Đám binh mã từ trấn Đông Giang chuyển dời tới Kim Châu và Lữ Thuận này đều nín nhịn một cơn tức, bọn họ vốn dĩ thẳng một đường vượt biển tới phủ Đăng Châu, nhưng đại bộ phận người đều chọn lựa tiếp tục lưu lại Liêu Đông huyết chiến liều chết với Nữ Chân Kiến Châu, chiếu theo tin tức bọn họ truyền về, Tổng binh trấn Đông Giang Mao Văn Long có tám chín phần mười đã chiến tử rồi, trấn Đông Giang đã sa vào tay giặc rồi, doanh trại Từ Châu bên kia dữ nhiều lành ít.
Trên dưới phủ Đăng Châu, thậm chí bao gồm quân tướng Đại Minh ban đầu đều lo lắng đề phòng vì Triệu Gia Quân, thậm chí có người đích thân tới muốn hiến kế tỏ lời. Nói Thát tử đã tới được Bì Đảo, Liêu Đông bên đó lại có hơn năm ngàn binh mã, cũng chính là nói, ở phương hướng Kim Châu và Lữ Thuận, Thát tử gần như có gần hai vạn đại quân hội tụ, hơn nữa Triệu Gia Quân còn đang trên biển, Thát tử ở trên đất liền, còn chiếm cứ mấy phần chủ động.
Lần này xuất binh không riêng gì người trong thiên hạ lòng người phấn chấn, đối với Triệu Gia Quân cũng là đại sự, vì cầu ổn thỏa, như thế nào cũng phải tăng cường binh lực, nếu như có cái gì sơ xuất tổn thất, Triệu Gia Quân rất có khả năng sẽ không gượng dậy nổi.
Ai cũng bằng lòng đi đánh Thát tử, ai cũng bằng lòng đi thu phục cố thổ, đến lúc đó chính thống và phản tặc đều không còn trọng yếu nữa, nhất là những võ tướng quan quân Sơn Đông và trấn Đăng Lai dâng kia lời xuất phát từ nội tâm. Thế nhưng cử chỉ của Triệu Gia Quân và trước giờ không có gì khác biệt, vẫn ta làm chuyện của ta như trước.
Ngay sau khi hết thảy sẵn sàng làm việc đều đã tề chỉnh, sư thứ nhất tạm biên của Triệu Gia Quân bắt đầu lên thuyền, đi thuyền trên biển cần nước ngọt và thức ăn, chỗ ngồi, bị nước, đựng đồ ăn của con thuyền chiếm dụng rất nhiều, không vận hết được sức lực đi vận chuyển trang bị và binh lính lớn nhất được, nhưng trên đường biển từ quân cảng Đăng Châu tới Lữ Thuận Kim Châu thì không tồn tại vấn đề này, những đảo nhỏ ven đường đó chính là trạm trung chuyển tốt nhất.
Năm doanh quân binh từ phủ Đông Xương điều tới liền đảm đương trọng trách phòng thủ đảo nhỏ, đảm bảo những binh trạm trên biển này an toàn. Hành xử này khieến trên dưới phủ Đăng Châu kinh ngạc thán phục không thôi, đổ bộ Liêu Đông thấy thế nào cũng là phải đẫm máu chiến đấu ác liệt, còn phòng giữ các đảo này rõ ràng an toàn thoải mái, nhưng đại tướng Trần Thăng của Triệu Gia Quân kia lại khiến doanh trại của mình chịu cực vất vả, mấy cái doanh trại bậc hai kia lại tránh gió hưởng phúc, đây ở Đại Minh chính là có một tuyệt không có hai.
Thậm chí còn có một số tin tức truyền tới, nói cái gì mấy quân tướng doanh trại bậc hai này đối với bố trí này nghiến răng nghiến lợi, gắng sức đòi tham chiến, ngược lại bị giáo huấn một trận, đối với bá tánh thân sĩ phủ Đăng Châu mà nói, tin đồn như vậy quá mức vô lý hoang đường, dĩ nhiên không có người nào chịu tin tưởng.
Mặc dù thanh thế lớn, nhưng Triệu Gia Quân cũng không có ngay cả kỳ hạn xuất phát chiêu cáo thiên hạ, xung quanh cảng biển đã bị đại quân trưng dụng, vả lại phong tỏa với bên ngoài, người không can hệ đã không cách nào ra vào, mà ngay cả bá tánh Liêu dân trên đất này vẫn là ở bên ngoài dâng hương cầu chúc, hoặc là đưa tới rượu thịt khao thưởng, chính là vì tận hết một phần tâm sức.
Đại quân tuần tự lên thuyền, bốn đoàn lữ thứ nhất cùng với các doanh các đội đi lên thuyền trước, mà đoàn kỵ sĩ thứ hai bởi vì ngựa lên thuyền quá rắc rối, thì lưu ở phủ Đăng Châu bên này chờ đợi tin tức, đợi cho bên kia mở rộng xuất trận, sau đó lại lên thuyền sang hội hợp.
