Quân thủ thành trên đầu tường nhìn xem trận này thấy vậy mà tâm trạng vô cùng sung sướng, chẳng qua thời điểm này cũng không có ai nói đòi ra thành ngăn cản lại gì, đạn pháo kia rơi xuống đất liền biến thành một cái hố to, làm cho đất đá bắn tung tóe, mọi người thấy số đất đá bắn tung tóe kia đập lên trên người Thát tử, tức khắc đập ra một lỗ thủng, máu chảy ào ào, ai còn dám đi ra bên ngoài chịu chết.
Nhưng dù sao đạn pháo cũng từ trên biển bắn tới, mặc dù tầm bắn pháo kia vượt qua tưởng tượng của quân thủ thành và Nữ Chân Kiến Châu, nhưng nếu lui về phía sau vẫn tránh khỏi, sau khi dự đoán tầm bắn cực hạn bọn chúng bắt đầu thu gom hàng ngũ.
- Vẫn cứ như vậy, e rằng chỉ có giằng co, Thát tử lấp kín bến cảng, bọn họ lên không được!
Người biết cách dùng binh đều nhìn ra được thế cục trước mắt, Nữ Chân Kiến Châu thu hẹp đội ngũ nhưng còn chưa sụp đổ, con thuyền của ngươi nếu luôn bắn pháo, vậy tùy ngươi thôi, nếu ngươi muốn lên bờ, vậy tiếng pháo kia nhất định phải dừng lại, hiện tại, các đội của Nữ Chân Kiến Châu sẽ tiến lên chặn đường. Sau khi chiếm cứ cảng liền khiến cho ngươi không lên bờ được, nếu ngươi nã pháo, vậy tiếp tục lui, cứ tiếp tục giằng co như vậy, Nữ Chân Kiến Châu trên bờ càng thong dong cũng càng an tâm.
Mặc dù toàn bộ quân phòng thủ Kim Châu đều được điều động để ra chống giặc, nhưng dưới thế cục trước mắt này bọn họ cũng không có cách gì, ưu thế hơn bảy ngàn người này của Nữ Chân Kiến Châu quá lớn, chia binh cũng đủ để ngăn chặn bọn họ rồi.
Thực ra Trần Kế Thịnh, Trương Bàn và quân phòng thủ Kim Châu đều hiểu được, nếu muốn tình hình trước mắt được xoa dịu, nhất định phải để cho người trên thuyền lên bờ.
Không đợi bọn họ nghĩ ra cách, đột nhiên đã có người hô lớn.
- Có thuyền xông lên rồi!
Thuyền? Xông lên? Nghe một câu nói bất chợt như thế, tất cả mọi người đều cảm thấy đầu óc lơ mơ, không biết nên nói cái gì. Bất quá bọn họ lập tức thấy được, gió đang thổi từ tây sang đông, có ba chiếc chiến thuyền lớn cũng đã buồm căng đầy gió, vọt về hướng đất liền.
Đây có phải là điên rồi hay không? Thuyền phía trước không phải cập bến ở bến thuyền, mặc dù bến thuyền có nơi cập bến, tốc độ như vậy cũng sẽ va nhau, huống chi phương vị bọn họ hướng tới chính là bãi bùn, tất cả đều là bãi bùn đá vụn, chỉ cần đi lên rồi, sẽ bị mắc cạn ngay lập tức, nói không chừng còn bị đá ngầm đánh vỡ thân thuyền.
Quân phòng thủ trên tường thành nhìn mà ngây người, binh mã Nữ Chân Kiến Châu đang ở trận địa bên dưới thành đón địch cũng nhìn ngây người, hoàn toàn không biết đối phương muốn làm cái gì.
Y như dự đóan của mọi người, con thuyền xông lên bãi đá vụn, con thuyền mắc cạn, có chạm tới bãi đá hay không cũng không ai biết, nhưng gần như mọi người đều xác nhận, thuyền này sợ là không có cách nào trở về biển nữa rồi.
Như vậy là muốn làm cái gì? Mới vừa bắt đầu kinh ngạc, bọn họ liền nhìn thấy trên boong ba con thuyền chiến bỏ xuống võng dây, rất nhiều người lao ra từ trong thuyền, tay cầm dây liền tuột từ dây thừng xuống phía dưới, sau khi đứng trên bãi bùn, sắp xếp những hàng đơn giản, sau đó chạy về phía bên này. Bọn người Từ Châu này thật sự là kẻ điên, lại dùng cách lên đất liền như vậy.
