Đợi cho đến khi gió thổi tan sương mù, lại không ngờ rằng sẽ xuất hiện cảnh tượng như vậy, đây không phải là những chiếc thuyền nhỏ đã rời đi kia, mà là thuyền lớn, mà là rất nhiều rất nhiều thuyền lớn.
- Đây có phải là ảo giác hay không?
Có người nói với vẻ mặt không tin nổi, mọi người nghe được lời gã nói theo đó xoa xoa mắt, ai cũng không tin tưởng, ảo giác và ảo tưởng là những lời giải thích tốt nhất.
Không riêng gì quân phòng thủ thành không có cử động, mà ngay cả binh mã Nữ Chân Kiến Châu ở phía dưới cũng ngạc nhiên ngây ngốc y như vậy, vừa rồi song phương đều rất tập trung vào chiến trường, sương mù lại che khuất tầm mắt, chẳng ai ngờ rằng lại là cảnh tượng như thế.
Quân trận của Nữ Chân Kiến Châu xôn xao hẳn lên, mặc dù không nghe rõ phía dưới đã ra lệnh gì, nhưng vẫn nhìn rõ hướng chỉ của cờ hiệu, đội ngũ vốn phải tấn công thẳng tường thành đã ngừng cử động, vũ khí công thành bị ném hẳn sang một bên, đại đội hướng về phía pháo trận nơi góc tây bắc tường thành đi qua.
Thậm chí ngay cả hỏa pháo cũng đang chuyển hướng, chỉ có điều tướng quân pháo này lại rất nặng nề, để đặt xuống gia cố đã mất rất nhiều sức lực, muốn xê dịch phương vị lại không dễ dàng như vậy.
Cho đến thời điểm này, trên đầu thành vẫn không có tiếng hoan hô gì, dù có người kịp phản ứng cũng giống như vậy, mọi người cũng không biết phải giải thích cảnh tượng trước mắt như thế nào. Triều đình khẳng định không có thuyền lớn như vậy, lại càng không tổ chức nổi tàm vốc lớn như thế, vậy rốt cục là người nào tới đây?
Có một biến hóa to lớn như vậy, Phó tướng trấn Đông Giang Trần Kế Thịnh và tổng binh Kim Châu Trương Bàn đều nhanh chóng bước lên đầu thành, sau khi nhìn thấy đội thuyền ở bến cảng bên đó, điệu bộ của họ cũng không tốt hơn bao nhiêu so với tướng sĩ.
Trên đầu thành có người hô lên.
- Đây là đội thuyền của Từ Châu, là của Triệu Gia Quân!
Sương mù tản đi rất nhanh, lúc này đã có ánh mặt trời, bây giờ thấy được rất rõ ràng rồi, trên đỉnh cột buồm của chiếc thuyền lớn này có cờ hiệu, những chiếc còn lại thì không có.
Nhưng có một số cờ xí mọi người nhận ra được, mọi người đến từ Bì Đảo trấn Đông Giang đều nhận ra được, đây là cờ xí của Từ Châu, lúc ấy không ít người đang vụng trộm chê cười, một tên thổ hào nông thôn lòng lang dạ thú mà lại có cờ hiệu của riêng mình, có lẽ chính là khi dễ Bì Đảo không ở quan nội, cho nên mới gạt người.
Ai nghĩ tới sẽ nhìn thấy thế vào lúc như thế này, hơn nữa còn là trên đội thuyền tầm cỡ như thế. Đến lúc này, bọn họ mới tưởng tượng được, Triệu Gia Quân Từ Châu rốt cục là quái vật to lớn thế nào.
Trần Kế Thịnh tỉnh táo lại đầu tiên, gã quay đầu lại nói với Trương Bàn.
- Không được để hỏa pháo của Thát tử bắn về phía cảng, chúng ta phải phái người ra ngoài cầm chân chúng lại!
Tầm bắn của tướng quân pháo rất xa, khoảng cách từ phía tây Kim Châu đến chiến trường cũng rất gần, nếu thật sự nã pháo mà nói rất dễ dàng phong tỏa cảng, khiến đội thuyền không có cách nào cập bến.
Nhưng Trương Bàn không có đáp lại ngay, ông ta hơi chần chừ, sau đó lại nói lời buồn bực.
- Lão Trần, nhưng Triệu Gia Quân Từ Châu này là phản tặc, chúng ta lại là quan quân, chúng ta phải giúp bọn chúng sao?
Trần Kế Thịnh trầm mặc lại, nhưng rất nhanh lại nói như chém đinh chặt sắt.
- Giúp! Bọn chúng là dân chúng người Hán chúng ta, dù thế nào cũng tốt hơn giặc Thát man di!
- Triều đình không có cách nào phái viện binh tới, trái lại phản tặc lại đến đây, không biết thiên hạ này còn chống được bao lâu.
