Đợi Trần Kế Thịnh rời đi, cửa lớn thương hành đóng lại, Trần Tùng và La Thần cùng đi lên chỗ cao, nhìn bận rộn xung quanh bên ngoài thương hành La Thần thấp giọng nói.- Doanh trưởng, cách làm của trấn Đông Giang có chút khác lạ. Thực lực trên đảo hẳn là đủ để thủ ngự, cho dù không đủ thủ ngự cũng không hẳn nên cầu chúng ta giúp đỡ, tên Mao Văn Long đó đối với chúng ta vẫn là vô cùng đề phòng.
Triệu Tùng không trả lời nghi vấn của La Thần, chỉ thấp giọng nói.- Nếu thuận gió thuận nước thì thuyền đến Đăng Châu phải ba ngày, khoái mã bên chỗ Đăng Châu truyền tin phải ba ngày, nhanh nhất thì chúng ta cũng phải sau hai mươi ngày mới biết được tin. Nếu Sơn Đông và Từ Châu muốn làm gì, chỉ e phải sau hai mươi ngày, trong đoạn mấy ngày này chúng ta không được buông lỏng.
Hai người từ chỗ cao đi xuống, Triệu Tùng lại chú ý đến sắc mặt năm tên liên trưởng không ổn lắm, y lập tức hiểu rõ đối phương nghĩ gì. Triệu Tùng gần đây mới được cất nhắc thành doanh trưởng, y cũng là một trong những liên trưởng già dặn nhất trong Triệu Gia Quân, đối với lòng dạ của người bên dưới rất là hiểu rõ.
Triệu Tùng đi đến hỏi.- Có phải cảm thấy nên đánh giặc Thát không?
Nghe được tâm sự của mình bị nói toạc ra, đám liên trưởng cũng không giấu diếm, một người giọng nói thô lỗ thốt ra.- Doanh trưởng, quan quân trấn Đông Giang không cùng một lộ với chúng ta, nhưng những việc như đánh giặc Thát nên giúp thì phải giúp. Việc đánh giặc Thát chẳng phải là việc tốt đúng lý hợp tình sao? Trở về nói với Tiến gia, Tiến gia cũng phải khen thưởng chúng ta đấy!
La Thần chau mày, muốn nói nhưng lại bị Triệu Tùng ngăn lại. Triệu tùng cười nói.- Các ngươi vào Triệu Gia Quân muộn hơn ta, các ngươi chưa trải qua việc Tiến gia đích thân luyện binh, ngài cả ngày giảng chuyện Nhạc Vũ Mục phá hủy quân Kim cho chúng ta, về sau lại nói chuyện Tát Nhĩ Hử làm sao lại thất bại cho mọi người nghe, Liêu Dương, Thẩm Dương làm sao mà bị đánh hạ. Ta và các ngươi giống nhau, cũng muốn đánh giặc Thát, Tiến gia cũng muốn chứ!
- Nhưng các ngươi đừng chỉ nghĩ đi đánh giặc Thát, các ngươi đi học cầm bước đều đã quên hết rồi sao? Phương trận là bao nhiêu người mới gọi là phương trận, phải có tài năng thế nào mới gọi là phương trận, trên tám trăm người mới kết được phương trận, lại còn phải có một phần bốn là cung tiễn và hỏa khí che chở, điều kiện thiếu một không được. Chúng ta có gì? Giọng Triệu Tùng không hề nghiêm khắc, ngược lại nói thực êm tai.
Mấy vị liên trưởng thần sắc bắt đầu nghiêm túc, Triệu Tùng tiếp tục nói.- Giặc Thát và quan quân không giống nhau, bọn chúng cung nhiều thiện xạ, bọn chúng dám đánh dám xông tới, lẽ nào các ngươi trong lúc ở học đường chưa từng nghe qua, Nữ chân Kiến châu và Mông cổ thảo nguyên hai con đường khác nhau. Nữ chân Kiến Châu chính là tinh nhuệ mười lần, quan quân tiến thoái lẫm liệt, chúng ta mấy trăm người này nếu bị người ta xông đến, hơn trăm khẩu súng hỏa mai của ngươi chống đỡ được bao lâu. Chỉ cần cung thủ đối phương đến gần mà bắn, ngươi chặn được không? Mấy liên này của chúng ta, đối phương cho dù cần búa rìu đánh tới các ngươi đỡ được mấy đợt?
Sắc mặt La Thần đã có chút dao động, y vốn dĩ không nghĩ nhiều như thế. La Thần từ trước làm sai vặt trong Cẩm Y Vệ, ở kinh sư ở ngoài tỉnh cũng từng gặp không ít quan quân và giặc cỏ, doanh trại quân binh tinh nhuệ hơn nữa cũng không làm đến như trước mắt, đầu mục nhỏ quản trăm người liền biết rõ sự việc trên chiến trường. Triệu Tùng nói rất thâm sâu, nhưng đám liên trưởng lại đều nghe hiểu được.
