Nhưng lúc bố trí hàng ngang lần thứ ba, chiến đấu vẫn phát sinh, nhưng lần này Nữ Chân Kiến Châu không có không mặc kệ mà đánh về chính diện, cũng không lách cánh bọc đánh, mà là dùng tấm chắn xếp lại tiến lên trước, nhưng tấm chắn không có cách này ngăn được đạn chì của súng hỏa mai. Sau khi vứt bỏ mười mấy thi thể, Nữ Chân Kiến Châu không có tiến lên, mà là chậm rãi lui lại, hai bên kéo dài khoảng cách mấy trăm bước, việc chính mà bọn họ chính thức phải làm chính là bảo đảm đại quân lên bờ, Nữ Chân Kiến Châu nhận thấy được một chuyện, chiến đấu thế này sẽ kéo dài cử động của mình, đổ máu thương vong, nhưng đối với đại cục lại không có ảnh hướng quá lớn.
Cho dù là như vậy, Nữ Chân Kiến Châu vẫn là duy trì đội ngũ hơn nghìn người theo dõi phía bên này, chỉ sợ đội ngũ cổ quái này lại xông lên.
Binh lính đổ bộ lên bờ đông Bì Đảo càng ngày càng nhiều, mặc dù bên này chiến đấu kịch liệt cũng không ảnh hướng đến việc không ngừng đổ bộ, những Ngưu lục tụ tập thành đại đội theo quy thuộc, sau đó bắt đầu tiến về bờ bắc, bọn chúng rõ ràng là lần đầu tiên đến đây nhưng lại thông thuộc đường xá, thậm chí trong rừng núi có người đóng giả quân dân trấn Đông Giang xuất hiện, dẫn các đội binh mã Nữ Chân Kiến Châu tiến về bên phía bờ bắc.
Chỗ đổ bộ đã có cờ xí dựng lên, mấy tên quan tướng Nữ Chân Kiến châu theo hầu hạ của hộ vệ sau khi mặc miên giáp, khoác giáp trụ xong lại theo vây chặt của đám hộ vệ đi về phía cứ điểm của Vân Sơn Hành, sau khi dừng ở nơi ngoài ba trăm bước không tiến lên nữa.
Triệu Tùng đã dẫn đội ngũ quay về bảo trại, tiểu nhị ở Vân Sơn Hành giờ này đều được điều động, bọn họ cầm vũ khí canh ở trên bảo trại, sau khi đại đội đều vào bảo trại rồi lập tức đóng chặt cổng lớn lại.
Từ lúc Triệu Tiến lập nghiệp đến nay, mỗi lần Triệu Gia Quân xuất chiến, mỗi lần đều là khải hoàn trở về, trên dưới quan binh ai cũng ý chí hăng hái, mà lần này không có nữa, không đến nỗi là chưa hoàn hồn nhưng mỗi người đều có một loại cảm giác thoát chết trở về. Giặc Thát quả nhiên hung mãnh, đối với loại tấn công dũng mãnh ngang nhiên của Triệu Gia Quân này chẳng những không có sụp đổ tan vỡ mà ngược lại nhanh chóng tổ chức lại tấn công, không có địa hình thích hợp kết thành trận hình trường mâu, không có đủ súng hỏa mai cung cấp hỏa lực phát ra, không có hỏa pháo khiến quân địch tan tác, trận đánh này rất thảm.
Liên thứ nhất Triệu Tùng dẫn theo có hai mươi sáu người chết tại chỗ, bị thương nhẹ hơn mười người, còn lại các liên tổng cộng thương vong ba mươi lăm người, thương nhẹ bảy người, cũng không phải là nói đội sau không có chiến đấu hăng hái mà là theo địa hình bờ biển chật chội, phần lớn thì giờ cũng chỉ triển khai được một liên hàng ngang, Triệu Tùng dẫn liên thứ nhất vẫn luôn chặn ở đằng trước, vừa rồi trong trận chiến, phần lớn thời điểm chỉ có bọn họ ở phía trước.
Tổn thất không chỉ là chết trận và bị thương nhẹ, còn có bảy mươi người trọng thương chưa có trở về, trong trận đánh thế này, bọn họ cũng khó mà trở về.
Triệu Tùng âm trầm nét mặt, vừa rồi xuất trận, Triệu Gia Quân đưa thêm vào gần một liên, chiến đấu tổn hại lên tới một phần năm, Triệu Gia Quân trước giờ chưa từng đánh trận nào thế này, may mắn là binh lính súng hỏa mai thương vong chỉ có sáu người, bởi vì bọn họ được binh lính trường mâu bảo vệ rất tốt.
Sắc mặt La Thần cũng đen lại, y còn lo lắng hơn Triệu Tùng, nhưng lòng dạ La Thần lại không ở việc thương vong, chỉ là thấp giọng hỏi một câu.- Doanh trưởng, ít nhất sáu cây súng hỏa mai và mấy chục bộ khôi giáp để ở bên ngoài rồi, nếu giặc Thát lấy đi bắt chước, điều này là việc đại tổn hại của Triệu Gia Quân chúng ta, làm thế nào đây? Viện binh lúc nào tới được? Viện binh tới được hay không?
Nói đến đây, La Thần cũng có chút không trấn tĩnh được nữa, hỏi không ngừng. Triệu Tùng dùng tay hung hăng vỗ xuống tường thấp, giọng buồn bực nói.- Tiến gia nói rồi, cốt lõi của Triệu Gia Quân không nằm ở hỏa khí và khôi giáp, người khác cho dù có cũng không thắng được Từ châu, huống hồ những khôi giáp và hỏa khí này bọn chúng phỏng chế số lượng ít, nhưng không có cách nào chế tạo hàng loạt, không cần lo lắng điều này.
