Bên này người còn chưa có chạy đi được bao lâu, liền nhìn thấy bên đó đồng dạng có người chạy như điên tới.
- Doanh trưởng, Thát tử bờ bắc đã toàn bổ xuống biển, bè gỗ nhiều lắm, muốn tổng tấn công rồi! Triệu Tùng biết rõ phải truyền tin cho Mao Văn Long, nhưng Mao Văn Long lại không nghĩ tới nơi này, vẫn là người của chính doanh quân sĩ chạy trở về báo tin. Lúc trời vừa mới sáng, đại doanh Kiến Châu bờ bắc chính là bè gỗ toàn bộ xuất ra, trùng trùng điệp diệp nhằm bên này xông tới, thanh thế cực kỳ khiến người sợ hãi.
Theo tổng tấn công như vậy, mặc dù không có một lộ đội thuyền bờ nam này, bờ bắc cũng chưa chắc ứng phó tiếp được. Phải biết rằng mấy lần chạm nhau, Nữ Chân Kiến Châu đều không có đưa vào toàn lực, nếu như chân chính khai chiến bất kể sống chết, hai ngàn binh đinh Nữ Chân kiến Châu lên bờ, trấn Đông Giang Bì Đảo sợ rằng chống đỡ không nổi nữa, cuộc chiến chân chính suy tính còn không chỉ là như vậy.
- Nghe thấy Thát tử bên này lên bờ, binh mã trấn Đông Giang bên phía bờ bắc rất nhiên lòng quân tan rã suy sụp, đến lúc đó mấy vạn người trên đảo này tán loạn. Không cần nói tới tổ chức phản công, khẳng định sẽ tự tàn sát lẫn nhau, thậm chí còn lây lan tới chúng ta bên này, đến lúc đó chính là đại họa!
Triệu Tùng hổn hển nói, bản thân y cũng không để ý cổ họng đã căm bặt rồi.
Một gã liên trưởng cao giọng nói.- Doanh trưởng, hay là chặn đội thuyền ở ngoài đảo được không!
Triệu Tùng trong đầu một mảnh lung tung, y theo đó trả lời.- Ngăn không nổi, thuyền của trấn Đông Giang cộng thêm thuyền của chúng ta có lẽ ngăn được. Nhưng bè gỗ bên đó đã sắp sang tới rồi, vẫn là bộ dạng cũ.
Trước khi sắp tới nơi này, Tiến gia dặn dò phải phân rõ ta và ngươi, đều là người Hán không giả, nhưng trấn Đông Giang là quan quân Đại Minh, nhà mình là Triệu Gia Quân Từ Châu, lẫn nhau chẳng khác nào nước địch. Nhưng trang bị binh giáp vượt xa, toàn bộ là quan quân binh sĩ tinh nhuệ, còn có bảo trại tiêu tốn cực lớn đồ đạc này, cùng với thuyền biển thường trú ở nơi này. Tiến gia ở nơi này hạ vốn liếng, khẳng định không muốn ủy hoại như vậy. Nhưng nếu quả thật bị Thát tử lên đảo, mấy ngàn Thát tử cộng thêm bại binh đầy khắp núi đồi, năm trăm người phía mình này thủ được sao?
Triệu Tùng chính là từng nhìn thấy bình giặc dưới thành Từ Châu, ngày đó những gia đinh đi theo Tiến gia kia, hiện giờ kém nhất cũng là liên trưởng, đều là tinh nhuệ bậc nhất, doanh này của mình làm được sao? Đủ loại khả năng tới nơi này y đều nghĩ tới, chỉ cảm thấy phát sinh đại chiến như vậy, giặc Thát lên đảo là ít khả năng nhất, không ngờ rằng khả năng nhỏ nhất này lại nảy sinh rồi. Làm sao bây giờ, Triệu Tùng trước giờ không có làm chủ qua như vậy, đang lúc buồn rầu, lại nhìn thấy bọn liên trưởng đội trưởng đầu đang nhìn chằm chằm y, chờ y hạ lệnh.
Nếu như Tiến gia vào lúc này sẽ làm như thế nào? Triệu Tùng quen thuộc Triệu Tiến phải hơn người khác, trừ sự tích công huân mọi người đều biết, còn có kể lể của bọn người thân, nếu như Triệu Tiến ở cục diện như vậy, chỉ sẽ có một lựa chọn!
- Các liên, xếp thành hàng chuẩn bị chiến!
- Lão La, ngươi phái người đi tìm chủ quản trấn Đông Giang. Nói với bọn họ, nơi này do chúng ta trước tiên chống đỡ, bảo bọn họ ở bên kia không cần phân tâm. Nếu như được phái một số tráng niên hậu bị sang đây.
Triệu Tùng đã có quyết đoán, tới lúc này, không có gì đáng nói nữa, đi ra ngoài đánh với bọn chúng!
