Thật sự ra mọi người không nhìn thấy hiệu quả của pháo kích, chỉ là đang cảm nhận chấn động và tiếng nổ, nhưng điều này đã đủ kinh người rồi.
- Sụp... sụp tường thành sụp rồi! Có người thất thanh hét lên, mọi người nhìn về góc thành trì phía tây, lúc này mới nhìn thấy bên đó bị đánh một lỗ hổng, tường thành đã sụp rồi.
Lúc này trôi qua bao lâu, có người theo đó ngẩng đầu nhìn trời, muốn từ phương vị của mặt trời phán đoán thì giờ, nhiều nhất cũng chỉ là một khắc, sau khi nhận được tin tức này, mỗi người đều là không nói gì đều hít sâu một hơi khí lạnh, trong thời gian ngắn thế này, bắn ra nhiều đạn pháo như vậy sao? Phá hư lớn như thế?
Tiếng tù và thứ tư vang lên, có người thậm chí không nghe thấy tiếng động này, hơi sơ xuất chút hoặc là tò mò, bây giờ hai tai đều bị chấn động vang vọng, không nghe rõ gì nữa.
Mọi người không vội vã lên thành nhìn, vừa rồi uy lực của pháo kích đó đã dọa mọi người sợ hãi rồi, sợ đối phương lại bắn ra, nhưng sau một lúc mọi người lại đều phi lên thành như ong vỡ tổ, mỗi người đều muốn nhìn hiệu quả pháo kích.
Nếu là hôm qua, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn sớm đã phải gầm lên trách cứ, duy trì trật tự, nhưng lúc này, hai người họ cũng lười quản, thậm chí hộ vệ thân binh bên cạnh họ cũng không nhắc nhở bọn họ, mọi người trở nên lười nhác không ít.
Đợi mọi người xông lên đầu thành, nhìn thấy dưới thành chính là năm khẩu hỏa pháo, đại pháo nặng thế này muốn di chuyển, dấu vết trên mặt đất vốn dĩ là không bề che đậy, mà ở góc tây bắc của tường thành, bên đó đã bị đánh cho tan nát hoàn toàn, góc thành sụp đổ, nhìn vô cùng thê thảm.
Quân coi giữ Kim Châu trên đầu thành đều là nghẹn họng nhìn trân trối, tướng quân pháo của Nữ Chân Kiến Châu cũng oanh kích qua tường thành, cũng tạo thành phá hoại với tường thành, nhưng so với tạo thành của năm khẩu hỏa pháo trước mắt này, đó vốn dĩ không đáng nhắc tới.
Nếu nói tường thành là thân cây thô to, pháo Nữ Chân Kiến Châu chính là đao, từng đao chặt xuống cũng chặt hạ thân cây, nhưng nếu hoàn toàn chém gãy không biết tiêu phí bao nhiêu thì giờ. Nhưng pháo Triệu Gia Quân này chính là búa, không ngừng bổ xuống, thân cây này rất nhanh bị bổ gãy.
Ngẫm lại sấm rền mới vừa rồi, ngẫm lại mật độ pháo kích vừa rồi, theo pháo kích của hỏa pháo Nữ Chân Kiến Châu, thủ quân còn bổ khuyết không ngừng được. Còn bị pháo Triệu Gia Quân oanh đánh, chỉ sợ vốn dĩ không có cách nào ngăn cản, nếu như đối phương muốn đánh phá thành trì này, bất cứ lúc nào đều được!
Không có lưu lại thì giờ rung động cảm khái quá nhiều cho bọn người đầu thành, từ sau năm khẩu hỏa pháo có năm người tiến lên trước. Khác với trước đó, hai người đi sang này, một người toàn thân mặc giáp, một người thì lại là giơ quân kỳ của Triệu Gia Quân, nền đỏ chữ đen, phần phật tung bay.
Nhìn thấy hai người này đi tới gần, bọn người đầu thành cũng đều theo đó trở nên nghiêm túc, tư thế như vậy chẳng khác gì là truyền tin trước trận, quân kỳ này xem như bảo đảm, khiến người ta cảm thấy sẽ không phải trò đùa.
Hai người này chiếu theo như cũ dừng lại ngoài tầm bắn của cung tiễn, người giơ cờ nọ đứng lại tại chỗ, người còn lại hít một hơi thật sâu, la lớn với đầu thành.- Mọi người trong thành nghe đây, nội trong một canh giờ vứt bỏ khí giới trước sư thứ nhất tạm biên của Triệu Gia Quân, tiếp nhận cải biên, nếu như không theo, tan xương nát thịt!
Vì để cho người bên trong thành nghe rõ ràng, người nọ bên dưới hô ba lượt, sau đó không có bất kỳ chậm trễ nào, thẳng thừng xoay người rời đi.
