Trấn Đông Giang đã nhận được chấn động, tin tức Vân Sơn Hành so với trấn Đông Giang phong phú hơn rất nhiều, mặc dù biết tin tức đại quân Nữ Chân Kiến Châu so với trấn Đông Giang đến chậm hơn chút, nhưng rất nhanh, liền phân tích được rõ ngọn nguồn. Đương nhiên, mấy tin tức này sẽ không chia sẻ cùng trấn Đông Giang bên kia, chỉ là La Thần cùng Triệu Tùng và máy vị liên trưởng trên đảo đang tự thuật.
Bọn liên trưởng mỗi người nghe được đều gật đầu, La Thần lần này phân tích ngoại trừ để mọi người biết được chân tướng bên ngoài, còn biết được vì sao như thế, mọi người đều cảm thấy tăng thêm kiến văn. Triệu Tùng so với bọn họ nhìn càng thêm sâu sắc hơn chút, ở Từ Châu và trong phương viên Triệu Gia Quân, xem nhìn sự việc hiểu được như thế nào, còn đưa ra phân tích cũng không nhiều người. La Thần này năm đó chính là một trong nhưng tâm phúc của Mã Xung Hạo, Mã Xung Hạo đi nương nhờ Từ Châu, vốn ban đầu rất nhiều thân tín đều ly tán, La Thần này lại cùng đi sang, sau đó được phái đến Bì Đảo.
Đối phương đến nương nhờ người khác, ngươi lại bố trí cho đối phương nghèo khổ nguy nan ngoài biển cô độc như vậy, bỏ quan phủ triều đình ở bên kia, đó chính là lạnh nhạt thờ ơ, đuổi người đi. Nhưng ở Triệu Gia Quân bên này, nếu một người không phải là xuất thân Từ Châu được bố trí tới nơi nguy nan khổ cực, vậy thì nói rõ được tín nhiệm, nói rõ mai sau sẽ được trọng dụng, bởi vì cốt cán và tinh anh của Triệu Gia quân và Từ Châu đều ở chỗ như thế cả.
La Thần ở trên đảo làm rất tốt, Bì Đảo trấn Đông Giang đều lưu vong đến đây, muốn sống báo thù quân dân Liêu Đông, đồng tâm đoàn kết, nhưng sau khi La Thần tới, không ngờ nơi nơi đã có tai mắt ngầm, điều này khiến Trệu Gia Quân Từ Châu làm việc cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Đến đây, ở thương hành nhìn ra ngoài, toàn bộ Bì Đảo đều sôi sục, toàn bộ nam nữ già trẻ đều được điều động ra trận, có người ở chỗ thích hợp lên bờ xây dựng công sự, bố trí chướng ngại vật còn có người đi canh phòng ở các yếu điểm, cũng có người đi lựa chọn người vào đội, nữ nhân và con nít thật sự là không dùng tới được liền cho bọn họ lên núi tránh né, trên Bì Đảo chủ yếu là núi, chỗ giấu người thực sự rất nhều.
- Triệu doanh trưởng, Mao Văn Long vẫn một mực vạch mưu với Từ Châu chúng ta, cho nên nhất định phải cẩn thận. Nhìn thấy có người hướng về phía thương hành mà đi tới, La Thần dặn dò một câu.
Tới bái phóng chính là phó tướng Bì Đảo trấn Đông Giang Trần Kế Thịnh, y dẫn theo mấy thân binh ở bên ngoài cầu kiến. Sau khi doanh quân sĩ Từ Châu lên đảo, mặc dù sớm chiều cùng quân dân trên Bì Đảo chung sống, hơn nữa hai bên lại là đồng minh, đóng quân hàng ngày hẳn là rất thong thả. Nhưng Triệu Tùng và liên trưởng bên dưới lại không có lấy một khắc thư thả, hoàn toàn xem trấn Đông Giang thành đối địch, không có tình trạng người ra vào lấy hàng, thương hành bên này đều luôn đóng chặt, hơn nữa còn có binh lính trấn thủ nơi yếu điểm.
Mở cửa để Trần Kế Thịnh tiến vào, là hai người Triệu Tùng và La Thân tiếp đón, tính tình Trần Kế Thịnh khoan hậu, lại từng đọc sách, Từ Châu bên này và Cao Ly bên kia đối với y ấn tượng cũng không tệ, thế cục ở đây, Trần Kế Thịnh cũng không có gì khách sáo, chỉ buồn bực nói.- Bản quan nhìn thấy tàu thuyền ở bến tàu thiếu mất đi một chiếc thuyền, quý xứ là sửa soạn cầu viện trấn thủ, hay là muốn điều động thuyền rút lui?