Nói đến đây, sắc mặt đám liên trưởng đã có vẻ hổ thẹn, Triệu Tùng cười cười, thấp giọng nói.- Quan quân của Bì Đảo mấy nghìn hơn vạn, tất cả thanh tráng điều động được cộng lại e là có hai vạn, mấy trăm người này chúng ta đặt trong biển người thì có tính là gì, chỉ e còn chưa đợi tiếp chiến thì đã bị tan tác rồi, đến lúc đó làm thế nào?
Những lời này lại có ý khác, trên mặt đám liên trưởng đều đã đổi sắc, một người trong đó chần chừ một chút, vẫn là mở miệng hỏi.- Doanh trưởng, giặc Thát nếu thực sự muốn đánh đến, chúng ta mặc kệ sao? Chỉ e đến lúc đó muốn đi cũng không đi nổi nữa.
Triệu Tùng hỏi ngược lại.- Chỉ hai chiếc thuyền này, chúng ta đi thế nào, phải lo vẫn là phải lo, nhưng bây giờ cách một biển lớn, trấn Đông Giang nhiều thuyền thế này, giặc Thát bên đó lại không quen thuộc đường thủy, làm sao mà tình thế nguy cấp được?
Trấn Đông Giang bên này phải qua sông qua biển, muốn đưa tin với trấn Đăng Lai của Sơn Đông, muốn chi viện dọc một vùng Kim Châu Liêu Nam, thuyền vẫn là có không ít, tuy chở nặng và phẩm chất không sánh được với của đội thuyền Từ Châu nhưng dùng cũng không vấn đề gì. Trước khi đến Bì đảo, Triệu Tùng và đội trưởng liên đội đều được huấn luyện, hiểu được Nữ chân Kiến châu không sở trường thủy chiến cho nên Triệu Tùng mới nói như vậy.
Đầu phía bắc và đất liền phía nam Bì Đảo lúc thủy triều cách nhau khoảng bốn dặm, lúc triều rút cũng chính là ngoài hai dặm, bề rộng thế này thực sự không coi là gì, hơn nữa Bì Đảo tuy là địa hình đồi núi nhưng một vòng duyên hải lại không có sườn đồi vách đá gì, hoàn toàn là bãi biển bằng phẳng, địa hình thế này thích hợp nhất để kẻ địch cướp bãi đổ bộ.
Chư tướng trấn Đông Giang tất nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, cho nên ở bờ biển bãi biển gần đất liền nhất xây dựng công sự tường thấp, bố trí phòng ngự trên đảo ở đó. Bất luận quân binh hay là dân chúng vào lúc này đều không lười biếng chút nào, người người chăm chỉ làm việc, mọi người đều từng trải qua thảm cảnh giặc Thát phá gia diệt môn sau đó một đường truy sát, đều biết nếu là bị giặc Thát lên đảo, sẽ có cảnh tượng địa ngục thế nào, can hệ sát bên người ai cũng không dám hồ đồ.
Vào lúc này, đã nhìn thấy được ven bờ quận Thiết Sơn Cao Ly đối diện Bì Đảo bụi bay tung trời, tinh kỳ phấp phới, cờ xí thay mặt thuộc Bát Kỳ Nữ Chân thấy được rõ ràng, còn nhìn thấy được binh mã Nữ Chân Kiến châu bên đó đang thiết lập doanh trại, chặt cây cối, càng nhìn thấy được quân tướng đối phương đang bên biển nhìn ra xa.
- Giặc Thát không biết sống chết, trên đất liền ngươi càn rỡ được, tưởng là trên biển cũng là thiên hạ của các ngươi sao? Mao Văn Long sốt sắng nhìn chằm chằm phía đối diện, thần sắc dữ tợn nói.
Bên cạnh có người hô.- Trần đại nhân về rồi.
Mao Văn Long tinh thần rung động, vội vàng quay đầu nhìn. Trần Kế Thịnh mặt trầm như nước lắc lắc đầu, sắc mặt Mao Văn Long cũng trầm theo, Trần Kế Thịnh đi đến trước mặt, đè thấp giọng nói.- Đám người Từ Châu này rất keo kiệt, không chịu giúp, cũng không chịu cho chúng ta mượn hỏa khí, thuộc hạ cảm thấy bọn chúng là nhìn ra điều gì rồi.
Nói xong câu này, Trần Kế Thịnh do dự chút lại nói.- Cũng có khả năng là bọn họ bố trí tai mắt biết cơ mật rồi, dù sao binh đinh dự bị của chúng ta không có khả năng hoàn toàn không lộ phong thanh được!