- Trừ những người bỏ chạy ra, còn dư lại đều sẽ trung thành với chúng ta. Triệu Tùng âm thanh buồn bực nói.
Y vừa dứt lời, lại nhìn thấy mấy trăm người kia dừng chân lại rồi, bởi vì ở phía ngoài công sự trong doanh địa của Nữ Chân, đang có rất nhiều tù binh Bì Đảo bị xua đuổi đi tới, những người này nghiêng ngã lảo đảo, tiếng khóc vang trời, nhìn thấy cảnh tượng này còn có gì là không hiểu nữa chứ.
Nữ Chân Kiến Châu muốn xua đuổi tù binh công thành, bọn tù binh xông lên đằng trước tấn công, còn Nữ Chân ở đằng sau đốc chiến, chiến pháp như vậy đối với một phía phòng ngự là tiêu hao cực lớn, nhìn chính những người mình quen xông lên, hô hào chém giết, nếu không giết người thì chính mình sẽ là người chết, mặc kệ kết cục như thế nào thì khí thế cũng đã bị phá tan, thân thể cũng đã mệt mỏi, cuối cùng là binh lính Bát Kỳ đốc chiến một tiếng chuông định kết cục.
Chiến đấu như vậy, vừa làm kẻ thù suy yếu, lại vừa làm cho mình bớt đi phiền toái, khi Nữ Chân Kiến Châu tiến công chiếm đóng thành trì, thường dùng chiến thuật mà Triệu Gia Quân quen thuộc, những người chạy tới Bì Đảo tuy đáng thương nhưng lại quá nhiều, chỉ đành coi đây chính là quá trình tàn khốc để giảm bớt số lượng mà thôi.
- Bây giờ không phải ngươi chết ta sống thì chính là ta chết ngươi sống. Những người phía ngoài kia không hề có thân thích, bạn bè, cũng không phải anh em quen biết, nếu để họ tiến vào, thì người chết sẽ là chúng ta, muốn sống thì chỉ có cách là giết bọn chúng. Trong bảo trại trên mặt đất liên tiếp vang lên những tiếng la, Triệu Tùng kêu gọi, bọn binh sĩ dưới trướng thi nhau lặp lại, vang đến tai của từng người trong doanh địa.
chém giết những người quen đồng hương từ trước đúng là rất tàn nhẫn, nhưng trong cục diện ta chết ngươi sống như lúc này thì không còn lựa chọn nào khác, Triệu Tùng chính là muốn cho đám trai tráng Bì Đảo hiểu được đạo lý này.
Trong doanh trại ở Bì Đảo, dân chúng đều mang thần sắc bi thương tuyệt vọng, nhưng cũng chưa có ai hoàn toàn suy sụp, thất thố, mọi người từ Liêu Trấn chạy tới Bì Đảo đã chứng kiến rất nhiều cảnh tượng tàn khốc, trải qua vô số lần bất đắt dĩ tàn nhẫn, lúc này chứng kiến tình thế như vậy, đứng giữa ranh giới sinh và tử đều sẽ dễ dàng đưa ra quyết định.
Khí thế bên trong trận địa chưa từng sụp đổ, nhưng với Triệu Tùng cũng không hề cảm thấy vui vẻ gì, hắn biết rằng đây chính là điều cơ bản nhất, muốn ngăn chặn kẻ thù thì ở bên ngoài dựa vào việc duy trì khí thế như thế này cũng không hề có mấy hữu dụng.
- Đem một tổ ong và đại bác mang lên đi! Súng hỏa mai cũng mang ra luôn. Triệu Tùng lớn giọng hạ lệnh, quân lính Triệu Gia Quân lập tức chiếu theo lệnh đi làm, hỏa pháo đặt phía trước, trường mâu của binh lính Triệu Gia Quân cũng có một nửa mũi nhọn hướng tới đằng trước, bọn quản sự chỉ huy chống đỡ ở đằng trước, bài binh bố trận như vậy thật mang khí thế cường tráng khiến cho trai tráng của Bì Đảo kiêu ngạo hơn rất nhiều, làm gương cho binh sĩ tựu chung không tệ.
Vốn là lúc ăn sáng mọi người có chút thả lỏng, nhưng lúc này tất cả đều mang tâm trạng vô cùng bồn chồn, giải quyết bữa sáng nhanh chóng, mỗi người đều đảm nhận chức vị và trọng trách của mình. Lúc này Nữ Chân Kiến Châu nhìn thì vẫn rất thong dong, xua người đến công thành cũng không vội vã tiến công, nhưng thực chất là cũng đang bố trí, chỉnh đốn đội ngũ.
Chỗ cao trên bảo trại quan sát được trận địa địch, vùng đất này vốn không rộng, do vậy nếu ý đồ của Nữ Chân Kiến Châu là ẩn núp thì có lẽ rất khó, đúng là họ cũng không hề có ý định ẩn núp, vẫn ở trong doanh thong dong uống trà, ăn điểm tâm, chỉ nhìn thấy cờ xí lay đọng, nghe tiếng trống vang vọng, tiếng khóc mắng chửi của bọn tù binh bị bắt tới vang lên, rồi chậm chạp tiến về phía trước, chiến đấu sắp phải bắt đầu.
