Bọn họ không muốn đánh, vậy thì với chính binh lính Nữ Chân Kiến Châu mặt đối mặt liều mạng, nhưng sau khi ra trận quân tướng binh lính Nữ Chân Kiến Châu đều đánh rất đau đầu, từ trước chống lại quân Minh, thường thường chống giữ nhau một lát là xông giết bẻ gãy nghiền nát san bằng, nhưng bây giờ đối phương không hề kém bền bỉ, quyết tử không lùi.
Triệu Gia Quân Bì Đảo lợi dụng hiệu năng của hỏa khí đến mức tối đa, gần như mỗi viên đạn đều sát thương kẻ địch, sau đó còn thu về viên đạn trên chiến trường, mãi đến khi binh mã Nữ Chân Kiến Châu nhận ra được điểm này.
Lúc mới bắt đầu, Nữ Chân Kiến Châu dựa vào trọng tiễn đại cung đầy tự hào vốn dĩ không có hữu dụng gì, mãi đến cuối cùng, đạn của Triệu Gia Quân hao hết, lúc này mới phát huy được, tuy nhiên ở nơi tầng tầng lớp lớp vật cản trở như trận địa bảo trại này, thì độ sát thương của cung tiễn cũng thực sự có hạn.
Thường thường là bên phía Nữ Chân Kiến Châu xông tới, bức tường thứ nhất ngăn không nổi, không có ai sẽ ở bên này ngốc nghếch bị bao vây tấn công, mà rút lui về phía sau, để lại chỗ trống cho nhau. Bên này vừa lui, trường mâu liền có chỗ trống đâm giết, vượt qua bức tường thứ nhất phải nhảy xuống, phải có tạm dừng ngắn ngủi, trận hình có chỉnh tề cũng sẽ rối loạn, phối hợp cũng sẽ không ăn ý, binh mã của Triệu Gia Quân ở bên trong bảo trại, thường thường sẽ phát động phản công và xung phong vào lúc này, ngược lại trở thành cơ hội tốt giết địch.
Đánh đến hiện tại, Chính Hồng Kỳ và Tương Lam Kỳ Tham Lĩnh và bọn Tá lĩnh vừa đau lòng với tổn thất của mình, vừa đều cho rằng phải đánh tiếp, kẻ địch như vậy nếu như không nhổ cỏ tận gốc, vậy mối nguy hại mai sau sợ rằng phải lớn hơn nhiều so với trấn Đông Giang, huống hồ cho đến hiện tại đánh nhau chết đi sống lại, hai bên thật sự có huyết hải thâm cừu, nhất định phải giết chết ngay.
Tuy nhiên muốn giết chết, lại giết không được, cho dù đánh vỡ trận địa bên ngoài, nhưng chiến trường cũng bị áp súc, đơn vị diện tích nhập vào sức mạnh càng ít hơn, khiến trên dưới Nữ Chân Kiến Châu không ngờ rằng là, những tráng niên Bì Đảo này rất nhanh liền phải dốc sức đánh một trận, cầm các loại mâu dài và thương gỗ, liền chống lại tinh nhuệ của Bát Kỳ Kiến Châu.
Loại chiến đấu ngột ngạt này, một đám trai tráng mới lạ dựa vào nhau, chỉ là ỷ vào khoảng cách độ dài của trường mâu đâm giết tới, lại cứ ngăn cản được, nếu như binh sĩ của Triệu Gia Quân làm như vậy mọi người đều biết được, hiềm rằng những dân tráng Bì Đảo thu nhận tới này, từ Liêu Trấn đến hiện tại, cờ hiệu Nữ Chân Kiến Châu vừa xuất hiện, quan quân Minh quốc đều chạy tán loạn, đoàn luyện dân tráng chỉ sẽ sụp đổ, chỉ biết lạnh run, chỉ là heo dê dưới đao, nhưng hiện tại, không ngờ lại dám cứng rắn va chạm như vậy.
Phiền toái chân chính là Triệu Gia Quân, cho dù bọn họ mới chỉ có vài trăm người, cũng là sức mạnh có tính quyết định trên chiến trường, vốn tưởng rằng sau khi không có hỏa khí thì những người Từ Châu này chính là nhổ răng lão hổ, chưa từng nghĩ rằng khó chơi như trước. Công thủ trận địa hẹp này vốn cũng không thích hợp triển khai đại đội, bốn năm trăm người gần như chính là cực hạn, mỗi khi chiến cuộc nếu có gì thay đổi, những người Từ Châu này liền lấy trăm người làm đơn vị xuất hiện.
Thiết giáp trên người bọn họ kia là đồ tốt, đao chém lưỡi cung tiễn bắn đều rất khó bị thương, hơn nữa trận hình nghiêm ngặt, phối hợp thành thạo, một trăm người kia chống đỡ đến hơn ngàn người trên chiến trường, đấu đá lung tung, bọn họ một thương một kích đả thương giết người, mà tiếp đón binh khí bên này đến trên người, thường thì không có sát thương gì, chẳng qua là một vệt ấn trắng mà thôi.
