Không có tù binh cường tráng làm hậu cần, chiến lực của Nữ Chân Kiến Châu thật sự ra là đang cắt giảm, vừa là điều binh, vừa là giết hại tù binh, bất kể thế nào nhìn đều sẽ không đánh tiếp nữa.
Bọn Triệu Tùng không còn đề phòng, mà ngay cả La Thần không nhịn nổi ngồi ở trên đất, trường đao tiện tay vứt ở một bên, hai tay bụm mặt trầm ngâm không lên tiếng. Triệu Tùng và bọn lính đều chậm rãi thả lỏng, bọn trai tráng Bì Đảo thu nhận tới vẫn là có chút không rõ ràng cho lắm.
- Tiến gia không bỏ lại chúng ta, Tiến gia không bỏ lại chúng ta.
La Thần lầm bầm hai câu này, giọng nói không cao, nói xong lại là trở nên nghẹn ngào.
Triệu Tùng kéo trường kích đi đến trước mặt hắn, buồn bực nói.- Đừng vui mừng sớm như vậy.”
Tình cảnh cứ trầm lặng như vậy, mãi cho đến khi bầu trời tối đen, Nữ Chân Kiến Châu đều không có dị động, vốn buổi sớm nghĩ diệt vong sắp tới, tới khi trời tối đen lại thành hai bên giằng co, mà đội quân Kiến Châu chạy về hướng bắc biên cũng chưa trở về.
Khi đối diện có cái lửa trại cháy lên, Triệu Tùng chọn lấy vài người có bơi lội giỏi, dùng tấm ván gỗ đi dọc ven bờ biển thăm dò tin tức, xem thử chúng ở bờ bắc rốt cuộc làm gì
Chuyện sai vặt này rất hung hiểm, đi rồi có khả năng không quay về được, hơn nữa bơi dọc bờ biển, gió lớn nước lạnh, mặc dù không bị Nữ Châu Kiến Chân phát hiện, đói khát mệt mỏi cũng có khả năng chết chìm dưới nước.
Trời tối rồi, gần như phải chạng vạng ngày thứ hai mới quay về được, bởi vì Nữ Châu Kiến Chân tuần tra đối với bờ biển, nhất là đối với tuần tra đối với mấy cái yếu điểm rất nghiêm ngặt, Triệu Gia Quân bên này đã tổn thất không ít, nhưng chẳng may không ngờ tới chính làm ngày hôm sau vừa mới nắng sớm, người được phái đi mới trở về.
- Doanh trưởng, Thát tử đi rồi, Thát tử vượt biển đi rồi.
- Thát tử đi rồi? Triệu Tùng hỏi ngược lại một câu, những người khác đều là vội vàng gom tới, Thát tử không ngờ đi rồi?
- Cực kỳ chính xác, đại đội Thát tử đều đi đất liền rồi. Khi tôi qua bên đó, nhìn Thát tử ở trên đất liền hạ trại, thuyền, bè gỗ đều ở bên bờ đất liền, trên đảo không còn sót lại gì. Người thăm dò tin tức nọ tràn đầy hưng phấn.
Trời lạnh nước lạnh, gã bơi dọc theo bờ biển, lại không có quá nhiều lương thực, hiện tại sắc mặt đã phát xanh, môi phát tím, nhưng vẫn là hưng phấn và mừng rỡ như điên, sắc mặt hưng phấn đỏ và bị đông cứng xanh mét trộn lẫn vào nhau, nhìn rất cổ quái.
Binh sĩ này sau khi thăm dò tin tức nhìn thấy tình hình trên đảo và đất liền, không hề nóng lòng hạ quyết đoán, mấy ngày chiến đấu liên tiếp này, giảo hoạt binh mã Nữ Chân Kiến Châu đã khiến quân thủ trại nếm đủ mùi đau khổ, cho nên sẽ không có một chút lạc quan sơ suất nào, gã thừa dịp sắc trời tối đi lên bờ điều tra.
Vốn dĩ Nữ Chân Kiến Châu đem đảo nhỏ các nơi phong tỏa vô cùng nghiêm khắc, không để cho quân thủ trại có bất cứ cơ hội lợi dụng sơ hở nào. Trước đây vô số lần thám tử Triệu Gia Quân đại đa số đều hao tổn theo phong tỏa này. Nhưng đêm qua lại không giống, không ít thổ binh đều chạy lên nơi cao nhất của Bì Đảo, mới loáng thoáng nghe được động tĩnh ở nơi xa, dường như có trạm gác ngầm du động, sau khi phát giác vội vàng trốn về bờ biển.
Nhưng vốn dĩ phán đoán điều này, trạm gác ngầm đó chỉ vẻn vẹn là hộ vệ và bảo trại giằng co với doanh trại địch, cũng chính là nói, hiện tại toàn bộ Nữ Chân Kiến Châu trên đảo có lẽ chỉ còn lại có chỗ này, đại đội thật sự đều là đi hướng đất liền.
Thật đi rồi, thật đi rồi, trên mặt mỗi người đều là lộ ra vẻ mặt khó bề tin nổi, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó biến thành vui mừng điên cuồng, tiếp sau nữa sắp cuồng hô hoan hô.