******************
Ở phía đông Bì Đảo trấn Đông Giang vốn cũng có doanh trại đóng giữ, đạo dụng binh chính là phải phòng bị các loại khả năng mạo hiểm, nhưng sau khi Nữ Chân Kiến Châu ở bờ bắc bày ra tư thế quyết chiến, trấn Đông Giang vì cầu vẹn toàn, điều tới đại bộ phận chủ lực tới một phía bờ bắc kia, thậm chí ngay cả tráng niên chiến đấu được trên Bì Đảo cũng nghiêng hẳn về bờ bắc.
Đối với phòng ngự toàn bộ Bì Đảo mà nói, phía nam là phương hướng không cần suy tính nhất, phía đông cũng rất an toàn, bởi vì biển lớn bao la chính là công sự hiểm yếu của trời, hơn nữa kẻ địch là Nữ Chân Kiến Châu không am hiểu thủy chiến, chẳng ai ngờ rằng, Nữ Chân Kiến Châu chính là theo phía đông nam không có khả năng nhất bắt đầu lên bờ.
Vào thời điểm vừa mới phát hiện đại quân Nữ Chân Kiến Châu, phòng ngự trấn Đông Giang suy xét tới đủ loại khả năng, nhưng binh mã Nữ Chân Kiến Châu thành công dẫn dụ chủ lực trấn Đông Giang tới bên phía bờ bắc, thành công khiến binh mã trấn Đông Giang cho rằng tất cả công kích đều sẽ từ bên đó khởi phát, sau đó chuẩn bị toàn lực nghênh chiến, điều động tập trung tất cả sức mạnh đầu tay. Ngay khi chư tướng trấn Đông Giang Bì Đảo cho rằng như vậy, thế công chân chính bắt đầu, hai lộ giáp công, còn trấn Đông Giang chỉ sẵn sàng tiếp chiến một lộ.
Trịnh Tiểu Nhị vốn dĩ là quân hộ một nơi trú quân của Liêu Dương, từ đời tằng tổ kia đã bắt đầu làm thuê tá điền cho chủ tướng, tháng ngày trôi qua rất đắng khổ, cho nên lúc đại quân Thát tử đánh sang, nhà họ cũng không muốn chạy, ước chừng đều là làm trâu làm ngựa cho người ta, làm cho quân tướng Đại Minh và Thát tử có gì khác biệt. Chỉ là thôn trang này sau khi bị đánh hạ, nhà Trịnh Tiểu Nhị gặp phải đại họa. Trịnh Tiểu Nhị và phụ thân cùng với huynh trưởng sau khi ra ruộng làm việc bận rộn cả ngày trở về, nhìn thấy mẫu thân, chị dâu và tỷ tỷ của mình đều là thân thể trần truồng chết ở trong nhà, là bị làm nhục chết thảm. Vừa nghe ngóng mới biết được lão gia Thát tử quản thôn trang này làm.
Hung ác như vậy vốn dĩ không có trừng phạt gì, Trịnh gia cũng không có chỗ đi cáo trạng, người lưu lại đều là nén giận, nhưng chuyện như vậy, phụ tử Trịnh gia sao có khả năng nhịn được. Ca ca Trịnh Tiểu Nhị xông ra liều mạng với người ta, tới trước cửa quản sự Thát tử kia bị thẳng thừng đánh chết, lập tức quản sự Thát tử kia mang người tới nhà tróc nã “dư nghiệt”. Phụ thân Trịnh Tiểu Nhị vung múa cán cuốc liều mạng với người, Trịnh Tiểu Nhị thì trốn trong hầm ngầm của nhà hàng xóm phố đằng sau.
Lúc ở trong hầm ngầm đi ra, Trịnh Tiểu Nhị biết cả nhà chỉ còn chính gã, con đường duy nhất của gã chỉ có trốn, ngay sau khi tàn bạo của Nữ Chân Kiến Châu lộ ra, các nơi Liêu Trấn bị chiếm giữ rất nhiều người đều đang chạy trốn giữ mạng, Trịnh Tiểu Nhị cũng tụ tập vào trong những người này, chịu đựng hết gian nguy vất vả, gặp tiểu đội gom người của Bì Đảo, tới được quân trấn trấn Đông Giang của Đại Minh.
Lúc tới được nơi này, Trịnh Tiểu Nhị đã thân không còn văn tiền nào, người như vậy là kẻ không cách nào lên thuyền đi Sơn Đông, những Liêu dân bị đưa tới trên thuyền sang bờ nam kia đều là có chỗ tốt đưa cho trấn Đông Giang, thậm chí có người bằng lòng để cho nữ quyến nhà mình bồi tiếp người khác, chính là muốn đi nơi thế giới thái bình quan nội Đại Minh, còn loại Trịnh Tiểu Nhị này chỉ đành trước tiên tới được trấn Đông Giang, làm việc tích góp từng tí, xem có cơ duyên lên thuyền xuôi nam hay không.
Hiện giờ nơi trấn Đông Giang có một bộ khuôn phép vận chuyển, đại bộ phận nơi Bì Đảo bên này thu dụng đều muốn lên thuyền đi quan nội, có một số người lúc trốn đi ra mang theo vàng bạc, có người mang gia quyến, ngươi muốn sau khi trả ra đủ loại giá cả mới được lên thuyền.