Trương Bàn không thẳng thắn trả lời câu hỏi của Trần Kế Thịnh ngay, chẳng qua chỉ cười lạnh rồi nói.
Sau khi nói xong, Trương Bàn xoay người mở miệng quát.
- Khổng Hữu Đức, ngươi dẫn đội…
Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, đã bị tiếng nổ vang như sấm rền cắt ngang, đây là tiếng pháo sao? Chẳng lẽ hỏa pháo của Thát tử lại khai hỏa nhanh như vậy?
Mỗi một quân phòng thủ nghe được tiếng pháo đều cảm thấy trong lòng căng thẳng, nếu cảng bị pháo của Thát tử phong tỏa, như vậy dù có nhiều thuyền đến nơi này hơn nữa cũng vô dụng, Kim Châu vẫn là tử địa.
Ngay sau đó mọi người liền nhận ra được tiếng pháo cách nơi này có chút xa, hẳn là vang lên từ trên biển, trên thuyền Từ Châu vậy mà có pháo, lại còn nã pháo ngay trên biển sao? Đây là đang muốn ra oai sao? Khoảng cách xa như vậy hoàn toàn không bắn tới bên này, tiếng pháo nổ như vậy không có chút hữu dụng nào.
Tiếng rít do đạn pháo bay càng lúc càng lớn, tiếng nổ vang lần lượt vang lên, tiếng rít cũng càng ngày càng dày đặc, không ngờ đã thực sự chiến đấu rồi.
Phát đạn pháo đầu tiên rơi xuống mặt đất, dấy lên một tầng khói bụi trên mặt đất, đất đá bắn ra, nhưng lại bắn hụt, hàng ngũ của Nữ Chân Kiến Châu đã bắt đầu rối loạn, phát đầu tiên bắn hụt nhưng nó rõ ràng bắn tới bên này. Hơn nữa không chỉ có một khẩu pháo khai hỏa, thậm chí có không dưới mười khẩu.
Có đạn pháo rơi vào bên trong hàng ngũ của Nữ Chân Kiến Châu, quân phòng thủ trên đầu thành nhìn huyết nhục bay tứ tung trong hàng ngũ của Nữ Chân Kiến Châu, gần như bị một pháo này bắn ra một đường máu.
Quân trận Nữ Chân Kiến Châu nhất thời rối loạn, quân tướng gào thét khiến mọi người tản ra lui về phía sau, binh lính Bát Kỳ của Nữ Chân Kiến Châu tản ra, nhưng binh lính bên phía pháo trận kia cũng muốn trốn, lại bị dùng đao chém trở về, nhìn thấy có Tá lĩnh cầm đao khoa tay múa chân, binh lính pháo trận bị bắt quay lại sửa soạn khai pháo, xem ra bọn chúng còn muốn dùng đại bác ngăn cản.
Thấy được mạn thuyền và boong thuyền của con thuyền trên biển không ngừng bốc lên khói trắng, đây là khói phóng ra từ đại bác. Chỉ có điều khiến quân phòng thủ Kim Châu buồn bực chính là, tần suất nã pháo trên biển cũng không khỏi quá nhanh đi, lúc đầu tưởng rằng nhiều khẩu đại bác đồng thời nổ súng, nhưng quan sát cẩn thận thì cũng chỉ có hơn hai mươi khẩu pháo mà thôi, khoảng cách nã pháo này so với hai khẩu đại pháo kia của Nữ Chân Kiến Châu còn nhanh hơn vài lần.
Đạn pháo không ngừng rơi trên trận địa, phần lớn đạn pháo đều bắn hụt, nhưng mỗi khi trúng mục tiêu, dù cho là rơi xuống vùng đất lân cận quân trận của Nữ Chân Kiến Châu, cũng sẽ có mảng lớn cát đá bị bắn tung tóe, sẽ có rất nhiều người kêu thảm ngã xuống đất, càng đừng nói tới sau khi đạn pháo rơi xuống sẽ nảy lên lần thứ hai, rất nhiều binh lính Kiến Châu nghĩ rằng đã tránh được, nhưng lại bị đạn pháo nảy lên nổ hẳn cả thân mình không còn gì.
Binh mã của Nữ Chân Kiến Châu chỉ đành liên tục tản ra, chỉ đành không ngừng lui về phía sau, bằng không thì không có cách nào né tránh. Binh lính Nữ Chân Kiến Châu phía trước hai khẩu đại pháo không ngừng chạy trốn, ngay sau khi hai phát đạn pháo rơi xuống vùng lân cận, bọn chúng đã không còn lòng dạ nào giữ vững trận địa tiếp nữa, cũng không quản quân tướng Nữ Chân Kiến Châu đang đe dọa phía sau, thẳng thừng chính lui tán, có người còn muốn cản lại, lại bị pháo binh dùng chổi pháo và côn pháo quật ngã thẳng cẳng, đào tẩu chẳng thèm quay đầu lại.