Nhìn nữ quyến và trẻ nhỏ bên dưới đều có khí sắc, có đứa nhỏ khóc nói mình đói bụng, Triệu Tùng hét lớn nói.- Đem mấy túi gạo tồn trong kho đó đều lấy ra dùng, nấu ít cháo ăn đi.
Bọn nữ quyến phía dưới thu nhận ngàn ơn vạn tạ, nhưng thổ binh và đám thanh sĩ có chút khó hiểu, nghĩ thầm rằng đây là sinh kế lưu đến cuối cùng kéo dài khí lực liều mạng, hiện nay làm sao dám ăn hết, đây là không muốn sống nữa sao?
Những ngày chiến đấu liên tiếp này, uy tín Triệu Tùng tuổi trẻ đã cao ngất, trong lòng mọi người dù có nghi vấn, cũng sẽ không chất vấn và phản bác, rất nhanh mùi hương của gạo, cháo loãng bắt đầu tràn ngập, bụng mỗi người đều là kêu loạn ầm ì, Triệu Tùng có chút thoải mái đi ở trong trận địa.
Cho dù rất nhiều người còn không dám phán đoán chiến đấu kết thúc, nhưng tình cảnh hòa goãn này lại thật sự rõ ràng cảm thấy được, tình cảnh này khiến Triệu Tùng cảm thấy tốt hơn. Gã hướng tới phía trước đi tới, nhưng không kìm nổi càng đi càng nhanh, rước lấy đám người của trận địa bảo trại đều hiếu kỳ kinh ngạc, không biết xảy ra điều gì, có thêm hai liên đội lo lắng đi theo, còn cho rằng còn có động tĩnh gì.
Triệu Tùng đi đến trước tường ngoài, bước dài nhảy lên, xông tới đối diện doanh trại Kiến Châu Nữ Chân hét lớn.- Lão tử muốn đem các ngươi giết sạch, lão tử phải báo thù rồi.
Bên phía doanh trại Nữ Chân Kiến Châu ngược lại nghe thấy tiếng hô này, tuy nhiên cũng không có người nào để ý, vẫn là bên phía trận địa bảo trại trước tiên yên tĩnh, lập tức không khí liền nổ tung, tất cả mọi người cuồng loạn hô theo, có người làm càn cười lớn, có người gào khóc, đến lúc này, đích xác xác nhận an toàn rồi, nghĩ xem những ngày chịu đựng khó khăn này, thật tại phải khóc lớn, cười lớn, gọi lớn, mới trút hết ra ngoài được.
- Những kẻ ngốc Từ Châu này thật sự ngốc tới to gan lớn mật sao? Đến lúc này, còn suy nghĩ giết sạch Thát tử, thật vất vả mới chịu đựng đến hiện tại, lại còn nghĩ nhiều như vậy.
Người sống được tới hiện nay, nếu không phải là dũng mãnh ngang ngược, nếu không phải là bình tĩnh kiềm chế, phía trong trai tráng Bì Đảo kẻ có chút lòng dạ bình tĩnh, nghe thấy những lời này, bọn họ dĩ nhiên có phán đoán của mình.
Đến lúc này, doanh trại của Nữ Chân Kiến Châu không có bất kỳ động tĩnh nào, biểu hiện này càng khiến mọi người ý thức được thật sự an toàn rồi, tình cảnh của trận địa bên đó càng tăng thêm nhiệt liệt sôi động.
Mừng rỡ, nhưng việc cần làm không hề chậm trễ, Triệu Tùng và La Thần vẫn như trước đây phái đội ngũ thăm dò cẩn thận, lần này có người tiếp tục men theo bờ biển bơi qua, lần này có người tiếp tục men theo bờ biển không xa đã bơi qua, cũng có người bơi ra ngoài không xa liền lên bờ, bắt đầu trên Bì Đảo tiến hành tìm tòi. Bì Đảo không lớn nhưng cũng là tầm vóc giấu quân mấy vạn người, vạn nhất Nữ Chân Kiến Châu có âm mưu gì, thì chính là đại tai họa rồi.
Rất nhanh, tin tức đi tới các nơi phản hồi trở về, Nữ Chân Kiến Châu chỉ có doanh trại cùng bảo trại bên đó giằng co, chỗ khác không có một bóng người, quả thật toàn bộ đi đất liền bên đó rồi.
Tin tức này đêm đó liền mang về bên này, trên dưới bảo trại đều lâm vào trong tình cảnh cuồng hoan, đám trai tráng Bì đảo thu nhận cảm thấy sống sót sau tai nạn, đều đang bàn luận liệu có nên làm bè gỗ đi lên đất liền, chỉ sợ đi đầu hàng người Cao Ly còn tốt hơn ở trên đảo cô độc này. Thậm chí còn có người nói dùng bè gỗ đi được Sơn Đông hay không, mà người ở Từ Châu tới thì suy nghĩ sẽ đến quân đội như thế nào, làm sao sẽ diệt sạch Nữ Chân Kiến Châu đối diện.