Bọn võ tướng Bì Đảo trấn Đông Giang, mặc kệ là tính tình tác phong như thế nào, khi đối xử với mọi người, nhất định phải nhấn mạnh thân phận của bản thân, mặc kệ lộ vẻ cứng ngắt ngượng ngịu thế nào, khi Vân Sơn Hành tại Bì Đảo, thường có ba thuyền neo đậu ở cảng, đợi đến khi năm cái liên này đi tới, đội thuyền ngừng ở bến cảng thường biến thành sáu thuyền, trong lòng mọi người trên Bì Đảo đều hiểu được, thủ đoạn bảo đảm rút lui bất cứ lúc nào, người so với người thực không so bì được.
La Thần liếc nhìn Triệu Tùng, võ tướng Triệu Gia Quân ăn nói kém cỏi, La Thần chuẩn bị ra mặt nhận lấy, tuy nhiên huynh đệ Triệu Tùng và Triệu Hoàn cũng là loại võ quan Triệu Gia Quân, Triệu Tùng buồn bực nói.- Nếu đã tới nơi này, vậy thì sửa soạn thường trú, phái thuyền trở về, chẳng quá là hàng ngày thông báo tin tức mà thôi.
Lời này khiến cho người ta không khám được tật bệnh, lại không có ý nghĩa thật sự, Trần Kế Thịnh cau mày, nói thẳng.- Triệu thủ lĩnh nếu như đã sửa soạn thường trú như vậy, đó chính là muốn cùng Bì Đảo đồng sinh cộng tử, trên dưới quân dân trấn Đông Giang đồng tâm. Nhưng nghèo khổ bấy lâu, trang bị không đủ, binh sĩ huấn luyện cũng không đủ, càng thiếu hụt hỏa khí. Vẫn xin Triệu thủ lĩnh trượng nghĩa chi viện được hay không.
- Tại hạ nhận lệnh là đóng giữ Vân Sơn Hành, hộ vệ an toàn thương hành, những chuyện khác không nằm trong trọng trách, không ưng thuận được. Triệu Tùng dứt khoát cự tuyệt.
Sắc mặt Trần Kế Thịnh âm trầm xuống, lập tức vô cùng thành khẩn cầu xin.- Triệu thủ lĩnh, giặc Thát tấn công Bì Đảo, nếu để Thát tử được như ý, mấy vạn quân dân này sẽ trầm luân trong nước lửa, trở thành trâu ngựa cho Thát tử, thậm chí còn không bằng súc vật. Chẳng lẽ Triệu thũ lĩnh làm ngơ khi thấy đồng bào rơi vào thảm cảnh như vậy sao?
- Trần tướng quân, tại hạ bên này mới có năm trăm người, trên Bì Đảo huy động được sợ là hơn vạn, trấn Đông Giang không dựa vào chính mình, lại đem năm trăm người của ta trở thành cây cỏ cứu mạng, cái này có cổ quái rồi. Không cần dùng lời nói khích tướng, quân lệnh như núi, chắc Trần tướng quân cũng hiểu rồi. Triệu Tùng trầm giọng nói một câu, La Thần ở bên cạnh gật đầu đồng tình, trong lòng cũng khá kinh ngạc, khí số này thật đúng là đặt trên mình Triệu gia, chỉ là một con cháu họ hàng, không ngờ lại hiểu rõ như vậy.
Hai bên có chút lúng túng, Trần Kế Thịnh trầm mặc một lát, nét bi thương cầu khẩn trên mặt đều biến mất, ở đó buồn bực nói.- Trấn Đông Giang có binh khí, nhưng không tinh xảo bằng từ Châu các ngươi, mấy ngày nay khi thuyền lên bờ bốc hàng, nhìn thấy trữ không ít, chia cho trấn Đông Giang một ít được chăng. Viện trợ lúc này, đại ân mãi không quên.
Triệu Tùng và La Thần nhìn nhau, Triệu Tùng gật đầu nói.- Cho được, đao thương mỗi thứ có hai trăm, áo giáp cho được năm bộ.
- Hỏa pháo, súng hỏa mai thì sao?
- Cái này thì không cho được!
Sắc mặt Trần Kế Thịnh có chút đen, quân binh Từ Châu sắc bén nhất chính là hỏa khí hỏa pháo này, vốn tưởng rằng nhân lúc nguy nan, đối phương cũng sẽ buông cái lỗ này, không ngờ đến một bước không nhường. Trần Kế Thịnh liếc nhìn Triệu Tùng và La Thần một cái, giọng buồn bực nói.- Vậy thì đa tạ ý tốt của Triệu đầu lĩnh và La tiên sinh, đợi chút sẽ bốn trí người đến vận chuyển.
Nói xong câu này, Trần Kế Thịnh quay đầu bước đi, đi ra ngoài hai bước, Trần Kế Thịnh lại quay đầu cười lạnh nói.
- Trần mỗ lâu rồi không đến quan nội, hóa ra đại nghĩa quan nội lại đạm bạc như vậy.
- Đại nghĩa thì có đấy, đại nghĩa của ngươi là đại nghĩa của ngươi, của ta là của ta. Triệu Tùng trả lời, trong lời nói của y cũng là một bước không nhường.