Những lời này đầu thành dĩ nhiên nghe rõ ràng, Trần Kế Thịnh sau khi nghe xong điệu bộ đầu tiên là sửa soạn quát bảo thủ quân trên thành không được phát tác. Bì Đảo trấn Đông Giang và thủ quân Kim Châu đánh nhau với Nữ Chân Kiến Châu lâu như vậy, cũng đều là tuổi trẻ làm chủ, sớm đã dưỡng thành tánh tình nóng nảy, nếu như mắng to trở lại, hoặc là hét lớn muốn đi ra ngoài đánh, sự tình này đã không dễ thu dọn nữa.
Nhưng ngoài dự tính của ông ta chính là, mọi người rất yên lặng, ngay khi ông ta nhìn về phía mọi người, mọi người đều nhìn về phía ông ta, vẻ mặt đều là vẻ mặt thỉnh ngài đưa ra chủ ý thì được rồi. Trên mặt Trương Bàn có ảm đảm, nhưng cuối cùng chỉ còn lại thoải mái.
Cứ như vậy ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, đầu thành một mảnh an tĩnh, trong lúc nhìn nhau ngược lại có người thỉnh thoảng quay đầu, xem tường thành hướng góc tây bắc bị hỏa pháo đánh sụp.
Một lát sau, Trần Kế Thịnh mỉm cười, trong nét tươi cười có cực kỳ bi ai, có bất đắc dĩ, có thoải mái, hơi nâng cao chút giọng điệu nói.- Đánh cũng đánh không lại, chúng ta đầu hàng thôi!
Bọn người thủ quân an tĩnh chốc lát, sau đó có người ho khan, có người cười xấu hổ, nhưng không ai phản đối, không có người trên mặt phẫn nộ, nhưng mọi người cũng không có gấp gáp đáp lời, cứ như vậy lại qua chốc lát, ở trong đội ngũ có người giọng thô thiển thét to nói.- Đi theo đám người Từ Châu này lăn lộn cũng không tệ, triều đình đánh không lại Thát tử, đi theo người Từ Châu đánh, điều này cũng rất tốt.
Người này lời rất nhanh chóng, sau khi nói ra liền yên lặng, mọi người cũng tìm không thấy người nói chuyện, tuy nhiên lời này lại khích động tâm tình của mọi người lên.
- Ở nơi này chịu khổ bao nhiêu ngày, chính như chúng ta và Mao soái ở bên kia chống cự. Sơn Đông đưa bao nhiêu lương thực, đưa bao nhiêu viện quân, còn không phải dựa vào chính bản thân chúng ta!
- Mọi người ở nơi này đánh nhau chết đi sống lại vì cái gì, chẳng lẽ là vì vinh hoa giàu có, còn không phải là vì báo thù cho người nhà, báo thù cho bà con, cướp lại nơi này từ trong tay Thát tử. Nhưng triều đình để mắt tới chúng ta sao? Đã như vậy còn luôn cắt xén, triều đình mặc kệ chúng ta, chúng ta liền theo đó bỏ mặc người của chúng ta.
- Lần này không có người Từ Châu, chúng ta toàn bọ phải giao mạng ở nơi này rồi, ơn cứu mạng này chớ nên hàm hồ!
Bắt đầu mấy người bàn bạc, sau lại biến thành tiếng người huyên náo, có kẻ nói có đạo lý, có kẻ lời thì bậy bạ, nhưng mục đích chỉ có một, mọi người nên đi nghe lời của quân Từ Châu này, tiếp nhận cải biên của Triệu Gia Quân này.
Cái từ gọi là cải biên này có ý tứ cụ thể, thủ quân Kim Châu từ trên xuống dưới chưa chắc hiểu, thế nhưng đoán cũng liền đoán được. Đoán chừng đầu hàng và nghe lời khác nhau không lớn, mọi người đối với cái này không có mâu thuẫn gì. Đánh nhau chết đi sống lại tới hiện giờ, ở trong cảnh tuyệt vọng được người cứu ra, cứu tinh này vô cùng lớn mạnh, cứu tinh này còn là người Hán, mọi người tự đáy lòng chưa chắc không có ý nương tựa trung thành, chỉ là không biết mở miệng như thế nào, không biết nhắc tới như thế nào.
Nếu như Triệu Gia Quân này làm được lòng người di theo, như vậy mọi người cũng liền mượn cớ xuống ngựa, ai nếu không vâng lời, ai muốn nói trung nghĩa gì, có lẽ mọi người liền muốn nóng nảy với gã.
Thiên ngôn vạn ngũ, trong sáng ngoài tối, đến cuối cùng đều rót thành một câu nói, đầu hàng, đầu hàng.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn lần này thậm chí đều không có dặn dò, thẳng thừng chính là an bài sự tình tiếp theo, có người đi đào mở vòm cổng thành, Khổng Hữu Đức và Cảnh Trọng Minh được dùng dây thừng đưa xuống tường thành, cũng không nên khiến cho đối phương đợi quá lâu sinh ra hiểu lầm gì.