La Thần vừa muốn nói, lại nghe thấy có tiếng người gầm lên giận dữ trong bảo trại, có một trận xôn xao, La Thần và Triệu Tùng đều kinh hãi, lẽ nào trong bảo trại cũng có bất thường?
- Bắt lấy nó! Gian tế!
Ồn ào nhanh chóng lắng xuống, trong bảo trại bắt được một người ngoài, lúc rút lui có trình tự thế nào cũng không có cách nào để ý quá nhiều nữa, lúc trở về, mọi người vẫn chưa hoàn hồn, bây giờ khôi phục lại, trong cái vòng tròn toàn là người Từ Châu này, phát hiện người ngoài rất dễ dàng.
Có đội trưởng đến bẩm báo.- Doanh trưởng, người này tự xưng là Trịnh Tiểu Nhị, nói mình là một người dân trấn Đông Giang, được bố trí canh giữ bên bờ đông này, vừa rồi nhân lúc lộn xộn trốn cùng chúng ta vào đây.
Sắc mặt Triệu Tùng, La Thần và người đội trưởng đến bẩm báo đó đều rất khó coi, ở bên ngoài đánh nhau gian nan như thế, tổn thất lớn thế này còn để dân chúng Bì Đảo thừa dịp loạn mà vào.
La Thần ở đó cảm thán một câu.- Tiến gia anh minh! Chẳng trách Tiến gia kiên quyết thuê người ở các thương hành Bì Đảo cũng chỉ dùng được người xuất thân Từ Châu.
Đám tiểu nhị tầng lớp cơ bản nhất của Vân Sơn Hành Bì đảo đều xuất thân Từ Châu, hoặc là lưu dân không phải người Liêu Đông ở trong điền trang trên bốn năm, có thân phận thế này, cũng đoạn tuyệt khả năng người liên quan Bì Đảo hoặc là gian tế Nữ Chân trà trộn vào. Bây giờ cũng thế, theo tình thế binh hoảng mã loạn, tên Trịnh Tiểu Nhị cũng chính là trong công phu một nén nhang liền bị phát hiện.
- Tiểu nhân cũng nguyện liều mạng với giặc Thát, cho tiểu nhân binh khí, tiểu nhân nguyện đi liều mạng! Tên Trịnh Tiểu Nhị bị bắt bên dưới lớn tiếng nói.
Binh lính và bọn tiểu nhị trong bảo trại tuy căm tức, nhưng không có cử động thô bạo nào, dù sao mọi người cũng đều có chung kẻ địch, hơn nữa theo gặng hỏi, tên Trịnh Tiểu Nhị vừa rồi còn dám liều chết xung phong tới quân trận Nữ Chân, dũng cảm này khiến người ta tán thưởng.
Sau khi hiểu rõ tình hình, Triệu Tùng liền không để ý nữa, mà chau mày nhìn phía bắc, cho dù bị núi cao đất dày ngăn cản, nhìn không ra cục diện bên đó.
Triệu Tùng trầm giọng hỏi.- Lão La, chúng ta phái người đi đưa tin bây giờ còn chưa về, trấn Đông Giang cũng không cứ người đến giúp, đây là xảy ra chuyện gì sao?
Không đợi La Thần trả lời, Triệu Tùng liền nghiến răng nghiến lợi trả lời.- Cái tên Mao Văn Long đó có phải là sợ ảnh hưởng đến lòng quân, muốn đánh lui bên bờ bắc rồi mới đối phó với bờ đông bên này không? Bắt luôn người của chúng ta rồi?
Sắc mặt La Thần cũng khó coi.- Doanh trưởng, ta có hiểu biết chút đối với quan quân, cũng có khả năng chạy luôn rồi, liệu có phải là có lòng dạ khác cũng không biết, đám võ tướng Đại Minh này không đánh nhau được, lòng dạ người nào cũng nhiều hơn kẻ khác!
Từ lúc Triệu Tùng dẫn các liên ngăn binh mã Kiến Châu bắt đầu đổ bộ, ngoài đám thanh tráng Bì Đảo không sợ sống chết trên bờ, thì không có chưa từng thấy một người nào bên bờ bắc sang, thậm chí đến người bên này phái đi cũng không thấy bóng dáng.
Triệu Tùng lẩm bẩm mắng một câu, xoay người hét lên với bên dưới.- Nhóm lửa nấu cơm, những ngày vất vả còn ở phía sau kia!
Bên dưới có người lớn tiếng lĩnh mệnh, sắc mặt mỗi người đều khó coi, nhưng được huấn luyện lâu, những người tuân thủ khuôn phép đều biết lúc này nên làm gì, liên trưởng đội trưởng và đám binh lính hiện giờ chỉ còn bi ai hòai niệm chiến hữu, nhưng không có vẻ nản lòng và tuyệt vọng.
Tên Trịnh Tiểu Nhị đó được sắp xếp ở một góc, cũng không ai để ý đến người tay không áo rách như y, nhưng tiểu nhị của cửa hàng cầm bánh nướng áp chảo đưa tới, canh thịt buổi sáng vẫn còn thừa, cũng lấy một bát đầy. Ngay lúc thức ăn nóng hổi đưa đến, Trịnh Tiểu Nhị trợn tròn mắt, khuôn mặt khó bề tin nổi.
