Chiến kỳ phấp phới, tiếng trống gõ vang, trường binh chỉ phía trước, toàn quân tiến lên!
Sáu mươi liên đội trường mâu lữ thứ nhất Triệu Gia Quân tạo thành hàng ngang tám cột hai hàng, cứ thế không sợ gì mà tiến lên, nghênh đón quân Kiến Châu khí thế hùng hùng hổ hổ vọt tới.
Trường mâu, trường kích, các đội Nữ Chân Kiến Châu từng gặp, tất cả là đao sắc lạnh sáng loáng, hiện tại liên đội của Triệu Gia Quân đều là phương đội ngang dọc đều mười, binh lính trong phương đội Triệu Gia Quân sát nhau, mà đối diện bọn họ, cũng cùng chiều rộng như nhau. Nữ Chân Kiến Châu không nhiều người như thế, trên chính diện tám liên đội Triệu Gia Quân, binh lính Nữ Chân Kiến Châu độ dài đơn vị ít hơn nhiều so với số người Triệu Gia Quân, mỗi một binh lính Nữ chân Kiến châu đều phải đối diện với mấy cán trường binh.
Cơn mưa tên thưa thớt rớt xuống, binh lính Triệu Gia Quân đội mũ giáp cúi thấp đầu, trường mâu trong tay lay động, vẫn là có mũi tên xuyên qua tấm chắn, bắn trúng khôi giáp của Triệu Gia Quân.
Tiếng đinh đinh đang đang đánh tan tia may mắn cuối cùng của Nữ Chân Kiến Châu, đây thực sự là thiết giáp, thiết giáp thế này mũi tên không làm gì được, cho dù đây là trọng tiễn, cũng có binh lính Triệu Gia Quân bị cung tên bắn thương, nhưng việc này không có ảnh hưởng đến tiếp theo sau, người hàng trước ngã xuống, người phía sau tiến lên.
Cung thủ Nữ Chân Kiến Châu bước nhanh lui về sau, binh lính cầm trường mâu nghênh đón, nhưng trường mâu của Triệu Gia Quân dài hơn binh khí trong tay bọn họ hai thước, thậm chí dài hơn, vả lại mũi thương bọc thép khoảng một thước, muốn cầm đao búa chém đứt là rất khó.
Chưa từng có ai dựa vào cung tiễn mà giải quyết chiến đấu, đợi sau khi phát hiện Triệu Gia Quân mặc thiết giáp, cung thủ Nữ chân Kiến châu bước nhanh từ phía trước lui về sau, để cho binh tốt tay nắm đao thương tiến lên nghênh đón.
Trường mâu không dài bằng của Triệu Gia Quân, chênh lệch quyết định sinh tử của hai bên, va chạm, trường mâu đâm xuyên qua quân địch trước mặt, bộ tốt Nữ Chân Kiến Châu ở hàng trước ngã xuống, tiếp theo đó là phía sau.
Bộ tốt Nữ Chân Kiến Châu cầm trường mâu không làm gì được trường mâu của Triệu Gia Quân, có người tuyệt vọng ném trường mâu đi, nhưng lại lập tức bị đối phương đánh dạt ra.
Lính đao thuẫn Nữ Chân Kiến Châu nghênh đón, bọn họ là quân tinh nhuệ võ nghệ hoàn mỹ nhất, một tay cầm đao, một tay giơ thuẫn, dùng hai loại binh khí khác nhau, còn phải sống trên chiến trường, tất nhiên có chỗ hơn người.
Khi cung thủ không có cách nào sát thương đối phương tầm cỡ lớn, khi trường mâu không địch được Triệu Gia Quân, Tham lĩnh và Tá lĩnh liền giận dữ hạ lệnh, để lính đao thuẫn lên đấu, đây là một trong tiền vốn của Nữ Chân Kiến Châu.
Chém giết vật lộn mặt đối mặt, khoảng cách hai bên mấy bước, dùng binh khí đâm chém đón đỡ, nhìn thấy biểu tình của đối phương, nghe thấy rống giận của đối phương, sẽ bất cứ lúc nào bị vết máu bắn tung tóe vào, hoặc là của đối phương, hoặc là của mình. Trong trận chiến thế này, khảo nghiệm nhất là võ kỹ và kinh nghiệm của hai bên, trọng yếu nhất lại là dũng khí.
Lính đao thuẫn Nữ Chân Kiến Châu vẫn luôn nấp sau lính trường mâu, khi lính trường mâu không ngăn chặn được đối phương bắt đầu lui sau, bọn họ dùng tấm chắn đẩy đồng bọn ra trước mặt, thậm chí đẩy thẳng đồng bọn lên trước, đâm thẳng vào đội ngũ trường mâu của Triệu Gia Quân.
Tấm chắn thành một mặt nghiêng, đẩy trường mâu ra, dùng đao đánh một thanh khác, người đã xông đến giữa trường mâu rồi, nghênh đón lại có trường mâu. Lính đao thuẫn Nữ Chân đã bị kẹp ở giữa trường mâu, lúc này chỉ có cúi người thấp xuống, dùng tấm chắn đẩy lên trên, tránh né trường mâu, lúc này lại là tiến lên mấy bước, tiến lên nữa là giết được địch rồi.
