Thẳng thừng lệch câu chuyện rồi, Trần Kế Thịnh bật cười mấy tiếng, thủ quân Kim Châu nói là bị cải biên, thật sự là khác biệt không lớn với đầu hàng, xưng hô Từ Châu như thế nào cũng thành chuyện khó khăn, bởi vì Từ Châu hiện giờ cũng không có lộ rõ xé cờ tạo phản, chỉ là tự xưng Triệu Gia Quân.
Những quan binh tàn dư tới từ trấn Đông Giang và Kim Châu đó, nếu như đã vứt bỏ triều đình Đại Minh, vậy dĩ nhiên hy vọng nơi đi của bản thân sẽ càng tốt hơn, những tự xưng là người Từ Châu, tự xưng là Triệu Gia Quân, luôn cảm thấy kém đi mấy phần ý nghĩa như thế, cách nói của Trần Kế Thịnh hôm nay ngược lại giải quyết chuyện khó khăn cho mọi người.
Trương Bàn cảm khái một câu.- Rốt cuộc là kẻ đọc qua sách, biết nói chuyện so với những người thô thiển chúng ta. Cho dù không phải kẻ đọc qua sách, cũng biết bản thân là người Hán, cũng biết bản thân là sau khi Hán Đường, nhất là những người ở Liêu Trấn này, bọn họ làm kẻ địch của Mông Cổ, tử chiến với Nữ Châu, nhận thức đối với điều này lại mãnh liệt rõ ràng hơn so với nơi chốn khác.
Trần Kế Thịnh bất đắc dĩ khoát tay, giương mắt nhìn về phương hướng đất liền, lông mày nhíu lại, giọng buồn bực nói.- Trần tướng quân này còn có mấy phần thận trọng, ngược lại không thẳng thừng ngang nhiên xông qua, thuyền đều đang hạ buồm. Không đúng, mấy chiếc đại thuyền bản giáp quỷ quái kia còn căng buồm. Xem không hiểu, xem không hiểu.
Theo đội thuyền không ngừng tới gần, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu cũng đoán được phương vị đổ bộ, bắt đầu nhằm hướng nơi đó tụ tập. Đúng mực của cánh kỵ binh Kiến Châu này nắm giữ được rất tốt, bọn họ biết rằng bản thân không phải là để chiến đấu mà là tới uy hiếp, cho nên bọn họ thủy chung giữ vững lấy một loại trạng thái giằng co.
Nữ Chân Kiến Châu nhìn đội thuyền trên mặt biển trong lòng đã có bỡ ngỡ, nhưng bọn họ tin tưởng một việc, chỉ cần vẫn giữ vững loại trạng thái uy hiếp giằng co này, đối phương liền không có cơ hội lên bờ, trừ phi bỏ qua trả giá tử thương thê thảm và nghiêm trọng, thật sự nếu đánh bạc được như vậy, đội quân đổ bộ tổn thất thảm trọng vốn dĩ không phải đối thủ của đại đội trong thành.- Đây là thuyền quái gì? Đây là kẻ không có đầu óc từ nơi nào tới? Tham lĩnh của kỵ binh dẫn đường không kìm nổi cảm thán.
Chỉ cần là người từng trải sa trường đều phán đoán được cục diện lúc này, nhưng đối phương còn không bận tâm nhích tới gần như vậy, thật cho rằng thiết kỵ của nam nhi Bát Kỳ là để bày trí sao?
Trừ điều đó ra nơi kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu để ý chính là mấy chiếc đại thuyền cổ quái kia, kích thước con thuyền còn lại cũng là hiếm thấy, nhưng cũng không chút nào mới mẻ, chẳng qua chỉ là biến chủng của con thuyền Đại Minh, nhưng dáng vẻ mấy con thuyền này lại là nhìn thấy lần đầu tiên, thứ đồ chưa bao giờ nghe thấy qua, ngoài dự liệu từ đám người Từ Châu này lấy ra nhiều lắm.
- Nếu như đã tới, chúng ta liền cho bọn chúng giáo huấn, bằng không các nơi khác đang vơ vét tiền đồ kiếm chỗ tốt, chúng ta lại phải chịu liên lụy, Đại Hãn và các Bối lặc gia cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Tham lĩnh dẫn đội hạ mệnh lệnh, bọn kỵ binh ầm ầm đáp lời.
Đã có khoái mã kỵ binh trở về thành, để cho thành Phục Châu bên kia làm sẵn sửa soạn, hiện tại cũng không phải nguy cấp, ngược lại là cơ hội, một cơ hội tốt thừa dịp đối phương liều lĩnh đả thương nặng đối phương.
Đều có ứng đối, đều có sẵn sàng, nhưng tay chân lại không mau được, Nữ Chân Kiến Châu nhìn không ra lề lối, bọn người Trần Kế Thịnh kia lại nhìn ra được. Các loại thuyền cách thức Đại Minh mặc dù là buồm cứng, thời điểm căng buồm cần mười mấy người, mấy chục người đồng thời dùng sức, nhưng biến đổi hướng điều chỉnh lại rất linh hoạt, còn thuyền bản giáp của quỷ Tây Dương kia, nhìn buồm vải nhẹ nhàng, nhưng không chút nào dễ dàng theo gió biến đổi phương hướng, phải biết rằng Phúc thuyền và Quảng thuyền thậm chí ở trong lúc gió ngược đi tới, thuyền của quỷ Tây Dương này chỉ sợ không được.
