Cầu chì nặng hai mươi cân mang xung lượng cực lớn gào thét bay tới, con thuyền xóc nảy, thuận dòng nước bập bềnh, dĩ nhiên không có cách nào giữ gìn độ chính xác gì, nhưng hơn ngàn người cưỡi ngựa đã là mục tiêu đủ lớn, muốn bắn trúng không khó, muốn lan tới gần không khó.
Một phát đạn pháo mười sáu cân tây rơi thẳng vào trong đội ngũ, có mấy tên kỵ binh cả người lẫn ngựa đều bị bắn bay lên, kích khởi đất đá cát sỏi tản ra bắn sát thương, nhưng càng xui xẻo hơn vẫn không phải những thứ đó, hai người cưỡi ngựa ngay trước mặt, thậm chí ngay cả người ngựa đều bị đánh gãy hẳn thành hai đoạn, máu thịt văng khắp nơi.
Còn có đạn pháo sượt ngang qua ven rìa đội ngũ của đội ngũ kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu, nơi đạn pháo bay ngang qua, máu thịt nát bấy, kỵ binh và bộ phận thân thể nào đó của con ngựa cứ như vậy biến mất không thấy gì nữa, cũng có đạn pháo rơi vào đằng trước đội ngũ, lại nảy thêm lên, vô số kỵ binh cứ như vậy thấp xuống, bởi vì nửa thân mình bên dưới của con ngựa cũng đã không thấy.
Chiến trường ở thời đại này, người lập tức chết đi so với kẻ bị thương phải may mắn hơn rất nhiều, bị đạn pháo bắn trúng, bị đất đá bắn ra bắn xuyên qua, thân thể có miệng vết thương không ngừng đổ máu, biết mình sẽ phải chết đi, nhưng vẫn là nhất thời không chết được, chỉ ở nơi đó kêu rên hô loạn, hy vọng đồng bọn cho đi êm ái.
Cũng không phải đạn pháo một con thuyền ở một phương hướng bắn tới, mà là hỏa lực đan xen của mấy con thuyền hình thành vòng cung nhằm đại đội kỵ binh trên bờ bắn ra.
Mặc dù trọng pháo bắn tới được bên này tổng cộng mới hai mươi mấy khẩu, nhưng Nữ Chân Kiến Châu đánh giá thấp tầm bắn của đạn pháo, tự cho rằng an toàn, chẳng khác nào là ở nơi đó bất động đợi người đánh, giết bị thương một lần này lại phải lớn hơn nhiều so với lúc chiến đấu trên đất bằng, máu thịt văng tung tóe, bụi đất tung bay, kẻ còn sót lại nào dám tiếp lục lưu lại, lúc này là lập tức giải tán.
Tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, vẫn chưa hoàn hồn, còn không có dứt tiếng nổ lớn vang rền từ phía mới rồi, trong gió tanh mưa máu kịp tỉnh lại, nhìn thấy đồng bọn bên cạnh, đã có rất nhiều người không thấy nữa, phiền phức hơn chính là vật cưỡi đã luống cuống bất an, không có cách nào khống chế, tất cả mọi người không dám ở lại trên chiến trường này, bởi vì mọi người không biết tầm bắn của hỏa pháo, không biết đạn pháo trên biển tới còn bắn được bao xa.
Muốn an toàn, liền chỉ đành lui, lui nữa không ngừng lui lại, cứ như vậy rút lui khỏi tới khoảng cách ngoài năm dặm vẫn còn giữ gìn trạng thái bất cứ lúc nào chạy trốn.
Theo khoảng cách như vậy, kỵ binh mặc dù tăng thêm bước chân kéo tới cũng không ảnh hưởng tới đổ bộ, con thuyền khác của đội thuyền bắt đầu tới gần bờ biển, hoặc là ở ngay tại chỗ bến thuyền này dỡ hàng, hoặc là dùng thuyền tam bản đổ bộ.
Bởi vì đồ vật và con thuyền đều có số lượng dư thừa rất lớn, trong đội thuyền thậm chí còn có thuyền lớn vận chuyển riêng thuyền tam bản, từng chiếc từng chiếc thuyền con bị ném vào trong biển, lại có người riêng biệt mang tới các chiếc thuyền lớn bên đó, bọn lính men theo sợi dây lưới trèo xuống, sau đó lội vào bờ biển.
Người xuất thân đất Liêu nghi hoặc nói.- Hai chiếc thuyền lớn bên đó neo đậu vào bến thuyền xuống thuyền đều rất bất tiện, như thế nào còn đậu ở nơi này không nhúc nhích, để cho người ở đằng sau nhiều chỗ tốt.
