Tham lĩnh Chính Hồng Kỳ Đổng Ngạc Âm Đồ đã quát thét.- Nhân mã bên đó có được hỏa khí lợi hại, cung thủ trước tiên chống đỡ, bắn trúng được liền mở cung!
Chiến quả vừa mới rồi khiến không ít binh lính Nữ Chân đều là sĩ khí dâng cao, sau khi nghe thấy mệnh lệnh, lập tức nhằm về phía Triệu Gia Quân tới bên này chạy tới. Với tốc độ tiến bước của mấy trăm người kia, Nữ Chân Kiến Châu bên này hoàn toàn ung dung bố trí được, người phía bên mình lên bờ càng lúc càng nhiều, hiện giờ khoảng chừng có gấp ba lần đội ngũ không biết sống chết này trở lên, chiến lực cũng là mạnh hơn, có gì phải lo lắng.
- Năm Ngưu lục đi lên trên, mang cung nhìn chằm chằm bên cánh của bọn chúng, tìm cơ hội liền xông tới đánh. Đổng Ngạc Âm Đồ lại là hạ lệnh, lập tức có người nghe theo, trên mặt binh lính bên dưới đều rất thoải mái, chẳng qua là chuyện giết heo làm thịt dê, chém dưa thái rau, kiếm tiền đồ quân công, sợ cái gì, còn bọn tướng lĩnh dẫn Ngưu lục cùng với quân tướng khác thì là mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Đổng Ngạc Âm Đồ đang ở nơi đó phát hiệu lệnh thi hành, một gã tướng lĩnh thân tín nhích lại gần nói.- Cha, Bố Đồ đại nhân bảo chúng ta thủ tốt bờ biển, tiếp ứng đại đội. Mấy trăm kẻ nhét kẽ răng này, hà cớ gì trịnh trọng như vậy. Động hai trong ba phần nhân mã dưới tay cha, để cho những kẻ Ô Chân lệ thuộc kia đi đánh thì tốt rồi.
Cái gọi là “Ô Chân”. là cách gọi Nữ Chân Kiến Châu với người Hán, Đổng Ngạc Âm Đồ trầm mặc lắc đầu.- Ta không tin được bọn chúng, những Ô Chân đó đều là lũ sói con nuôi dưỡng không quen. Kính cẩn trên mặt, trong lòng không biết hận chúng ta bao nhiêu. Để cho bọn chúng đi đánh người Hán, nếu chẳng may trở mặt phải làm sao bây giờ. Bố Đồ chính là dặn dò mấy lần, bờ đông nam này nhất định phải thủ tốt, đi nói với Thạch Phúc Sát, bảo gã đưa ra sáu Ngưu lục sang, đây là việc khẩn yếu! Nếu như trấn Đông Giang còn có chuẩn bị, hai cánh cùng đánh, chúng ta lên bờ còn có phiền phức.
Nói tới mức như vậy, thân tín dĩ nhiên sẽ không chậm trễ, có người đi sang thông báo Tham lĩnh khác, có người thì là đi dẫn đội ngũ của mình.
Trịnh Tiểu Nhị ngoài mấy trăm bước lo lắng thấp thỏm nhìn, ngay lúc gã nhìn thấy Thát tử chạy về phía trước, cuống quýt lại là chạy về đằng sau, chạy được một đoạn liền nhịn không được nhìn trở lại. Trịnh Tiểu Nhị đích xác rất sợ hãi, nhưng gã rất muốn nhìn thử một trận chiến đấu nơi bờ biển kia, mắt thấy nhiều Thát tử lên bờ như vậy, những người Từ Châu lòng dạ sắt đá này rõ ràng còn dám ra đây, đây chính là lấy ít đánh nhiều, Trịnh Tiểu Nhị chưa từng thấy quan quân dám đánh như thế qua.
Vẻ kiêu ngạo và nhẹ nhõm của giặc Thát đều thể hiện rất rõ ràng, thậm chí còn nghe thấy tiếng ồn ào và tiếng cười, vốn dĩ không có coi mấy trăm binh đinh trước mắt là gì. Trong lòng Trịnh Tiểu Nhị cứ nghĩ, nếu như giặc Thát càng khinh địch hơn chút, phần thắng của binh mã Từ Châu càng lớn, nhưng giặc Thát kiêu ngạo và buông lỏng, mà lại bài binh bố trận không chút hàm hồ, khắp nơi đội hình cẩn mật nghiêm chỉnh, điều này khiến tim Trịnh Tiểu Nhị lại nảy lên.
Mấy trăm binh mã Từ Châu đó tiến lên rất chậm, thấy vậy tâm tình Trịnh Tiểu Nhị sốt ruột, lúc này là lúc nào rồi, còn lần sờ ở đó, đợi các ngươi đến nơi thì binh mã giặc Thát sớm đã bày xong thế trận, đối mặt chém giết, lẽ nào còn có phần thắng hay nắm chắc gì nữa sao? Hơn nữa binh mã giặc Thát còn không ngừng lên bờ, chậm một chút thì phần chắc ăn sẽ bớt một chút.
