Triệu Tiến trầm giọng tỏ bày.- Chúng ta sau khi bắc phạt kinh sư khiến cho Đại Minh nghị hòa, lấy được Sơn Đông và Giang Bắc Nam Trực Lệ. Chúng ta nói là muốn tích trữ sâu rộng chậm rãi xưng vương, hoàn toàn ăn sạch hai mảnh đất này, sau đó lại làm đại sự. Nhưng quan nội là quan nội, quan ngoại là quan ngoại. Vương Triệu Tĩnh sau khi nghe mấy câu liền cầm giấy bút tới, bắt đầu không ngừng ghi chép.
Tốc độ lời Triệu Tiến không nhanh, giọng nói nghiêm nghị.- Bá tính quân dân Liêu Trấn trốn được cũng đã thoát rồi. Kẻ trốn được chỉ là số ít, đại bộ phận đều là lưu ở Liêu Trấn, trở thành dân phụ thuộc của giặc Thát Kiến Châu. Dựa theo cách nói khắp nơi, Nữ Chân Kiến Châu từ vừa lúc mới bắt đầu khởi binh, trong đội ngũ còn có chút ít người Hán Liêu Đông. Bọn họ sống nhiều đời ở nơi này, lợi ích đan xen với Kiến Châu, đã sớm cùng chung vinh nhục. Mà hiện giờ, trong binh mã Kiến Châu đã có hơn vạn Hán binh. Nhưng nghĩ cũng thấy, thì giờ bọn họ nán lại ở Liêu Đông càng dài, bá tánh quân dân Liêu Trấn để bọn họ dùng liền càng nhiều hơn. Đạo lý này tương thông với cách làm của chúng ta ở Sơn Đông cùng với Nam Trực Lệ.
Cách nói này mọi người đều nghe hiểu được, tuy rằng tự mình so với giặc Thát không dễ nghe như vậy, nhưng đạo lý lại không kém, ngươi làm ăn càng lâu, phản kháng của quân dân địch quốc sẽ càng suy yếu, sức mạnh ngươi điều động được liền sẽ càng lúc càng lớn.
- Vào nửa năm trước, quân dân Liêu Trấn còn đang không ngừng bạo động chạy tứ tán, nhưng bây giờ càng ngày càng ít. Thứ chúng ta biết được chẳng qua mấy nơi tàn dư còn đang cứng rắn. Vì sao như thế, một mặt là khống chế của giặc Thát Kiến Châu đối với khắp nơi càng lúc càng nghiêm ngặt. Về phương diện khác thì lại là quân dân Liêu Trấn đã chết lòng đối với quan nội Đại Minh, bắt đầu tự giác hay không tự giác thuận theo Thát tử. Con người nói chung phải sống, chỉ cần giặc Thát Kiến Châu không phải thật sự cầm thú, đó và trước kia khác biệt không lớn. Nếu như vứt bỏ lương tâm đi theo cùng làm việc có lẽ còn có giàu sang. Cứ tiếp như vậy, mấy trăm vạn Hán dân Liêu Trấn liền sẽ thành là sức mạnh của giặc Thát Kiến Châu, mấy trăm vạn Hán dân này sẽ thành mấy trăm vạn Nữ Chân, thành là mấy trăm vạn giặc Thát.
Tất cả mọi người đều là biến đổi sắc mặt, nếu như nói không bằng không cớ, đó chỉ xem như làm người nghe kinh sợ, nhưng Từ Châu chính là làm như vậy, Nữ Chân Kiến Châu kia dĩ nhiên cũng làm được.
- Liêu Trấn huynh muốn có, Đông Bắc huynh cũng muốn. Chúng ta hiện giờ trầm ổn phát triển, từng bước làm lớn, đợi sau khi thâu tóm thiên hạ, chúng ta phải đối mặt chính là Kiến Châu ngàn vạn hộ dân. Gặm như vậy thật đã hết sức rồi. Hơn nữa sẽ có giết chốc không cần thiết. Huynh đoán định thế cục, cảm thấy chờ tới lúc đó động, không bằng lúc này động. Đại Minh không giải cứu được bá tính Liêu Đông từ nước lửa nguy nan, vậy thì Triệu Gia Quân chúng ta đi cứu. Chúng ta cứu bọn họ ra, đó liền có danh phận đại nghĩa, từ trong tay Đại Minh đoạt đi địa bàn, cuối cùng cũng phải đấu với những thực lực ngoan cố lòng ôm cố quốc kia. Nhưng từ trong tay giặc Thát đoạt lấy địa bàn, đó chính là đại nghĩa ở ta, đường đường chính chính, mấy trăm vạn Liêu Dân chính là con dân của Từ Châu ta.
Triệu Tiến nói tới đây, khó tránh khỏi giọng nói có chút cao vút, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều là thần tình kích động, Cát Hương bên đó cũng không kiềm nén được hưng phấn, Vương Triệu Tĩnh cao giọng nói.- Đại Minh này vì sao có được giang sơn hai trăm năm, cũng là bởi vì Thái Tổ Chu Nguyên Chương đuổi đi giặc Thát. Có phần đại nghĩa này trên mình, dĩ nhiên số mạng thiên mệnh gia thân. Đại ca làm như vậy, cũng là đường đường chính chính, đại nghĩa thiên mệnh.