Bến thuyền quan gia bên phía vịnh Phục Châu đã sớm hoang phế, nhưng so với thuyền lớn Triệu Gia Quân gom ra được này, cho dù những bến thuyền kia còn đây cũng không có cách nào liên thủ với con thuyền, lập tức chất dỡ hàng đưa người xuống rất khó, nhưng hai chiếc Phúc thuyền rộng lớn bằng phẳng này cứ như vậy neo đậu ở trước bến thuyền, nhìn vô cùng vướng bận.
Mấy chiếc thuyền lớn bản giáp cô quái kia từ phương hướng chính diện sau khi rời khỏi, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu còn sót lại cho rằng lại có cơ hội, bắt đầu tụ tập đội ngũ ở phía trước đánh tới, nhất định không được để cho kẻ địch lên bờ, xem tầm vóc đội thuyền này, nếu để cho kẻ địch lên bờ chính là quả thật ngăn không nổi nữa.
Bây giờ còn có mấy phần nắm chắc, bộ tốt đổ bộ vẫn là sống chưa yên ổn, vẫn là một nắm cát rời, hơn nữa bọn họ từng nhận thấy qua di chuyển của con thuyền, đó thật sự là quá chậm rồi, chỉ cần nhắm sát, liền có đầy đủ cơ hội trước lúc pháo kích rút lui khỏi.
Đám binh sĩ Triệu Gia Quân còn đang không ngừng lên bờ, nhưng đây cũng cần có thì giờ, tới hiện giờ mới gần hơn hai mươi chiếc thuyền tam bảo tới gần, trên bờ tụ tập không tới bốn trăm người, lại nhìn thấy nơi xa kỵ binh khí thế ùn ùn vọt tới, đám người này của bọn Trần Kế Thịnh đúng thật là lo lắng đề phòng nhìn ngó.
Nhưng thời điểm cách còn có mấy trăm bước, tiếng pháo lại vang lên, đã trải qua cảnh tượng địa ngục vừa rồi, tiếng pháo vừa vang lên, đội nhân mã kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu thật giống như chim sợ dây cung, lập tức dừng lại thế xông tới, chuyển mình chính là chạy trốn. Ngựa bị dọa sợ cử động càng chậm hơn, có mấy gã kỵ binh khống chế không kịp, thẳng thừng bị vứt từ trên ngựa xuống, bàn đạp còn không kịp rời khỏi chân, cứ như vậy bị kéo đi, không ngừng kêu thảm thiết.
Tiếng pháo này cũng không phải chỉ đơn giản là đe dọa thôi. Mấy phát đạn pháo này thật sự đánh tới bên trong hàng đội kỵ binh, cũng đã tạo thành sát thương thật sự.
Khi trải qua việc này, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu đã không dám đi tới nữa, nhìn thấy như vậy, một đám người thủ quân Kim Châu lúc trước cuối cùng để lòng dạ lại vào trong bụng.
Trần Kế Thịnh trầm ngâm nói.- Hóa ra hai chiếc thuyền này là dùng để làm pháo đài, người Từ Châu chiến pháp khá khờ khạo, lại không có đi liều mạng, bọn họ bất cứ lúc nào cũng là kết trận làm thành, binh lính kết thành thiết trận, kỵ binh liên thủ tác chiến, súng đạn giết người, thật giống như một tòa thành trại, chỉ cần ngươi gặp phải, sẽ bị quân coi giữ trong thành trì ngăn cản lại, sẽ bị hỏa lực đầu thành tàn sát đẫm máu.
Suy nghĩ của y kín đáo tỉ mỉ hơn so với những người khác, y biết đi quan sát phân tích, những người khác cũng đang xem, cũng mịt mờ đoán được, chưa hẳn cho ra được kết luận như thế, nghe được Trần Kế Thịnh nói như vậy, tất cả mọi người đều sáng tỏ thông suốt.
- Nhưng thành trì nơi khác thì không nhúc nhích được, nhưng thành trì của Triệu Gia Quân này là có mọc chân đấy. Trương Bàn bổ sung thêm vài câu, mọi người đều rất là tán thành.
Con thuyền mà bọn họ đang ngồi cũng đến gần bờ biển, có kinh nghiệm đổ bộ của lần trước, lần này đám binh sĩ chỉ mặc ngực giáp đi theo sợi dây dưới lên thuyền tam bản, hơn nữa dây da nút thắt liền bộ phận trước sau cũng không có thắt chặt, để khi rơi xuống nước thoát thân kịp thời.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn và quan binh xuất thân đất Liêu cũng được trang bị áo giáp, đi theo lên thuyền xuất phát, thật ra vùng đất đổ bộ cũng bị hạn chế, chính là ở ngay giữa hai chiếc Phúc thuyền lớn kia. Những người xuất thân đất Liêu cũng nhìn thấy cảnh tượng nơi đầu thuyền Phúc thuyền, nơi đầu thuyền rộng rãi của mỗi một chiếc thuyền đều có sáu khẩu đại bác lớn nhỏ khác nhau chĩa hướng về phía trước.