Binh tốt giặc Thát cũng tiến về trước, đám cung thủ mở nửa cung, có người đối điện đi đến, có người lại là tản ra chạy đến bên cánh binh mã Từ Châu. Hai mặt có binh, một mặt là biển lớn, đây là trạng thái ba mặt bao vây, mà binh mã Từ Châu phía trước đi càng chậm, dường như cũng đang thay đổi, một đội tiếp tục tiến lên, một bên chuyển hướng sang cánh.
Tim Trịnh Tiểu Nhị cũng sắp vọt lên cổ rồi, y nhìn chằm chằm chiến trường bờ biển, không chút để ý đến ánh mặt trời chói mắt, binh mã Từ Châu ở phía trước cầm cái gì vậy? Lẽ nào là hỏa khí? Nhìn thấy cái này, trái tim Trịnh Tiểu Nhị hoàn toàn nguội lạnh, hỏa khí hữu dụng cái quái gì, trong tay đám quân gia Liêu trấn nhiều hỏa khí như vậy, cũng không ngăn được cung mã giặc Thát, những quân gia có bản lĩnh này của Đông Giang trấn đều nói, quyết định sinh tử trên sa trường chiến trận dựa vào cung mã đao thương, mặt đốt mặt quyết sinh tử, dùng hỏa khi khiến người ta nhát gan, đụng tới giặc Thát liền co rụt.
Nhìn đến đây, Trịnh Tiểu Nhị bất giác chảy nước mắt, y vừa lau nước mắt vừa lắc đầu chạy lên núi, đợi lát nữa đại đội giặc Thát xông lên đây, mình không sống nổi nữa, binh mã Từ Châu bên dưới nhất định là cũng không sống được, tất cả mọi người ở Bì đảo đều không sống được nữa, mặc dù bị bắt, thì kết cục đó càng thảm hơn so với chết.
Một đêm không ăn gì, vừa rồi lại liều mạng chém giết, bụng Trịnh Tiểu Nhị trống trơn, toàn thân suy yếu, chạy cũng không chạy nổi nữa, cứ thế nghiêng ngả lảo đảo mà đi mười mấy bước lên, đã chóng mặt hoa mắt, nhưng vào lúc này, nghe thấy phía sau vang lên tiếng pháo nổ, đây là hỏa khí đánh rồi, sắc mặt Trịnh Tiểu Nhị không có chút dao động nào, chút động tĩnh này đã coi là gì, hỏa khí trấn Đông Giang nổ thì thanh thế càng kinh người, khả năng sát thương mấy người, xong rồi, xem ra xong thật rồi.
Trịnh Tiểu Nhị nghe thấy tiếng kêu thảm, chút binh mã Từ Châu này dám ra tiếp chiến với giặc Thát, coi như là hảo hán, quân gia của quan quân đều là hiếm gặp, nhưng vẫn là phải chết ở đây thôi, chỉ e lần này sau khi chịu thiệt mà chết trận, lần sau không có gan dám đánh giặc Thát nữa, điều này cũng mạnh hơn quân gia của quan quân, bọn họ từ lúc bắt đầu đã không dám đánh rồi.
Đợi đã nào! Không đúng! Tiếng kêu thảm là tiếng kêu thảm, nhưng lời lẽ kinh hoảng này là tiếng Thát tử, lẽ nào? Trịnh Tiểu Nhị ngạc nhiên quay đầu lại!
**************
Triệu Tùng toàn thân mặc một bộ khôi giáp, cầm trường kích trong tay dứng sau lính súng hỏa mai, tất cả mọi người đều biết đi phía đầu là nguy hiểm nhất, nhưng Triệu Tùng cũng biết, trong tình hình lấy ít đánh nhiều, phía trước lại là binh mã Nữ Chân cường hãn, thân là chủ tướng y nên đi phía trước, nếu không lòng quân sĩ khí sẽ giảm đi rất nhiều, thậm chí là không được coi là chiến ý.
Nhưng y đi tuốt ở đằng trước, lại bị liên trưởng dẫn liên đội súng hỏa mai khuyên quay về, lời nói rất thực sự.- Doanh trưởng, ngài nếu cầm cây súng hỏa mai, ở phía trước thì không sao, trong tay ngài cầm trường kích, vẫn là đừng chắn việc khai hỏa đi!
Triệu Tùng hiểu rõ đây là ý tốt của đối phương, nhưng cũng hiểu đối phương nói đúng, liền đi đến hàng đầu của liên thứ nhất doanh Bì đảo.
Nhìn thấy y lùi ra sau một bước, mọi người đều là thở phào, người thân của Tiến gia ở trong quân rất ít, đi theo lâu nhất địa vị cao nhất chính là Triệu Tùng và Triệu Hoàn, nếu bọn họ có sơ xuất gì trên Bì Đảo này, đối nội đối ngoại đều khó ăn nói, bọn liên trưởng trước khi xuất phát đều được dặn dò qua.