Đến lúc này, đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu cũng đã hiểu ra, hiện tại quân địch đã lên bờ, như vậy chắc chắn tiếng đại bác sẽ không vang lên, thừa dịp này đuổi kẻ địch xuống biển, tình thế này đúng là không bình thường, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, còn không biết lại xảy ra chuyện kì quái gì thêm.
Triệu Gia Quân lên bờ cũng không có chạy quá xa, mà chỉ xếp thành hàng đứng ở phía trước, ba chiếc thuyền chiến thật sự vận chuyển không ít binh lính, nhìn xa xa như thế nào cũng có con số gần một ngàn người, quân lính liền tập trung thành đội hình vuông ở phía bên kia.
Quân trận của K Nữ Chân iến Châu bắt đầu cử động, đầu tiên là kỵ binh, bộ binh xếp thành hàng, nhanh chóng tiến về phương hướng bến cảng, binh lính điều khiển hai khẩu đại pháo kia gần như đã bỏ chạy tứ tán, hiện tại chỉ đành dùng đao gươm tiếp chiến, dùng đao thật thương thật để chém giết, cho đến lúc này binh lính Nữ Chân Kiến Châu đều tràn đầy tự tin.
Thuyền xông lên bãi đá vụn cũng đủ lớn, sau khi có nhiều người rời thuyền như vậy, không ngờ còn dỡ xuống thứ gì đó, nhưng mà khoảng cách xa quá, không nhìn thấy rõ lắm, thời điểm này còn ai lo lắng nhiều như vậy, chỉ xông lên, kẻ nào xông trước kẻ đó thắng.
- Chúng ta có nên ra ngoài hay không đây?
Trương Bàn theo đó hỏi một câu, cánh binh mã Nữ Chân này tiến đánh vào Kim Châu thực nghiêm cẩn, dù cho quân chủ lực đi ngăn chặn đổ bộ lên đất liền thì số quân lưu lại vẫn cứ nhìn chằm chằm Kim Châu.
Trần Kế Thịnh nhìn về hướng bãi đá vụn trong lúc nhất thời không nói gì, đến thời điểm này, quân phòng thủ Kim Châu có ra hoặc không ra khỏi thành đã không còn là nhân tố quyết định nữa rồi.
- Khỏi phải đi ra bên ngoài, cũng không cần chúng ta phải ra ngoài.
Trần Kế Thịnh thì thào nói một câu.
Hiện tại trong tầm nhìn của quân phòng thủ trên tường thành chỉ thấy bóng dáng của đại quân Nữ Chân Kiến Châu, số quân nhân Từ Châu đã rời thuyền lên bờ quá ít, đứng vững dưới tấn công của đám cường binh Thát tử nhiều hơn mấy lần bọn họ này hay không đều là việc mà mỗi một quân phòng thủ Kim Châu đều đang lo lắng.
************
- Các huynh đệ, chúng ta phải đứng vững chân trên bờ này, chỉ có chúng ta trụ lại, đại đội mới lên bờ, mặc kệ có bao nhiêu Thát tử đến, chúng ta đều phải đứng vững.
Trang Lưu lớn tiếng rống.
Tám liên đoàn thứ hai lữ thứ nhất là đội thứ nhất lên bờ, thời điểm Trang Lưu lựa chọn liên đội liền dẫn theo bốn liên đội súng hỏa mai cùng bốn liên đội trường mâu.
Sau khi nghe lời giáo huấn của y, đám võ tướng và binh lính bên dưới đáp lời vang dội, nhìn thấy đại đội của Nữ Chân Kiến Châu đang áp sát về phía bên này, so với trận hình chặt chẽ của Triệu Gia Quân, càng có vẻ như d Nữ Chân Kiến Châu thế lớn hơn.
Trên mặt sĩ tốt Triệu Gia Quân đã lên bờ có vẻ khẩn trương, có thấp thỏm, nhưng nhiều hơn vẫn là hưng phấn, Triệu Gia Quân chúng ta chưa từng gặp địch thủ, bọn thát tử được xưng là dũng mãnh, rốt cục thì ai mạnh hơn ai, trong hôm nay sẽ thấy được rõ ràng.
Không riêng gì kẻ bên dưới mà ngay cả đội trưởng liên trưởng, ngay cả đoàn trưởng đoàn thứ hai đang vây quanh bản thân Trang Lưu cũng phải mạnh mẽ tự trấn định, nhưng gã trừ hưng phấn còn có vài phần bồn chồn, đối với thắng lợi của Triệu Gia Quân gã không hề ôm nghi vấn, nhưng trước mắt lên bờ chỉ có tám liên đội này, ngộ nhỡ có lầm lẫn gì, người vứt đi cũng liền vứt đi hết.
