Tuy nhiên khi mấy thuyền ở phía sau tới, những rung động này liền biến mất, hóa ra là bản thân xem áo giáp như trân bảo ở Từ Châu là trang bị tiêu chuẩn, quân sĩ bình thường cũng mặc được. Điều này khiến quân dân Bì Đảo trấn Đông Giang đối với Từ Châu lại tưởng tượng nhiều hơn chút. Liêu Trấn quan ngoại vốn là vùng đất khép kín, đại bộ phận cư dân bên kia cả đời không rời khỏi nơi này, số ít có kiến văn thật ra cũng biết Từ Châu, nhưng trong ấn tượng bọn họ về Từ Châu là nơi hoang vắng, không cách nào có thực lực và trù phú như vậy.
Có người đoán sau lưng Từ Châu là bọn người buôn bán trên biển, cũng có người đoán Từ Châu thật ra là thay mặt cho Giang Nam bên kia, đủ các loại suy đoán, vô cùng kỳ lạ, có điều nhận ra được Từ Châu này không phải là trung thần Đại Minh, thế cục Đại Minh trước mắt so với những suy nghĩ của mình còn phức tạp rất nhiều.
La Thần biết tình cảnh trước mắt có chút vi diệu, cách nghĩ của chư tướng Bì Đảo trấn Đông Giang cùng mặt mũi cũng không nên không bận tâm đến, y ở đó trầm ngâm chốc lát, nghiến răng nói.- Mao soái đã cho Từ Châu không ít chỗ tốt, tiểu nhân làm chủ một lần, tặng Mao soái mười bộ áo giáp!
Mao Văn Long ngoài mặc cười nhưng trong lòng thì không cười nói một câu “Đa tạ”, lại nhìn về nơi đang dỡ hàng, mà các chư tướng bên cạnh y trên mặt đều lộ vẻ hưng phấn, có một bộ áo giáp như vậy trên thân, một người chống đỡ được năm người rồi, mười bộ áo giáp dùng cho một đội, hai bên liên thủ, giết hai trăm người cũng không thành vấn đề, đây chính là tăng cường cực đại đối với chiến lực trấn Đông Giang.
Cao hứng thì cứ cao hứng, sau khi hưng phấn xong, nhìn những thuyền không ngừng tháo áo giáp xuống, chư tướng trấn Đông Giang cũng không phải là có tư vị gì, đối phương bên kia hơn năm trăm người, ngoại trừ binh sĩ súng hỏa mai những người khác bên ngoài đều có áo giáp, hơn nữa còn dành riêng, phía mình quân dân có mấy vạn, tổng cộng mới có không đến hai mươi bộ áo giáp.
Có đồ dự sẵn không chỉ là súng hỏa mai cùng áo giáp sắt, trường mâu, bội đao, chế phục cùng đạn dược, cùng với đủ loại hàng hóa đang dỡ xuống mà chư tướng trấn Đông Giang nhìn không ra là thứ gì, sau đó vận chuyển vào hướng bên trong Vân Sơn Hành, chỉ là những thứ này dùng gần mười thuyền, một nửa hạm đội lần này dùng để chở hơn năm trăm người Triệu Gia Quân cùng cấp dưỡng bọn họ, sau đó mới là hàng hóa đến từ Từ Châu và Giang Nam cùng các nước ngoài.
Đến lúc này, hoan thanh tiếu ngữ mới trở nên vang lừng, bọn người làm công hét lớn dỡ hàng xuống, các thương gia cùng với kẻ thay mặt thương hộ ngay ở trên bến thuyền xem hàng. Dỡ hàng này cũng không ít phiền toái, nhưng bọn họ thà được trả tiền nguôi giận cũng phải xem, phân chia mọi nơi trên Da Đảo, tin tức sớm một ngày chậm một ngày cũng ảnh hưởng rất lớn, nhân vật chân chính có mặt mũi thì đi đến một quán trà, bên kia hiển nhiên có người đi dựng lều, bàn định sẵn buôn bán số lượng lớn.
Cho dù không qua bên kia dự thính, Mao Văn Long cùng người bên cạnh cũng biết, sâm Cao Ly, da lông và các sản vật đặc biệt đều ở quận Thiết Sơn bên kia sẵn sàng, đồ sắt nông cụ bên này, tơ lụa vải bông đều là chu cấp của bên đó. Hơn nữa Mao Văn Long còn mơ hồ biết được, thương nhân Triều Tiên buôn bán hàng trừ Triều Tiên tự làm, cũng có quen biết với Nữ Chân Kiến Châu cùng Oa Quốc bên kia. Mao Văn Long cũng không chút nào để tâm việc này, y vẫn muốn, nếu đứng giữa vụ buôn bán này mà đánh thuế thì trấn Đông Giang nhất định sẽ phát tài, nhưng ngẫm lại hỏa pháo trên thuyền lớn, nghĩ đến năm trăm binh tinh nhuệ kia một chút, Mao Văn Long không nghĩ được quá sâu, Bì Đảo tham dự được vào bên trong cuộc buôn bán này đã là rất may mắn rồi.