Bắt đầu từ Sơn Đông hướng tới Liêu Trấn chuyển vận quân tư đi đường biển, mỗi năm bên trong sổ sách văn thư từ khắp nơi báo tới Hộ bộ, Binh bộ, luôn sẽ xuất hiện rất nhiều tai nạn trên biển, đường biển gian nguy.
Con thuyền lật úp, lương thảo quân tư tổn thất hàng đống, nhưng tất cả mọi người đều biết đây là diễn trò trên trương mục, con thuyền báo lên trên có tồn tại hay không đều khó nói. Những diễn trò lật úp trôi nổi này là con đường phát tài của rất nhiều người khắp chốn và trong triều đình, dĩ nhiên không có người đi vạch trần, người ở bên ngoài trông thấy, đoạn đường hàng hải từ quân cảng Đăng Châu tới Liêu Đông biến thành đường nguy hiểm.
Mà thật sự ra, chỉ cần phương hướng không tệ, đoạn đường hàng hải này không có gì hiểm nguy, đại đa số thời điểm đều là gió êm sóng lặng, cũng có đảo nhỏ làm trung chuyển, càng xảo hợp chính là, trên đảo còn có nước ngọt, cho nên khi Triệu Gia Quân thật sự sửa soạn vượt biển, không còn ai nói trên biển có mạo hiểm gì.
- Nơi này tính là cọng lông gì. Bọn huynh đệ ở trên mặt biển Nam Dương đã trải qua cái gì, nhìn con thuyền bị sóng ném lên bầu trời, ôm lấy đầu gỗ mới sống sót nổi. Nơi này đã không kém gì cái ao nước, ai nói nơi này sóng to gió lớn, đó là kẻ không có da mặt.
Người Trịnh gia và Dư gia đối với nơi này đều coi thường không thèm để ý. Người trên biển đối với biển cả thường thường tràn đầy kính sợ, thế nhưng bọn họ đối với đường hàng hải giữa Sơn Đông và Liêu Đông lại thế nào cũng không kính sợ nổi. Nghe nói người Tây Dương bên trong đội thuyền đối với điều này càng bình phẩm khắc nghiệt, thế nhưng bọn họ kể lể từng trải của mình cũng giống như là truyền thuyết bên trong Sơn Hải Kinh, cái gì đi đường biển vòng quanh, khiến cho người khó bề tin nổi.
Chính theo tình hình như thế, con thuyền ven đường tiếp tế lương thực, xuôi gió xuôi nước tới được đảo Hoàng Thành, sau đó đội thuyền ở giữa các đảo lớn nhỏ của quần đảo Hoàng Thành đợi chờ một ngày, mặc dù bên này nước ngọt thiếu hụt, nhưng con thuyền vẫn là từ đảo Trường Sơn và đảo Đại Trúc không ngừng vận chuyển sang, cho nên không còn tính gian nan gì.
Trong lúc chờ đợi, có thuyền mang về tin tức Lữ Thuận Kim Châu bên kia, binh mã Nữ Chân Kiến Châu ở nơi đó quả nhiên đã biết động tĩnh của bên này, cho nên đội ngũ tấn công quân Minh ở Lữ Thuận Kim Châu đã tăng cường lên bảy ngàn người. Đội ngũ nơi tim gan cốt lõi của Kiến Châu Liêu Dương đi tới nơi này tiếp tế cũng không dễ dàng gì, có lẽ còn có càng nhiều binh mã đang đổ bộ, nhưng trước mắt chỉ có bay ngàn này rồi.
Sau khi biết được tin tức này, đội thuyền giương buồm xuất phát, tiếp tục nhằm hướng Liêu Đông xuất phát, đến nơi này đã không có gì bất ngờ để nói, còn dư lại chính là chiến rồi!
So với đội thuyền Từ Châu lần đầu tiên tới Liêu Đông, nếu chỉ một dãy Kim Châu Liêu Nam, thế cục trấn Đông Giang tốt hơn rất nhiều.
Hóa ra bộ hạ Trương Bàn bị binh mã Nữ Chân Kiến Châu ép ở một góc bờ biển, đã đánh hạ được thành Kim Châu. Phải biết rằng, lúc đội thuyền lần đầu tiên tới đó, bộ hạ của Trương Bàn là ở bảo trại Lữ Thuận bờ biển ác chiến với Nữ Chân Kiến Châu.
Bởi vì mậu dịch của Từ Châu và Bì Đảo, thực lực trấn Đông Giang Bì Đảo trở nên mạnh mẽ, chủ động tập kích quấy rối biên cảnh Liêu Đông, tiêu diệt luồng nhỏ đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu, khiến cho doanh trại bộ hạ dưới trướng Trương Bàn bị điều tới một dãy bên sông Áp Lục, cho tàn dư quân Minh gần kề Lữ Thuận Kim Châu chỗ trống tới lui, thu hút dân chạy nạn, đội ngũ lớn mạnh, phản công đánh hạ thành Kim Châu và thành Phục Châu.