- Đều sống yên ổn chút, đối diện còn có hơn ba nghìn Thát tử, chúng ta cứng rắn chống đỡ vẫn là đánh không lại, vcó gì đáng vui. Triệu Tùng dội cho đoàn người chậu nước lạnh, khí sắc của gã cũng là rất tốt, tối hôm qua Triệu Tùng cố thức đợi tin tức này, lại không hiểu ngủ từ lúc nào, những ngày như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Doanh trại Nữ Chân Kiến Châu đối diện động tĩnh cũng rất cẩn thận, chỉ là có binh mã ở doanh trại tới lui, nhưng không có tiến lên khiêu khích, đây là ý đồ đôi bên giằng co theo dõi, không sẵn sàng đánh lớn, binh lực hơn ba nghìn đối phó gần hai ngàn thủ quân, muốn ăn được vẫn thật là rất khó.
Triệu Tùng ngăn chặn hưng phấn của mọi người, sau khi nhìn tình hình đối diện, lại là hét lớn nói.- Tất cả mọi người đều động, sửa lại tường phía ngoài.
Mệnh lệnh rất nhanh liền được bố trí, mỗi liên đều có trọng trách, có kẻ duy trì đề phòng, có kẻ thì còn lại là bắt đầu bận rộn, nữ quyến trẻ tuổi trong bảo trại cũng bị điều động.
Ngoài bức tường này tuy nhiên không cao, nhưng sau khi sửa lại, lại duy trì một nơi địa lợi hoàn chỉnh, toàn bộ thủ ngự của trận địa bảo trại thì thành hình đối với bên ngoài, sở dĩ Nữ Chân Kiến Châu phát động quyết chiến được, cũng là bởi vì phá hủy bức tường này, mở rộng chiến trường vào trong trận địa.
Nếu như chủ lực Nữ Chân Kiến Châu vẫn còn, bên này sửa tường, bên kia tất nhiên phải tấn công mạnh, nhưng lúc này sửa tường, doanh địa bên đó chỉ có người ra ngoài nghe ngóng phòng bị, lại không hề xuất doanh công phá, duy trì an tĩnh như trước đây.
Sự tình thật sự có chuyển cơ rồi.
Nhìn thấy màn này, Triệu Tùng mới thực sự nhẹ nhõm, nói với La Thần bên cạnh. La Thần trên mặt cũng tràn đầy mỏi mệt, bồn chồn mấy ngày nay tích góp từng tí một đều nổi lên vào hai ngày này, thật sự làm cho người ta khó chịu.
- Mọi người đừng buông lỏng, đại đội Thát tử đi rồi, nhưng đối mặt vẫn là hơn ba nghìn, chúng ta đánh không lại, chỉ đành tử thủ, chỉ cần thủ vững, chúng ta liền báo thù. Triệu Tùng khàn giọng cổ họng hét lớn nói rằng. Trận địa bảo trại bên này có chút an tĩnh, cuối cùng có tiếng hoan hô lớn rộ lên.
Làn sóng tiếng động bộc phát ra khiến doanh trại Nữ Chân đối diện có chút bồn chồn, có người lao tới chửi ầm lên.
Ngủ gần sáu canh giờ, La Thần ý chí hưng phấn, trên mặt đều là ý cười, một mặt đốc thúc mọi người tu sửa tường ngoài, một mặt đi tìm Triệu Tùng. Cuối cùng ở đầu tường bảo trại thấy được Triệu Tùng, Triệu Tùng vùi ở góc tường ngủ rất say, nhìn thấy điều này, La Thần duỗi tay vuốt mặt một cái, xoay người đi xuống đầu tường bảo trại, bảo người đưa giường chăn đến.
Triệu Tùng trước khi ngủ, còn không biết bản thân đã mệt mỏi thành bộ dạng này, nhưng vừa ngủ thì đã không biết ngủ bao bao lâu rồi, lúc nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm thấy trên biển từng trận gió lạnh thổi đến, còn nghe được tiếng sóng biển cổ quái.
Tiếng nhạc? Triệu Tùng bỗng chợt tỉnh lại, nhìn dưới bảo trại đám người còn đang bận rộn, lại nhìn trên biển, bên tai ngoài tiếng người, tiếng gió và tiếng sóng vốn không hề có tiếng đàn nào. Triệu Tùng gãi gãi đầu, nghĩ thầm rằng mình nằm mơ, phương bắc này ít người, chuyện cổ quái quá nhiều, cũng có khả năng huyết chiến nhiều ngày bất chợt nghỉ ngơi, thân thể không làm sao thích ứng.
Triệu Tùng vác trường kích gác ở một bên, nhìn thử bảo trại đã bị súng hỏa mai, một tổ ong và giá pháo hỏa pháo bắn vụn, nghĩ thầm rằng lần này thật sự là làm hỏng không ít vốn liếng, nếu không phải áo giáp hộ thân, Triệu Gia Quân thậm chí đem áo giáp đều đập nát hết, binh khí quân quốc này người khác khó chế tạo với số lượng nhiều, nhưng cũng tạo ra được, nếu bị địch nhân học, vậy là đại phiền phức.