Chỉ là trường mâu phía đối diện đâm tới quá nhiều, lần này không kịp ngăn lại, hai thanh trường mâu đâm trúng mặt tấm chắn, mũi mâu đâm vào tấm chắn, lính đao thuẫn lập tức không có cách nào né tránh, chỉ đành đấu sức, một người sao chống đỡ được hai người, nên cứ thế mà đẩy ra ngoài.
Lính đao thuẫn này từng trải dạn dày, tất nhiên hiểu rõ trong rừng trường mâu này không được giằng co quá lâu, y đã sửa soạn vứt tấm chắn, lại tiến lên mấy bước, đến lúc này y đã hiểu rõ, uy lực của trận hình viện quân này là dựa vào việc người sát với người, chỉ cần tới gần chém giết một hai người thì sau đó sẽ bị vỡ trận rồi.
Nhưng trường mâu quả thực quá nhiều rồi, chính đối diện y có trên năm thanh, đang lúc tranh đấu, đột nhiên cảm thấy đùi đau nhức, bị trường mâu đâm trúng, không lưu lại được nữa, bắt buộc phải rời đi. Lui sau mấy bước, nhưng đùi bị đâm xuyên xong máu chảy không ngừng, đã không còn cách nào giữ thăng bằng nữa, tấm chắn lộ ra khoảng trống, bị trường mâu đâm thẳng trúng eo, mũi mâu dài hơn nửa thước đâm vào một nửa, lập tức rút ra. Lính đao thuẫn này chỉ cảm thấy sức lực toàn thân trên dưới cũng bị rút ra theo, y muốn vứt đại đao trong tay xuống, nhưng không có chút sức lực, quỳ trên đất, đao và thuẫn đều rơi xuống, một thanh trường mâu lại đâm vào yết hầu y.
Không phải mỗi lính đao thuẫn đều có dũng mãnh như thế này, cũng không phải mỗi người đều che chắn cho mình không kẽ hở, có người vừa đột tiến nửa bước liền bị trường mâu đâm thấu, lính đao thuẫn có mạnh cũng không cách nào cầm tấm chắn cao hơn người tiến lên, đại thuẫn như thế, hoặc là không đủ kiên cố, hoặc là đủ kiên cố nhưng vốn dĩ không có cách nào di chuyển.
Không có đại thuẫn như thế, trường mâu luôn đâm trúng bộ phận nào đó trên người y, một khi đâm trúng chính là chảy máu, sau khi tạo thành vết thương, tay chân trở nên chậm, thì sẽ bị đâm trúng càng nhiều vết thương, thậm chí đâm chết,
Cũng có người võ nghệ xuất chúng, từng trải dạn dày, nhảy cao nằm sấp xuống, trườn bò xê dịch, đột tiến phương vị hàng ngũ trường mâu càng sâu, trước mặt chính là binh lính cầm trường mâu trong tay, thậm chí thấy đối phương một cánh tay kẹp lấy trường mâu, tay còn lại rút bội đao, mắt thấy sắp máu tươi năm bước.
Từ chỗ hàng phía sau có đại kích bổ tới, vẫn cứ phòng bị đâm tới, ai ngờ được còn có bổ chém, đến lúc này phải trái đều là trường mâu, duy nhất có phía sau, có người trốn không nổi cú chém này, thẳng thừng bị chém chết trong hàng ngũ, có người tránh được, vội vàng lui sau, còn chưa đợi đứng vững, đã bị trường mâu đâm trúng.
Càng nhiều lính đao thuẫn không có cách nào vào sâu, bọn họ ghép tấm chắn song song không có cách nào che chắn toàn thân, kết thành một hàng để chống lại trường mâu, nhưng trường mâu thay đổi được góc độ đâm, đâm vào chân đùi, nhưng ở đây tấm chắn rất khó che chắn, tốc độ tiến lên của liên đội Triệu gia quân chậm lại, nhưng không có dừng lại.
Nhìn thấy được lính đao thuẫn Nữ Chân Kiến Châu hoặc là lảo đảo lui về sau, hoặc là quỳ trước trường mâu của Triệu Gia Quân, sau đó là gục hoặc là lật ngã.
Quân sĩ trong Triệu Gia Quân vẫn tay cầm trường kích, bọn họ đều đứng ở bên cạnh hàng ngũ, lúc nào cũng rời hàng linh hoạt, mỗi khi giằng co, quân sĩ sẽ từ trong hàng ngũ xông ra, trường kích bổ đập móc câu, khiến binh tốt Nữ Chân Kiến Châu khó khăn chống đỡ trường mâu không kịp trở tay.
Nhưng ưu thế về nhân số của Nữ Chân Kiến Châu là thật sự, phía trước không ngừng bị sát thương, đằng sau vẫn không nhìn thấy, hàng ngũ Triệu Gia Quân tiến lên với tốc độ chậm rãi, phía sau vẫn đang chen lên trước.