Chính là bởi vì như thế, cho nên bốn chiếc thuyền bản giáp kia rất vụng về, dường như phải chắn ngang mình ra, thủy thủ của Trần Kế Thịnh và Trương Bàn ở trên thuyền trước đó hẳn là được chỉ bảo, nhưng ngược lại biết gì nói đó, nói tới những điều này đều là cả mặt cực kỳ hâm mộ.
- Lúc trước những quỷ phiên không có mắt đó đi cướp cảng Hải Châu, kết cuộc bị pháo đài của Tiến gia lưu lại, bắt hơn hai trăm người và môt chiếc thuyền dùng được. Những quỷ phiên đó quả nhiên là không có mắt.
- Đánh hạ mấy con thuyền Tây Dương của quỷ phiên, long đầu của chúng tôi cũng không phải không làm được, nhưng bắt được thuyền của quỷ phiên, lại chiếu theo như thế làm ra được, chiếu theo hình dáng tu sửa tốt, năng lực này ở mặt biển trên biển chính là một phần đầu. Chậc chậc, nói đi nói lại, nhà chúng tôi, cho dù mấy nhà phía đông phía nam kia. Thuyền Tây Dương bản giáp này cũng không phải không tạo ra được, khả năng làm ra con thuyền này cũng không có pháo này. Nhà ai có pháo tốt như thế, phân lượng nhẹ, hỏa lực lớn. Các ngươi đi theo long đầu như Triệu Tiến này, về sau coi như có phúc đó…
Người nọ thao thao bất tuyệt nói, cũng mặc kệ Trần Kế Thịnh và Trương Bàn trong lòng rốt cuộc nghĩ như thế nào, thời điểm nói tới đây lại nghe thấy tiếng vang lớn ầm ầm.
Bọn người từng trải lập tức nghe ra được đây là pháo nổ vang, rất nhanh liền phát hiện là mấy chiếc đại thuyền bản giáp kia đang khai hỏa, mới đầu còn cảm thấy không cho là đúng, một lần khai hỏa nhiều nhất mấy phát đạn pháo, nếu như kỵ binh trên bờ cử động nhanh chóng, vốn dĩ không tạo ra được thương tổn gì, chỉ sợ phát đạn pháo thứ nhất rơi xuống đất đội kỵ binh trên bờ kia liền lập tức tản ra rồi.
Nhưng pháo vang không chỉ một tiếng, cũng không mấy tiếng, mà là hai mươi mấy tiếng liên miên không dứt, sau dó không chỉ một thuyền vang lên tiếng pháo, bắt đầu còn có người đếm số, về sau lại liền trở nên á khẩu không trả lời được, trong khoảng thời gian ngắn này, đáng ra trên trăm phát pháo rồi sao?
Con thuyền nơi bọn Trần Kế Thịnh ngồi bố trí ở khá gần phía trước, một phía cách gần cảm thụ được tiếng nổ vang, nghe mùi khói thuốc súng, một phía rõ ràng nhìn thấy thành quả của pháo kích.
Không sai biệt lắm có một nửa đạn pháo đều rơi vào khoảng không, chỉ là kích khởi bụi đất, đội kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu cách bên này cũng là đủ xa, bọn họ cũng biết hỏa khí của viện quân cổ quái này lợi hại, cho nên tận khả năng trốn xa chút.
Nhìn thấy động tĩnh của hỏa pháo trên thuyền, trên mặt kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu đều lộ ra nhạo báng, nghĩ thầm rằng đó và hỏa khí phóng thí của Minh quốc có cái gì khác nhau. Ở ngoài tầm bắn ngắm mắt lại bắn loạn, cảm thấy uy lực cực lớn, thanh thế kinh người, lại không có chút sát thương nào. Đây dùng làm cái thá gì?
Chỉ là nét cười của bọn họ không có giữ trên mặt quá lâu, pháo dã chiến bởi vì giá pháo chở nặng năng lực có hạn, pháo mười sáu cân tây và pháo mười tám cân tây chính là đường kính lớn nhất rồi. Hỏa pháo nặng hơn nữa không phải không có, thường thường dùng ở trên pháo đài làm pháo bảo trại, mà thuyền pháo bất đồng, bởi vì có sức nổi của nước, mang theo được pháo càng nặng hơn nữa, loại đại pháo mười sáu cân tây và mười tám cân tây chất dỡ lên bờ không dễ, ở trên thuyền liền trở nên rất đơn giản, thậm chí ở đường kính, lượng thuốc nhồi vào và chiều dài thân pháo càng rộng rãi hơn một chút, đương nhiên, tầm bắn và uy lực cũng hơn xa so với pháo dã chiến trên đất liền.