Triệu Tiến nói ra phán đoán của mình.- Có mấy trăm vạn bá tánh quân dân Liêu Đông, có ruộng đất so với Sơn Đông còn phì nhiêu rộng lớn hơn. Còn có mấy nơi cảng tốt nội hải. Bắc Trực Lệ cũng đã nắm chặt trong khống chế của chúng ta. Tới lúc thật không chiến mà hạ được rồi. Tới lúc lấy quân dân ba tỉnh Nam Trực Lệ, Sơn Đông và Liêu Trấn quét ngang thiên hạ, không người chắn đỡ được.
Cát Hương lập tức hiểu rõ dụng ý này.- Nếu như đánh hạ Liêu Đông bình định Liêu Tây, Bắc Trực Lệ bị hai phía Liêu Trấn và Sơn Đông kiềm chế, liền không có khả năng có sức chống cự nữa.
Triệu Tiến gật đầu, cầm lấy nước trà nguội lạnh một hơi cạn sạch, sau đó cao giọng nói.- Triệu Tĩnh đệ tới dựa theo quân lệnh, lữ thứ nhất, đoàn cưỡi ngựa thứ hai, doanh quân binh trú đóng phủ Đông Xưởng tổ thành tạm biên vào sư thứ nhất. Trần Thăng là sư trưởng sư thứ nhất, tức khắc nhổ trại đi tới cảng Đăng Châu, vượt biển đổ bộ Phủ Thuận, quét sạch giặc Thát, cướp lấy Liêu Trấn, lữ thứ hai tức khắc đi hướng phủ Tế Nam, trấn thủ nơi trú đóng ban đầu của lữ thứ nhất. Bốn nơi nông khẩn, mậu dịch, thợ tạo, dương vụ toàn lực liên thủ. Không tính kho tàng, lấy hết tất cả đòi hỏi thành công, lữ dạy bảo, lữ thân vệ, lữ thứ ba cùng với các đoàn tăng cường tiến vào trạng thái lâm địch, tùy thời đánh lùi kẻ địch xâm phạm.
Vương Triệu Tĩnh vận dụng ngòi bút như bay, rất nhanh ghi nhớ, đợi sau khi ghi chép hoàn tất, hơi chút kiểm tra cũng là sửng sốt, chần chừ chốc lát, nhịn không được mở miệng nói.- Đại ca, từ Phủ Thuận đổ bộ sao? Bì Đảo bên kia cứu hay là không cứu?
Triệu Tiến sớm suy tính phương án.- Cứu, lệnh đoàn phó đoàn trấn thủ Hải Châu Tề Nhị Khuê ngay tại chỗ thu gom một đoàn, mang theo hỏa pháo đúc ở Hải Châu cùng với pháo binh, ở cảng Hải Châu khởi hành đi tới Bì Đảo. Triệu Tùng nếu còn sống, doanh Bì Đảo còn đấy, vậy thì hội họp ngăn chặn binh mã giặc Thát, đòi hỏi tiêu diệt sạch. Nếu như Triệu Tùng không còn, doanh Bì Đảo bị diệt, đoàn của Tề Nhị Khuê liền đi tới Liêu Đông, liên thủ sư thứ nhất đối địch tác chiến.
Tuy nhiên sau khi nói xong câu đó, Triệu Tiến trầm ngâm một chút, lại là thêm vào một câu.- Nếu như Triệu Tùng ở đấy, doanh Bì Đảo còn đấy, ngay tại chỗ trưng mộ Liêu dân bù vào làm đoàn độc lập định Liêu. Từ Bì Đảo hướng về phía tây, cùng hướng phối hợp tác chiến với sư thứ nhất.
Cát Hương không nhịn được mở miệng.- Đại ca, Triệu Tùng là doanh trưởng của chúng ta, đi sớm một ngày, hi vọng cứu mạng y liền lớn hơn một ngày. Sư thứ nhất rút ra một đoành trước đi tới Bì Đảo, hoàn toàn chiếu cố tới được. Triệu Tùng và Triệu Hoàn luôn ở bên chỗ lữ Thân Vệ, Cát Hương cùng bọn họ tình cảm rất sâu đậm, nghe tới đó lại là có chút không kìm nổi.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, giọng bực bội nói.
- Nếu như y họ Triệu, sẽ có giác ngộ của họ Triệu!
Trong phòng tình cảnh nhất thời trở nên nặng nề, Vương Triệu Tĩnh thở dài, lại sao chép quân lệnh lại một tờ, sau đó đưa Triệu Tiến ấn dấu, mệnh lệnh dính líu tới chiến lược chỉnh thể của Triệu Gia Quân như vậy nhất định phải trịnh trọng đối đãi, lại là đi lữ dạy bảo bên kia dặn dò Tôn Đại Lâm lên đường truyền lệnh.
Sau khi tỏ bày xong ý tưởng buổi chiều, tâm tình của Triệu Tiến cũng êm dịu không ít, bắt đầu thêm vào tình tiết tương ứng.- Đoàn kỵ sĩ thứ nhất phái đi Sơn Đông, lữ Thân Vệ và lữ dạy bảo chia ra một phần liên đội cưỡi ngựa chạy đi một vùng bờ bắc Hoàng Hà. Chúng ta bên này có đại động, Đại Minh bên kia khẳng định sẽ có ứng đối. Chỉ cần không cảm thấy bản thân có cơ hội đáng đánh cuộc thì tốt rồi.