Trang Lưu quét mắt nhìn đội ngũ, trong liên đội trường mâu và liên đội súng hỏa mai đều có Hưng Long Xã làm trụ cột, điều này càng làm cho gã tin tưởng thêm mấy phần. Dựa vào những quân tinh nhuệ không sợ sinh tử ấy, lũ Thát tử kia có mạnh mẽ đến cỡ nào cũng sẽ không phải là đối thủ của bọn họ.
Thuyền lớn trên biển nhao nhao thả thuyền tam bản xuống, binh lính từ dây thừng leo xuống, sau đó di chuyển bằng thuyền tam bản hướng tới bãi bùn trên bờ biển, trong lúc nhất thời trên biển chi chít những thuyền, trông cực kỳ đồ sộ.
Chiến lược đã sớm được hoạch định xong xuôi, vậy liền kiên quyết chấp hành đến cùng, mấy người Trang Lưu cô gắng thành lập trận địa trên bờ tốt nhất, nếu không được, như vậy binh sĩ Triệu Gia Quân tiếp theo sẽ phá vỡ vòng phòng ngự, mạnh mẽ đánh tới.
Các doanh quân Nữ Chân Kiến Châu chạy đến cũng nhìn thấy tình cảnh trên biển, tầng tầng truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới, tốc độ binh mã di chuyển tới đã nhanh hơn, kỵ binh đi đầu đã bắt đầu chạy.
Bãi bùn đá vụn đối với kỵ binh mà nói rất phiền phức. Đá vụn sắc bén tổn thương rất lớn đến vó ngựa, hơi vô ý một chút, sẽ phế bỏ một con ngựa, sắt đánh móng ngựa cũng tương tự như vậy, chẳng qua lúc này đây ai cũng không cố kỵ ngựa, kỵ binh chạy nhanh, thừa dịp lúc kẻ địch mới có vài trăm người lên bờ liền tiêu diệt sạch đối phương, sau đó để đại đội đến sau chiếm trụ bãi bùn, khiến cho đối phương không có cách nào lên bờ thuận lợi. Bên kia bọn chúng đã phái người đi bắt những pháo binh bỏ chạy tứ tán, còn muốn dựng đại bác dậy, như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn chặn đối phương. Khoái mã được phái đi cầu cứu đã xuất phát, thực lực của kẻ địch xuất hiện đột ngột này quá mạnh, xuất hiện quá kỳ lạ, cần phải có quân cứu viện, tình hình trước mắt này, chỉ sợ phải cần một vị Bối Lặc tự mình mang binh tới.
Từ bước chậm đến chạy chậm, từ chạy nhanh đến chạy nước đại, kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu cũng là một phần tinh nhuệ nhất trong các bộ, lúc đối mặt với bốn cái phương đội lên bờ, kỵ binh cũng đã chia ra mấy đội, khai thông phía trước, sát nhập phía sau, một lớp nối tiếp một lớp, cho đến khi khiến trận địa địch hoàn toàn sụp đổ.
Bốn khẩu đại pháo to lớn được đẩy ra ngoài, những kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu xông vào đầu tiên đã nhìn thấy điều này, nhưng rất nhiều người cũng không hề nghĩ đến đây là đại bác. Không phải bọn họ chưa từng thấy qua, nhưng đại bác mà bọn họ nhìn thấy là thứ thô to cồng kềnh, cũng có người nghĩ thứ đó chính là hỏa khí, nhưng cùng đám quân Minh đánh nhau nhiều lần như thế bọn ho đã sớm có kinh nghiệm, loại đồ vật như hỏa khí này mang ra nhiều nhất là để dọa người mà thôi, vốn dĩ không có chút sát thương nào.
Thậm chí kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu còn nhìn thấy súng hỏa mai ở phía trước, sau khi kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu nhìn thấy hỏa khí của Triệu Gia Quân, trên mặt rất nhiều người đều lộ vẻ tươi cười, bọn họ đã từng gặp qua hỏa khí, cách rất xa liền bắt đầu bắn loạn xạ, tràn ngập khói thuốc súng, nhưng vốn dĩ không tổn thương đến người, vọt tới trước mặt, đám quân Minh cầm hỏa khí đó sẽ chạy tứ tán, còn chạy loạn xạ xông tan đồng bọn sau lưng.