Khi bọn họ đang bàn bạc những thứ đó, đám trai tráng không hề kiêng dè thu nhận, những người trên Bì Đảo sau khi nghe thấy đều là trợn mắt há mồm, lòng nghĩ những người Từ Châu này thật là ý nghĩ kỳ lạ, đánh thành thảm như vậy, không dễ gì có cơ hội này không nghĩ rời đi, lại vẫn nghĩ làm sao diệt được Thát tử. Tuy nhiên mấy trăm người này đích xác đánh rất tốt, nhưng dù sao là ỷ vào hỏa khí và bảo trại, dùng tính mạng trai tráng Bì Đảo đi lấp vào, mới giữ vững đến hiện tại, nếu như muốn đối phó ba ngàn người còn lại này, chỉ sợ sẽ rất khó rất khó.
Thế cục đã quá tốt, nhưng như trước địch mạnh ta yếu, còn xa mới đến lúc triệt để an tâm nhẹ nhõm, mãi đến sau khi trời tối, quân thủ bảo trại cũng không có bất cứ thả lỏng nào, tất cả đều giống như hôm qua, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng toàn quân ra trận.
Tuy nhiên mọi người đều để Triệu Tùng và La Thần đi nghỉ ngơi, ngay cả đội của Trịnh Tiểu Nhị dẫn theo cũng như vậy, những ngày này bọn họ thật sự đã quá vất vả rồi, lúc này mọi người thay phiên nghỉ ngơi. Bọn họ tốt nhất nên nghỉ ngơi, nếu như trước kia, Triệu Tùng chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng bây giờ không có gì đáng nói, sau khi ngủ một lần không những không hề đỡ mệt, ngược lại càng thêm khát ngủ. Thế cục lúc này, nghỉ ngơi một chút cũng không can hệ đại cục, nhưng Triệu Tùng phải ngủ ở đầu tường bảo trại, bất cứ lúc nào ứng đối được.
Sáng ngày hôm sau, Triệu Tùng đang trong lúc mơ mơ hồ hồ, lại nghe thấy tiếng sóng biển, trong vô thức gã chợt tỉnh lại, sau khi tỉnh lại mới nghe thấy tiếng huyên náo và hô hoán xung quanh mình, mọi người tâm tình kích động, Triệu Tùng cả người nghiêm nghị, nghĩ thầm rằng chẳng lẽ Thát tử đánh bất ngờ, bản thân ngủ sâu không chú ý, vì sao chỗ trạm gác nơi cao không hề phát ra tín hiệu cảnh báo, chẳng lẽ bị người khác bịt miệng rồi, càng nghĩ càng là kinh hãi.
Một tay cầm trường kích, một tay vuốt mắt nhìn về phía trạm gác nơi cao đó, lại phát hiện binh lính vẫn còn, ở nơi đó đối mặt với biển vẫy tay, há to mồm, giống như đã kích động không phát ra được tiếng động nào.
Tiếng nhạc đó vẫn còn bên tai. Mặt biển, Triệu Tùng phút chốc kịp hiểu ra, hắn đã lâu không có nhìn về phía mặt biển rồi, dù sao trên mặt biển chỉ có thi thể và hài cốt, sẽ không có viện quân và hy vọng gì, Triệu Tùng quay đầu, cả người liền cứng đơ như vậy.
- Trên biển có thuyền! Trên biển có thuyền lớn! Trên biển có đội thuyền.
Thuyền buồm như mây, cột buồm như rừng, ánh nắng sáng sớm chiếu rọi, hơn ba mươi chiếc thuyền lớn ở trong ngoài cảng biển Bì Đảo, giống như từng tòa bảo trại thành trì trôi lơ lửng trên mặt biển.
Cho dù bản thân chờ đợi đã lâu, nhưng sau khi chân chính nhìn thấy, Triệu Tùng vẫn còn có chút không tin vào mắt mình, giơ tay vò đầu, nhìn thấy trên cột buồm là quân kỳ của Triệu Gia Quân bay phấp phới, thật sự đến rồi!
Cặp mắt của Triệu Tùng lập tức trở nên mơ hồ, gã quơ trường kích, muốn hô to hoan hô, lại phát hiện mình hô không lên tiếng. Theo kích động gã mất cả tiếng, tiếng nhạc gẩy dây đàn kia còn tại truyền tới, lập tức còn có tiếng tức giận vang lên.- Ngươi con quỷ này, không cần đánh đàn nữa, lại ở nơi đó bắn pháo bông, lão tử quăng ngươi xuống biển.
Tiếng nhạc đột nhiên dừng lại, mọi người trong trận địa bảo trại có lẽ có cùng điệu bộ của Triệu Tùng, cho đến lúc này mới hét ra, cuối cùng tiếng hoan hô vang lên, trời rung đất chuyển. Binh sĩ Triệu Gia Quân cười ha ha, trai tráng Bì Đảo vẫn là cảm thấy khó bề tin nổi, không ngờ Từ Châu thật sự phái người đến, còn phái nhiều chiếc thuyền lớn như vậy, chúng ta được cứu rồi, chúng ta trốn đi được rồi.