Một cuộc chiến đấu tiếp tục, thường thì binh lính Nữ Chân Kiến Châu bốn năm cái mạng mới đổi một binh lính Từ Châu, ở đây còn nhất định phải phá trận địa bọn họ, loạn chiến vây giết.
- Nào có thấy qua đánh nhau như vậy, vốn tưởng rằng sẽ dựa vào mâu dài trong tay, kết quả là chặt đứt cán mâu, chúng không ngờ lại rút đao ra để tiếp tục liều mạng. Minh quốc nhiều loại ẻo lả như vậy, làm sao lại xuất hiện nhiều con người sắt đá như vậy.
Nhưng cùng với liên tục chiến đấu, Nữ Chân Kiến Châu cũng sẽ không chỉ dùng đao chém thương đâm, bắt đầu dùng thêm thiết chùy và thiết cốt đóa, chuyên dùng để phá khôi giáp, cho dù vũ khí như vậy chống lại phương trận thượng trường mâu thì tổn hại sát thương vẫn rất lớn, nhưng dù sao cũng có sát thương.
Hơn nữa tiến đẩy gian khổ, nhưng dù sao cũng là đẩy mạnh, sát thương không dễ, nhưng vẫn không ngừng sát thương, vòng vây càng ngày càng ít, trận địa công sự và trở ngại cần thiết lập cũng ngày càng nhiều, sĩ binh của Triệu Gia Quân cũng càng khó kết thành trận hình hoàn chỉnh, chiến lực cũng bắt đầu suy yếu.
Đến hiện tại, Triệu Gia Quân còn thừa lại không đến ba đại đội, thanh trang vẫn còn thừa một ngàn mấy trăm, nhưng cho dù địch ta đều có nhận thức, ở đây sức mạnh không đến hai ngàn người còn mạnh hơn lúc bắt đầu rất nhiều, lúc đó mấy ngàn thanh tráng vốn dĩ không nói rõ được chiến lực, mà hiện tại, ai nấy đều biết chiến đấu.
Càng có một kỳ tích, đây chính là nữ nhân và trẻ em thu nhận lúc mới đầu tám phần sống sót, cho dù có người bệnh mà chết, cho dù hiện tại mỗi ngày ăn không đủ no, nhưng bọn nữ nhân và trẻ em Bì Đảo đang đứng bên trong pháo đài vẫn còn sống, đây cũng là một trong những nguyên nhân thanh tráng Bì Đảo tử chiến, người nhà của bọn họ thì ở phía sau, nếu như bọn họ lui, thì cửa nát nhà tan.
Chống đỡ được đến hiện tại, có liên can đến địa hình phức tạp này, có liên can đến đồ mà hai chiếc thuyền biển đưa đến, cũng có liên can đến một niềm tin, đó chính là phải chống đỡ được hai mươi ngày, Từ Châu sẽ phái viên quân đến, đến lúc đó sẽ giết chết hết được Thát tử trước mắt, tha hồ trút hết một ngụm ác khí.
Trời đã lạnh rồi, binh mã Nữ Chân Kiến Châu đã tiến đến nơi đủ gần rồi, hiện tại địa hình hiểm yếu Triệu Gia Quân dựa vào chỉ còn lại tòa bảo trại đó, bên kia tuy là chắc chắn hiểm yếu, nhưng không có cách nào kháng trụ lại nhiều người bao vây như vậy. Ở chiến trường hiện tại này, binh sĩ Triệu Gia Quân và thanh tráng thu nhận đã không có cách nào di chuyển, chỉ đành cứng rắn chống đỡ, hơn nữa binh mã Nữ Chân Kiến Châu tính một lần đầu nhập toàn bộ rồi.
Hai chiếc thuyền bị Nữ Chân Kiến Châu bất kể hao tổn dùng hỏa công thiêu hủy, cắt con đường tiếp viện Vân Sơn Hành Bì đảo lấy được từ bên ngoài tới, tuy rằng Nữ Chân Kiến Châu ở trên biển hoàn toàn vô dụng, dùng thuyền và bè gõ tổ chức mấy lần tấn công cũng thất bại, nhưng hiện tại đôi bên quyết thắng ở trên đất liền.
Hiện tại đã là ngày thứ hai mươi mốt rồi, trên mặt biển vẫn không thấy bóng dáng của đội thuyền, viện quân của Từ Châu vẫn chưa có đến, tổng tiến công của Nữ Chân Kiến Châu cũng phải bắt đầu.
Mặc dù mới hai mươi mốt ngày, nhưng việc tập luyện cầm bước xếp hàng của thanh tráng Bì Đảo đã rất có lề lối, khi biết phương trận như vậy bảo vệ được mình, theo uy hiếp của cái chết, mỗi người đều học được rất nhanh. Bọn họ rất nhiều người mặc trên mình bộ thiết giáp của Triệu Gia Quân, đây là thứ được cướp về từ trên người đám binh sĩ hi sinh tại trận, Nữ Chân Kiến Châu đồng dạng cướp lấy. Mặc áo giáo vào, khả năng tự bảo vệ mình liền lớn hơn rất nhiều, nhưng đồng thời nghĩa vụ cũng không nhỏ, bọn họ phải đứng ở hàng đầu đi chiến đấu.