Sau khi nhìn thấy doanh quân sĩ Bì Đảo tiến vào thương hành, La Thần cáo biệt với bên này, mà Mao Văn Long vẫn không hề rời đi, đợi đến khi trời tối hẳn, mới rầu rĩ hướng về bên kia đi tới, chư tướng bên cạnh ông ta cũng mang tâm trạng rầu rĩ như vậy, nghĩ lại tình cảnh hiện tại của bản thân, nhìn lại một chút từ Châu này như là tiên sơn ngoài biển, sao mà cao hứng cho được.
Đội thuyền đến đối với Bì Đảo vẫn còn có chỗ tốt, các loại vật liệu để trấn Đông Giang tích trữ càng đủ, thậm chí còn để cho quân bản bộ Trương Bàn bên Kim Châu bên kia đưa đi, con thuyền của vận chuyển binh sĩ Từ Châu cũng sẽ không trở về rỗng không, bọn họ dùng bạc mua hàng hóa và người trên Bì Đảo này, dù Bì Đảo có đòi hỏi rất lớn về lương thực quân tư, nhưng cũng phải giữ lại lương thực để phát quân lương, mặc dù trên đảo không có cách nào tiêu dùng, bất quá những bạc này đều mua sắm hàng hóa cần có phía Triệu Tiên.
Doanh quân sĩ đóng ở Vân Sơn Hành tiến hành quét dọn cùng chuẩn bị, sau đó thao luyện nửa canh giờ, đây khiến bên phía trấn Đông Giang rất bất ngời. Mọi người đối với binh sĩ Từ Châu đóng quân trên bến cảng Bì Đảo thực rất mâu thuẫn, nhưng cũng không nên thất lễ, đã sắp sẵn người quét dọn cho bọn họ, nạn dân trên Bì Đảo nhiều như vậy, việc này rất thực dễ dàng, thậm chí còn điều động được mấy trăm nữ nhân. Thế nhưng sau khi nhìn dọn dẹp và thao luyện của chính doanh quân sĩ, trấn Đông Giang lấy danh nghĩa bảo vệ bến cảng, ở lân cận thương hành đã sắp xếp nghìn binh đinh đóng giữ.
Lúc mới bắt đầu, Mao Văn Long nghĩ rằng năm trăm binh lính Từ Châu đến đây đều do La Thần thống lĩnh, mãi đến ngày thứ tư mới hiểu rõ, người dẫn đội gọi là Triệu Tùng, là một người trẻ tuổi không hơn kém bao nhiêu tuổi tác của bọn binh tốt. Điều này khiến Mao Văn Long và các chư tướng vô cùng kinh ngạc, mang theo doanh trại một mình đảm đương như thế này, ở Đại Minh bên kia đều là hạng người giàu sang phú quý, thế nào cũng phải tiền hô hậu ủng, áo bào đai ngọc, kết quả lại làm một người mà mọi người vốn dĩ không nhận ra, khuôn phép của Từ Châu này không tránh khỏi có phần hơi cổ quái rồi.
Bọn thương nhân Triều Tiên cảm thấy hài lòng rời đi, vải bố Từ Châu này so với vải bố Tùng Giang chất lượng không kém, giá cả lại thấp, cung cấp được số lượng lớn, cái này không chỉ thỏa mãn đòi hỏi hai tầng lớp quý nhân cùng người trong bổn quốc, thậm chí còn bán đi Oa quốc, hoặc không muốn người biết bán cho người Nữ Chân, món này là kiện hàng lớn nhất, chính là khiến cho hai bên phát tài. Cho nên lần này ngoại trừ lần giao dịch có sẵn này, còn ước định hàng hóa lần sau. Với thương nhân Triều Tiên bủn xỉn, thậm chí còn bằng lòng đặt cọc, ngay khi biết đòi hỏi đối với người không ít, bọn họ còn cung ứng được nam nữ thanh tráng của Cao Ly.
Những cái khác thương nhân mọi nơi cũng đều rất hài lòng, đến Bì Đảo buôn bán là việc cầu tài mạo hiểm, Từ Châu cung cấp rất nhiều thứ bọn họ cần, hơn nữa ở nơi này nói là đất thuộc về Đại Minh, thực sự ra đã không còn vương pháp, làm gì cũng thuận lợi, mọi người lần này trở về, đã quyết định lần sau sẽ lại đến, còn muốn mang tới thân bằng hảo hữu tới, mang càng nhiều vốn liếng tới đây.