Triệu Gia Quân bên này từ binh lính cho tới những tráng niên khỏe mạnh đều có một chức vụ và cương vị riêng, nhìn người đằng trước mặt di chuyển về phía trước, thường thường nghe thấy tiếng kêu thảm thiết truyền đến, bọn tù binh Bì Đảo này cũng biết nếu tiến về phía trước sẽ chết, nhưng không tiến thì cũng sẽ bị quân lính của Nữ Chân Kiến Châu chém chết.
- Các vị phụ lão hương thân, các người có gan tiến về phía trước nhằm phía người trong nhà, nhưng lại không có gan cùng lũ giặc Thát liều mạng hay sao? Trịnh Tiểu Nhị trên công sự cầm trường mâu hô to nói, nhìn thấy những tù binh nghiêng ngả lảo đảo, nước mắt đầy mặt, Trịnh Tiểu Nhị thật sự là không nhịn được nữa.
Sau khi nghe hắn hô, binh sĩ Triệu Gia Quân cùng các tráng niên khỏe mạnh lập tức kịp hiểu ra, cùng hô hào, quát to.- Có gan hãy quay lại cùng bọn Thát tử liều mạng, có lá gan xông trận này đừng dùng nó với người trong nhà.
Có người hô, người mắng to, những tiếng động này truyền tới làm cho trong đội ngũ tù binh tuyệt vọng nổi lên một trận xôn xao, thả bước tiến về phía trước cũng chậm hơn. Thế nhưng thế trở nên chậm chạp này chỉ tiếp tục chốc lát, tiếng hét, tiếng kêu khóc thảm thiết đằng sau tức thì vang lên. Theo tình cảnh Nữ Chân Kiến Châu ra tay độc ác giết người như vậy, trước sau đùng đẩy, đội ngũ thế tiến hơi chậm đi tới nữa ngược lại nhanh hơn mới vừa rồi.
Chỉ khi đứng giữa ranh giới lựa chọn sinh tử, con người sẽ vứt bỏ rất nhiều thứ, người bên trong trận địa vứt bỏ được, người bị ép tiến về phía trước cũng bỏ qua được.
Nữ Chân Kiến Châu cũng đã có tính toán rất rõ ràng, trong địa hình bên ngoài trận địa bảo trại Từ Châu chỉ có một chỗ thích hợp cho đại đội xông lên, liền cho binh lính xua đuổi tù binh đến hướng đó, không hề có mưu kế tính toán gì, chính là muốn dựa vào việc lấy số đông hăng hái tinh thần xông tới. Cho dù ngươi có công sự, ngươi dùng gạch xây tường cao, ta dựa vào đông người, dùng xác chết chất đống cũng phải lấp đất bằng phẳng.
Tù binh Bì Đảo kêu la thảm thiết, bước chấn tiến về phía trước ngày càng nhanh, xông ở phía trước nhất không ngờ còn có đao thương võ trang, cứ như vậy không ngừng nhích tới gần, Triệu Gia Quân trong bảo trại cùng các trai tráng trong bảo trại ra sức hét to, chửi mắng ầm ĩ cũng không hề có bất kì hữu dụng gì.
Bọn tù binh cũng cảm thấy thẹn, cũng biết đại nghĩa, cũng không bằng lòng xông về hướng những người quen biết và hương thân. Nhưng đối với sinh tử trước mặt bọn họ không hề có lựa chọn nào khác, nếu có dũng khí quay lại chiến đấu họ cũng sẽ không chịu để lũ giặc xua đi công thành, nếu có dũng khí thà chết không lui thì họ cũng không ở bên trong đội ngũ này.
Từ đi thong thả đến đi nhanh, rồi từ đi nhanh cho đến chạy, cuối cùng là chạy như điên, nhân tính cùng lương tâm của bọn tù binh trong đội ngũ cũng từ từ thối lui, biến thành khát máu và thú tính, không quản người trước mặt là ai, chỉ bằng giết các ngươi ta mới được sống thì chúng ta liền trở thành kẻ thù, áp lực buồn bực đến như vậy cũng chỉ có giết người mới phát tiết được.
Càng tiến càng gần, người dần dần đã vọt tới cách tường thành còn trăm bước, bọn binh sĩ súng hỏa mai nâng ngang súng nhằm đằng trước, ngay lúc bọn họ vào chỗ bọn tù binh đã chạy lọt đúng vào tầm bắn, bọn liên trưởng đội trưởng lớn giọng hô, phất cờ hiệu, hơn trăm khẩu súng hỏa mai lần lượt bắn ra một lượt, bọn tù binh xông về phía trước đã bị hổng một đánh một lỗ trống lớn. Tuy nhiên người phía trước ngã xuống người phía sau lại thế chỗ, giẫm đạp lên nhau mà tiến về phía trước, ai cũng không dám dừng lại, sợ bị binh lính của Nữ Chân Kiến Châu chém giết, sợ bị đồng bọn của mình dẫm đạp mà chết, nhưng lại quên phía trước đang đợi là hỏa công tựa sấm sét.