Với sức mạnh nắm giữ than đá thiên hạ của Từ Châu, lúc vừa mới bắt đầu chế tạo hỏa khí và khôi giáp cũng không có cách nào chế tạo số lượng lớn, mãi đến tận khi Chu Hành Thư bên kia mang máy móc sức nước đến, sau đó thợ rèn bên đó nâng cao sản lượng thép tôi, lúc này mới khiến cho khôi giáp và hỏa khí nhanh chóng trang bị toàn quân, Nữ Chân Kiến Châu không cách nào làm được.
Ở một phía trên bến thuyền Bì đảo này, đã trở nên yên tĩnh không ít, đại đội Nữ Chân Kiến Châu đổ bộ đã bắt đầu tiến về bắc, hơn nghìn người ở lại vừa là giới bị vừa thu dọn chiến trường. Binh tốt Nữ Chân Kiến Châu thương vong càng nhiều, người bị thương nhẹ khỏi phải nói, người bị trọng thương chỉ ở đó rên rỉ kêu thảm, hơi thở ngày càng yếu.
Đối với việc xử trí những người bị trọng thương, Nữ Chân Kiến Châu cũng không có cách gì tốt, chỉ là cho thống khoái một chút. Triệu Tùng có chút khẩn trương nhìn, chỉ lo có binh lính Triệu Gia Quân bị bắt sống sau đó bị tra tấn ép hỏi, nhưng trận chiến vừa rồi tầm cỡ không lớn lại thảm thiết khác thường, ai cũng không nương tay, dồn ép đến bây giờ mới thu dọn chiến trường, sống được đích xác không nhiều nữa.
Sau khi thi thể được chất đống lại, đội ngũ Nữ Chân canh giữ lại tiến sát lại cứ điểm của Vân Sơn Hành một chút, nhưng vẫn là thận trọng duy trì ngoài tầm bắn của súng hỏa mai.
Binh lính trên bảo trại của Vân Sơn Hành đã nhét đủ hai khẩu khinh pháo, mười mấy khẩu súng hỏa mai lắp đầy thuốc cũng đã kéo lên, nhìn binh lính Nữ Chân Kiến Châu đúng lúc nằm trong tầm bắn hỏa pháo, có người liền muốn châm lửa khai pháo.
Triệu Tùng trầm giọng nói một câu.- Đổi đạn pháo thành đạn ghém, nghe lệnh của ta rồi mới khai hỏa!
Bên phía bờ bắc truyền đến tiếng ồn áo và tiếng hò hét càng lớn, nghe thấy âm thành này, sắc mặt mỗi người trong bảo trại đều vô cùng âm trầm.
Bì Đảo trấn Đông Giang người đông mấy vạn, thanh tráng gần hai vạn, Nữ Chân Kiến Châu trước mắt lên đảo chẳng quá hơn nghìn, còn giữ lại một nghìn theo dõi bảo trại của Vân Sơn Hành, nhưng Triệu Tùng bên này rất rõ ràng, ba nghìn bốn nghìn binh mã Nữ Chân Kiến Châu này đủ để đánh tan toàn bộ trấn Đông Giang.
Quân dân trấn Đông Giang quả thực thù hận khắc cốt với Bát Kỳ Kiến Châu, muốn ở lại tử chiến báo thù, nhưng bọn họ dù sao cũng là từ Liêu Trấn trốn một mạch đến đây, biển lớn xung quanh Bì Đảo chính là che chắn cho bọn chúng, chính vì đơn lẻ ngoài biển mới được yên tâm, hiện tại Nữ Chân Kiến Châu đổ bộ, không có che đậy, sĩ khí lòng quân chỉ sợ lập tức phải sụp đổ thôi.
- Doanh trưởng, ngài mang người lên thuyền trước, hai chiếc thuyền của chúng ta thế nào cũng sẽ mang được hai liên, trở về cứu viện. Trên mặt La Thần đã mang vẻ khiếp sợ, nhưng lời nói ra vẫn khiến người ta bất ngờ.
Triệu Tùng mặt lộ vẻ cười khổ, buồn bực nói.- Lão La, ta biết rằng ngươi là vì tốt cho ta, nghĩ cho ta là người Triệu gia, thế nào cũng phải giữ mạng sống của ta. Nhưng ngươi vẫn không biết tánh tình của Tiến gia, nếu ta đi trước, nhất định sẽ bị thi hành quân pháp. Thân làm chủ tướng, lâm trận bỏ chạy, thế nhất định phải chặt đầu, nếu là người khác có lẽ vẫn còn có lý do, nhưng người Triệu gia thì không được. La Thần nói có chút nóng nảy.- Doanh trưởng, cứ thế này chúng ta sẽ hỏng hết, nếu trấn Đông Giang bị phá, giặc Thát sẽ đuổi hết tù binh Bì Đảo đến tấn công, chúng ta bên này tuy chuẩn bị xong nhưng không ngăn nổi mấy nghìn mấy vạn người xông đến, làm thế nào đây? Doanh trưởng, lão La ta đã có con trai rồi, ngài ở cái tuổi này, phú quý vẫn còn ở phía sau, cũng không nên ở lại chỗ này!
Lần này trên mặt Triệu Tùng không còn nụ cười nữa, chỉ là kiên quyết nói.- Không có Triệu Gia Quân lâm trận bỏ chạy!