước kia, ai ở trong triều đình nói ra đề nghị này, chỉ sợ tại chỗ sẽ bị mọi người vây quanh đánh chết, nhưng hiện giờ mọi người nói ra lời này rất thoải mái thản nhiên, cục diện như thế, trước nay cũng không phải không có người nói qua, cớ gì cứng rắn chống đối nữa!
Càng khắc sâu một tầng suy tính khác, trước kia, ngấm ngầm kỳ thật có chút lén lút, rất nhiều người không nghĩ dời đô cũng không muốn Đại Minh thật sự không cần cắt đất, không nghị hòa, không dời đô, mà là muốn bán đô thành này, còn có thiên tử trong đô thành này được giá tốt. Triều đại thay cũ đổi mới, bản thân đầu hàng triều mới vẫn là làm quan, muốn giữ gìn vinh hoa phú quý không thay đổi, hoặc là muốn vơ vét lấy chỗ tốt càng lớn hơn nữa, vậy phải dùng thiên tử để đổi rồi.
Tuy nhiên phát triển đằng sau lại ra ngoài dự liệu của mọi người, bọn họ nhìn ra được, tân triều của Triệu Tiến và ghi chép trong sử sách hoàn toàn khác biệt, ở trong hệ thống của nó cũng không có chỗ của kẻ sĩ. Dựa theo tin tức bên phía Sơn Đông truyền tới, hậu duệ thánh nhân Khổng Mạnh bậc này cũng không có đặc quyền và ưu đãi gì.
Lẽ ra nói bất kính thánh hiền như vậy, thế lực văn sĩ không được trọng dụng vốn nên năm bè bảy mảng, không đủ gây hoạn. Nhưng Triệu Gia Quân này lại là nghiêm chỉnh lẫm liệt khó có được, hết thảy đều có khuôn phép và hệ thống, khiến bọn người đọc làu sách thánh hiền hoàn toàn xem không thông, cũng cảm thấy bản thân vốn dĩ không có cách nào đi thích ứng.
Đây liền khiến bọn kẻ sĩ sởn tóc gấy rồi, không có chỗ của mình, không có nơi dung thân của mình, hiềm rằng cái này thoạt nhìn còn được việc, vậy mai sau mình phải làm sao.
Mang đại lễ bán thân đầu hàng không đổi được giá thích đáng, như vậy cũng chỉ có một con đường đi chiêu an này rồi, tận khả năng chống cự tiếp, tận hết sức đi đánh, tới lúc đó được chiêu an bàn điều kiện, lúc này mới có chỗ thích hợp cuộc sống yên phận.
Ở thời điểm đang hoảng loạn này, hoàng đế Sùng Trình đã ở trên triều đình nói ra loại câu nói ngọc đá cùng tan ai cũng không bằng lòng nghe rồi, tin tức Thiên Tân bên kia lại là tới được.
Trên thuyền lớn kia chở tới không ngờ đều là đầu người, mấy ngàn cái đầu người, dỡ xuống thuyền chuyển tới bên cạnh quan đạo Thiên Tân đi thông tới kinh sư, bên đó là tây thành Thiên Tân có mấy chỗ sân trống rộng rãi bằng phẳng, người Từ Châu tốn công, tốn sức dựng lên rào chắn, ở bên trong dùng đầu người xếp chồng lên để người tới xem.
Theo đầu người tiến hành bày trí còn có cờ hiệu, áo giáp và binh khí, đều là của binh mã nước Kim Nữ Chân Kiến Châu, nghe nói ở trong hai cuộc chiến đấu vượt biển đổ bộ của Triệu Gia Quân bao vây tiêu diệt.
Đây nhìn bày trận máu tanh kinh khủng để mặc người tham quan, thậm chí còn tốn tiền mời mấy vị quan viên, lại viên Binh bộ cáo lão ở nhà sang kiểm nghiệm. Mấy năm nay sự tình quan quân giết người lương thiện giả mạo công lao thật sự quá nhiều rồi, Binh bộ bên này không có khả năng giả bộ mù nhìn không thấy, mỗi cái đầu đều ban cho tiền thưởng và tiền đồ, cho nên cũng có một bộ cách khảo nghiệm.
Nếu như trước khi làm việc không có mấu chốt nào đi thông, như vậy liền phải thận trọng kiểm tra, kiểu tóc của Mông Cổ và Nữ Chân khác với người Hán, bởi vì thói quen ăn uống khiến cho răng cũng có chỗ khác biệt, về tướng mạo cũng có chút sai khác, cẩn thận kiểm tra được rất rõ ràng. Nói chẳng hạn như người Nữ Chân bởi vì năm này sang năm khác là kiểu tóc đuôi chuột vàng, chỗ đầu tóc và sau ót sai khác rất lớn với người Hán.