Dân chúng không vào trấn Đông Giang đến ăn cám còn không no, bên này lại là bánh lương thực và canh thịt, đám người Từ Châu này lẽ nào là từ trên trời xuống hay sao? Trịnh Tiểu Nhị kinh ngạc chốc lát rồi bật khóc, khiến cho người tiểu nhị đưa bánh cho y thấy chẳng hiểu gì, còn tưởng mình làm sai cái gì.
Hiện trạng này khiến người ta cảm thán, nhưng binh lính Triệu Gia Quân và Vân Sơn Hành đến Bì đảo, rất nhiều người đều xuất thân lưu dân, từng gặp những địa ngục còn thê thảm hơn, sau khi nhìn thấy trong lòng cũng không có gợn sóng gì, chỉ là tiểu nhị nhìn thấy Trịnh Tiểu Nhị đó vừa khóc vừa nhai nuốt ngấu nghiến, không nhịn được nói một câu.- Ăn từ từ thôi, bên này vẫn còn, đừng có để nghẹn.
Bảo trại Bì Đảo của Vân sơn hành sau khi xây dựng liền có đầy đủ đồ vật, toàn thể người dựa vào những đồ vật này chống đỡ được hai tháng, trong khoảng hai tháng này, viện quân thế nào cũng kịp đến.
Rất nhiều người bởi vì câu nói này nhớ tới trong bảo trại này tích trữ đầy đủ, biểu hiện trên mặt ít nhiều đều nhẹ nhõm đi đôi chút, tình cảnh trong bảo trại có chút thả lỏng.
Chỉ là thả lỏng này nhanh chóng bị tiếng động bên bờ bắc truyền tới làm gián đoạn, đột nhiên giống như từ bên đó nổi gió lớn, nhưng hơi có hiểu biết liền nghe ra được tiếng hô hét của nghìn vạn người, cầm điểu trên núi Bì Đảo đều bị tiếng động này hù dọa, bọn chúng bị binh mã Nữ Chân Kiến Châu đi qua kinh động, hiên giờ lại là bị bay lên, binh lính canh trực trên tường bảo trại thậm chí còn nhìn thấy được có con thú nhỏ từ trong rừng cây chạy ra.
Nghe thấy tiếng động này sắc mặt Triệu Tùng đại biến, sắc mặt của mỗi người trong bảo trại đều thay đổi rồi.
- Giặc Thát đã qua núi rồi, hiện giờ là hai đường giáp công, trấn Đông Giang tan tác, không, trấn Đông Giang bị diệt rồi!
Mặc dù không có cách nào tận mắt nhìn thấy, Triệu Tùng và bộ hạ cũng tưởng tượng được cảnh tượng đó, lúc toàn lực ứng đối quân địch phía bắc, hậu phương lại xuất hiện quân địch, tiếng huyên náo này thậm chí không phải là giao chiến, giây phút binh mã trấn Đông Giang nhìn thấy quân Nữ Chân Kiến Châu xuất hiện ở phía sau, cả cục diện liền hoàn toàn sụp đổ.
Triệu Tùng bước nhanh xuống tường, đi thẳng đến chỗ Trịnh tiểu nhị còn đang không biết làm sao kia, gấp giọng nói.- Bây giờ Bì Đảo xong rồi, trấn Đông Giang cũng xong rồi, muốn sống sót chỉ có nước liều mạng với giặc Thát, ngươi muốn cứu thêm nhiều dân chúng không? Ngươi muốn liều mạng với giặc Thát không? Thế thì ra ngoài thu nạp người vào đây, dựa vào chỗ của ta các ngươi còn đi liều mạng được!
Lời nói đến mức câu sau không nối lời trước, nhưng ý tứ Trịnh Tiểu Nhị lại hiểu rõ, nhưng thần tình lại mang vẻ chần chừ, vừa rồi nhìn thấy chết không sờn là một chuyện, nhưng đến lúc tạm thời an toàn này, muốn ra ngoài làm công việc thập tử nhất sinh này lại chưa chắc đã hạ được quyết tâm.
Vẻ mặt lúc Triệu Tùng nói chuyện đã rất dữ tợn.- Ta dẫn người đi cùng ngươi, tiểu tử, không muốn đồng hương của ngươi đi chết, không muốn để bọn họ làm trâu ngựa cho giặc Thát thì cùng ta đi ra ngoài!
Trịnh Tiểu Nhị lại kinh ngạc, lập tức kịp tỉnh táo, quỳ hẳn xuống nói.- Tiểu nhân bằng lòng cùng lão gia ra ngoài.
La Thần rống lên.- Doanh trưởng, ngài họ Triệu hay không cũng không được ra ngoài. Đây là khuôn phép của Triệu gia quân chúng ta, chủ tướng rời đây đi, ai đến chủ trì hạ lệnh, đây mẹ nó chứ cũng là quân pháp!